Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 96

Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:08

"Em gái cử động rồi." Linh Linh nhìn cái bụng nhô ra, phấn khích bảo mẹ xem.

Chu Ái Chân vừa định trả lời cô bé, khăn trên eo đã bị lấy ra, ngay sau đó một đôi bàn tay ấn lên.

Trong phòng vang lên tiếng kêu của Chu Ái Chân.

"Trong nhà sao thế?" Hoàn Hà ở trong bếp nghe thấy tiếng kêu của Ái Chân, vội vàng đặt đĩa trong tay xuống định đi ra ngoài.

"Bà đi đâu đấy?" Bảo Quân thấy vợ có vẻ như muốn ra ngoài, từ sau bếp thò đầu ra, gọi bà lại.

Hoàn Hà nhìn chồng trả lời: "Tôi đi xem sao Ái Chân lại kêu lên thế."

"Người ta có Lục Trạch ở đó, bà đi xen vào làm gì? Mau nấu cơm đi, xong rồi gọi người ta ra ăn cơm." Bảo Quân thấy bà thực sự định đi xem vợ chồng Lục Trạch, đầu hơi đau.

Người nhà anh cái gì cũng tốt, chỉ mỗi tội không biết nhìn sắc mặt người khác, Lục Trạch ở trong phòng, chỗ nào cần bọn họ tiến tới đâu.

Bọn họ chỉ cần nấu cơm cho xong, cơm xong thì gọi người ta ra ăn là được.

"Tôi sao lại gọi là xen vào chuyện người khác chứ." Hoàn Hà không thích nghe câu này của chồng, câu này nghe làm bà thấy không thoải mái.

Bảo Quân thấy vợ lại bắt đầu so đo với mình, vội vàng mở lời: "Tôi nói sai rồi, ý tôi là Lục Trạch ở trong phòng, nếu có chuyện gì cậu ấy sẽ gọi chúng ta, chúng ta không cần vào."

Anh nói xong thấy sắc mặt vợ tốt hơn vừa rồi, vội vàng dỗ dành bà tiếp tục xào rau, bọn Lục Trạch đi bộ lâu như vậy, chắc là đã đói bụng rồi.

"Lục Trạch, anh nhẹ tay chút." Chu Ái Chân đau đến mức nước mắt chực trào ra, quay đầu lườm Lục Trạch sau lưng.

Anh đột nhiên dùng sức lớn như vậy, cô bị anh ấn đến mức sắp bò dậy khỏi giường rồi.

Linh Linh ở bên cạnh cũng bị dọa cho giật mình, ngồi trên giường ngẩng đầu nhìn ba: "Ba ơi, nhẹ tay chút ạ."

Lục Trạch nhìn hai mẹ con trên giường kêu mình nhẹ tay, trầm giọng nói: "Không dùng sức thì không đẩy tan được."

Chu Ái Chân cố gắng quay đầu nhìn Lục Trạch sau lưng, thương lượng với anh: "Vậy thì không đẩy nữa, em thực sự đau lắm."

"Em nằm một lát là được mà." Cô chỉ bị co rút gân thôi, nghỉ ngơi chút là khỏi.

Lời cô vừa dứt, Lục Trạch bên cạnh không nói gì, động tác trên tay không ngừng lại, tiếp tục xoa bóp vùng eo cho cô, lực đạo nhỏ hơn trước nhiều.

Xoa bóp một hồi, Chu Ái Chân cảm thấy hơi buồn ngủ, tay nghề xoa bóp này của Lục Trạch không tồi, nghĩ tới lát nữa phải ăn cơm, bây giờ không được ngủ, ngủ dở chừng bị đ.á.n.h thức sẽ rất khó chịu.

Cô đưa tay dụi dụi mắt, để bản thân tỉnh táo hơn một chút.

"Mẹ ơi, không được dụi mắt." Linh Linh thấy mẹ dụi mắt, nghĩ tới lời mẹ dặn trước đây, nhỏm người dậy, đưa tay kéo tay mẹ.

Chu Ái Chân không ngờ Linh Linh còn nhớ lời cô nói, cười với cô bé: "Được, không dụi nữa."

Cô hạ tay xuống, thỉnh thoảng lại nói chuyện với Linh Linh, nói đi nói lại mắt hơi mở không ra, không lâu sau đã ngủ thiếp đi.

Đại An ở cuối giường thấy mẹ nhắm mắt, nhỏ giọng gọi ba: "Ba ơi, mẹ ngủ rồi."

Lục Trạch gật đầu với Đại An, xoa bóp thêm một lúc nữa mới dừng lại.

Đại An thấy mẹ ngủ say, nghĩ tới vừa rồi mẹ cho em gái sờ bụng, ánh mắt nhìn về phía cái bụng bị khăn che mất một nửa của mẹ, cậu bé cũng muốn sờ thử bụng mẹ một cái.

Cậu bé nhìn một lúc, leo lên giường, từng chút từng chút bò đến cạnh mẹ, đưa bàn tay nhỏ bé đặt lên bụng mẹ, không lâu sau đã cảm nhận được sự rung động.

Cậu bé ngẩng đầu nhìn ba: "Em gái cử động rồi." Nói xong cậu bảo ba cũng đến sờ em gái đi.

Lục Trạch thấy Đại An bảo mình sờ, cười mỉm với cậu bé nhưng không ra tay.

Đại An thấy ba không sờ em gái, bèn đưa tay kéo tay ba đặt lên bụng mẹ.

Lục Trạch chỉ cảm thấy tay nóng lên, vừa định lấy ra, lòng bàn tay bị vật gì đó khẽ đẩy một cái, bàn tay đang định rụt về khựng lại.

Thai động dưới bàn tay hết lần này đến lần khác, Lục Trạch cúi đầu nhìn cái gờ nhỏ lồi ra giữa bụng, lòng n.g.ự.c nóng lên.

Chu Ái Chân trong giấc mơ cảm thấy bụng có gì đó đang bò, đưa tay gãi gãi bụng rồi lại tiếp tục ngủ.

Chương 46 Chia giường

Hoàn Hà chuẩn bị cơm nước xong xuôi, liếc nhìn chồng sau bếp: "Cơm nước xong rồi, ông vào gọi bọn Lục Trạch ra ăn cơm đi."

"Bà đi đi, tôi bưng thức ăn ra bàn cho." Bảo Quân nghĩ tới Lục Trạch có lẽ đang xoa bóp cho em dâu, bèn bảo vợ đi.

Hoàn Hà thấy anh không đi, tháo tạp dề ngang eo để sang một bên, đi đến trước cửa phòng vốn định trực tiếp đẩy cửa vào, nhưng nghĩ tới việc con cái nên bà gõ cửa.

Chu Ái Chân bị tiếng gõ cửa làm cho giật mình tỉnh giấc, nhưng nghĩ tới việc phải ăn cơm, tay chống giường ngồi dậy, sau khi ngồi vững cúi đầu nhìn, cô đã có thể trực tiếp ngồi dậy được rồi, đưa tay sờ vào vùng eo phía sau, nếu không dùng sức nắn thì không đau.

Cô quay đầu nhìn Lục Trạch bên cạnh đang từ trên ghế đứng dậy đi về phía cửa.

Anh thực sự cũng có tay nghề đấy.

Hoàn Hà thấy là Lục Trạch mở cửa, liếc nhìn vào phòng, thấy Ái Chân đã ngồi trên giường, không còn đau đến mức không đứng thẳng lưng như vừa rồi nữa, xem ra eo đã khỏi rồi.

"Cơm xong rồi, dắt bọn trẻ ra ăn cơm thôi." Hoàn Hà bảo Lục Trạch dẫn bọn trẻ ra ngoài rửa mặt.

Bà thấy Ái Chân và hai đứa nhỏ đều như vừa mới ngủ dậy.

"Tới đây." Chu Ái Chân nghe thấy ăn cơm, đưa tay vỗ vỗ Đại An và Linh Linh đang ngủ bên cạnh mình.

Hai đứa này cũng không biết là nằm xuống cạnh cô từ lúc nào nữa.

Đại An bị mẹ vỗ tỉnh, ngồi dậy từ trên giường, ánh mắt hơi mơ màng.

"Anh dẫn bọn trẻ ra ngoài rửa mặt trước đi, em ra ngay đây." Chu Ái Chân bảo Lục Trạch bế Đại An và Linh Linh ra ngoài.

Hai đứa nhỏ này chắc phải rửa mặt bằng nước lạnh mới hoàn toàn tỉnh táo được.

Cô bây giờ bụng lớn không tiện, chỉ riêng việc xỏ giày thôi cũng mất bao lâu, cô buông hai chân xuống mép giường nhích xuống, hai bàn chân vừa chạm tới giày đã thấy Lục Trạch đi tới cạnh giường, chỉ trong vài giây, hai chiếc giày đã được xỏ hoàn toàn vào chân.

Chu Ái Chân được Lục Trạch đỡ đứng dậy, liền thấy anh buông tay đang đỡ mình ra, xoay người đi bế Đại An và Linh Linh bên cạnh.

Linh Linh hai tay ôm cổ ba, dán mặt vào vai anh, giọng ngái ngủ gọi: "Ba ơi."

Hoàn Hà ở cửa thấy Lục Trạch cúi người xỏ giày cho Ái Chân, nghĩ tới lúc mình m.a.n.g t.h.a.i Thiết Đản, về sau bụng lớn cũng không cúi người xuống được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.