Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 97

Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:08

Bảo Quân nhà bà cũng ngày nào cũng xỏ giày cho bà, hàng xóm láng giềng nhìn thấy không ai là không ngưỡng mộ bà cả.

Hoàn Hà thấy Lục Trạch bế con, bèn quay người đi lấy nước cho bọn trẻ.

Chu Ái Chân nhìn hai bàn chân đã xỏ giày xong của mình, nghĩ tới cảnh tượng Lục Trạch cúi người xỏ giày cho mình vừa rồi, từ khi cô hiểu chuyện đến nay chưa từng có ai xỏ giày cho cô cả.

"Ra rửa mặt đi." Lục Trạch thấy Chu Ái Chân đứng bất động, bèn bảo cô đi ra.

"Tới đây." Chu Ái Chân nói xong đi theo Lục Trạch ra ngoài.

Hai người ra ngoài liền thấy Bảo Quân đang bưng thức ăn lên bàn, Hoàn Hà đang rót nước rửa mặt cho bọn trẻ.

"Chị dâu, để em." Chu Ái Chân thấy vậy vội vàng tiến tới.

"Được rồi, em và bọn trẻ rửa mặt đi, rửa xong chúng ta ăn cơm." Hoàn Hà đưa chiếc khăn trong tay cho Ái Chân.

"Cảm ơn chị dâu." Chu Ái Chân nói lời cảm ơn, đưa tay nhận lấy khăn từ Hoàn Hà, giặt sạch rồi lau mặt cho bọn trẻ.

Sau khi vệ sinh xong, người lớn và trẻ nhỏ đều ngồi vào chỗ, Hoàn Hà dẫn Ái Chân và các con ngồi một bên, để Lục Trạch và Bảo Quân ngồi cùng nhau, như vậy hai người đàn ông mới có chuyện để nói.

"Ái Chân, em ăn đi, đừng khách sáo." Hoàn Hà thấy Ái Chân chỉ ăn món trước mặt, bèn bảo cô gắp các món khác mà ăn.

Chu Ái Chân thấy Hoàn Hà vô cùng nhiệt tình, cười gật đầu, đưa tay gắp thức ăn.

"Mẹ ơi, con muốn ăn thịt." Thiết Đản dùng tay chỉ vào đĩa thịt trước mặt ba, mẹ đã lâu rồi không mua thịt.

Cậu đã làm loạn ở nhà mấy lần mà mẹ vẫn không mua thịt về.

Hoàn Hà thấy con trai đưa tay muốn gắp thịt, không lên tiếng, đưa tay gắp cho cậu một đũa trứng xào.

Thịt đó chỉ có mấy miếng, cho con ăn hết thì khách khứa không còn gì để ăn.

Thiết Đản thấy mẹ không gắp thịt cho mình, môi bĩu ra.

Chu Ái Chân ở bên cạnh thấy Thiết Đản muốn ăn thịt mà Hoàn Hà không cho, bèn đưa tay gắp một miếng thịt bỏ vào bát cho Thiết Đản.

Hoàn Hà bên cạnh định nói gì đó, nhưng thấy Thiết Đản cứ nhìn chằm chằm vào đĩa thịt nên cũng không mở lời.

Chu Ái Chân gắp cho Thiết Đản xong, lại gắp cho Đại An và Linh Linh mỗi đứa một ít.

"Ăn từ từ thôi con." Chu Ái Chân không yên tâm dặn dò hai đứa.

Hoàn Hà thái miếng thịt này hơi lớn, cô sợ bọn trẻ ăn vội bị nghẹn, Đại An và Linh Linh vâng lời đồng ý, ngoan ngoãn ăn miếng thịt trong bát.

Thiết Đản vui vẻ ăn miếng thịt trong bát, nhìn người thím xinh đẹp gắp thịt cho mình bên cạnh.

Cậu hy vọng thím xinh đẹp có thể ở nhà mình mỗi ngày, như vậy cậu sẽ được ăn thịt mỗi ngày rồi.

Chu Ái Chân thấy Thiết Đản nhìn mình cười, cũng cười lại với cậu bé.

Hoàn Hà bên cạnh thấy Ái Chân chỉ mải gắp thức ăn cho bọn trẻ, bản thân mình chưa ăn được mấy miếng, bèn gắp thức ăn cho cô.

Cùng Đại An ăn xong, Lục Trạch và Bảo Quân bên cạnh vẫn còn đang trò chuyện, thỉnh thoảng lại uống một chút rượu, cô và Hoàn Hà dẫn bọn trẻ xuống bàn, vào trong phòng đợi.

Mãi đến khi trời sắp tối hẳn, Lục Trạch mới uống xong với Bảo Quân.

"Ái Chân, sau này rảnh rỗi mọi người nhớ thường xuyên đến chơi nhé." Hoàn Hà có chút luyến tiếc nắm lấy tay Chu Ái Chân.

Bà khá thích Chu Ái Chân trước mắt, đáng tiếc bọn họ ở căn cứ, bà không tiện đến căn cứ, nếu không còn có thể thỉnh thoảng đến căn cứ tìm Ái Chân.

"Vâng." Chu Ái Chân gật đầu đồng ý, nói xong liền thấy Hoàn Hà nắm lấy tay mình, không nỡ để mình đi.

Bảo Quân bên cạnh thấy vợ nắm lấy người ta không buông, làm anh cũng có chút cảm động, xoay người vỗ vỗ vai Lục Trạch: "Sau này thường xuyên tụ tập nhé."

Lục Trạch "ừ" một tiếng.

Hai người lại nói thêm vài câu, bên kia Hoàn Hà đã chào tạm biệt xong với Chu Ái Chân.

Gia đình bốn người Lục Trạch lên đường quay về.

Hoàn Hà vẫy tay với bọn họ, mãi cho đến khi không còn thấy bóng dáng người nữa đóng cửa lại, bỗng nhiên nghĩ tới chuyện chưa nói xong với Chu Ái Chân trong bếp: "Hỏng rồi, tôi quên chưa nói với Ái Chân chuyện hứa hôn cho Thiết Đản và Linh Linh rồi."

Bà nói được một nửa thì Ái Chân đột nhiên bị chuột rút ở eo, thế là quẳng luôn chuyện đó ra sau đầu, lúc ăn cơm cũng quên không nói.

"Thiết Đản mới bao lớn chứ, đợi bọn trẻ lớn lên rồi tính sau." Bảo Quân thấy vợ muốn gán ghép Linh Linh và Thiết Đản với nhau, nhất thời cũng không biết phải nói người vợ này thế nào cho phải.

Lục Trạch người ta đâu có định đoạt chuyện con cái sớm như vậy được.

Tuy là trời quang mây tạnh, nhưng cũng không thể nằm mơ giữa ban ngày như thế được.

Hoàn Hà nghe lời chồng thì tức không chịu nổi: "Đợi Thiết Đản lớn lên thì tìm vợ ở đâu ra, chẳng phải tại ông sao, nếu không tôi phải lo lắng chuyện này à?"

"Thế chẳng phải tôi vẫn tìm được một người vợ tốt như bà sao." Bảo Quân sán lại gần vợ, hôn bà một cái rõ kêu.

"Thiết Đản còn ở trong phòng đấy." Hoàn Hà thấy chồng không đứng đắn, nhưng cơn giận trong lòng lại tan biến đi nhiều.

Bảo Quân thấy vợ không giận nữa, bèn dắt bà vào trong phòng.

Bốn người đi trên đường quay về, bước chân cực kỳ chậm chạp.

Chu Ái Chân nhìn Lục Trạch trước mặt, nghĩ tới bọn họ đi ra ngoài đã được hai ngày: "Ngày mai về sao?"

Lục Trạch nhìn người bên cạnh đang nôn nóng muốn quay về: "Không dạo thành cổ nữa sao?"

Chu Ái Chân khẽ lắc đầu với Lục Trạch: "Không dạo nữa ạ."

Cô đã xem tường thành rồi, kiến trúc nhà ở bên trong đa phần đều giống nhau, buổi sáng mấy người đã dạo được hơn nửa rồi, không cần phải đi hết mọi nơi.

Lục Trạch nghe vậy, khẽ gật đầu, ra hiệu mình đã biết.

Chu Ái Chân thấy anh gật đầu, dặn dò: "Ngày mai anh nhớ ra hợp tác xã mua hết đồ hàng xóm nhờ nhé, đừng để sót."

Cái eo này của cô vẫn còn đau âm ỉ, ngày mai cô sẽ không ra hợp tác xã nữa, ở nhà khách đợi anh về.

Chu Ái Chân dặn đi dặn lại: "Đồ đạc nghìn vạn lần đừng mua thiếu đấy."

Người ở căn cứ đều đang đợi những thứ này, nếu mua thiếu thì lúc về căn cứ sẽ ngại lắm.

"Biết rồi." Lục Trạch nói xong dẫn bọn họ quay về.

Mấy người quay lại nhà khách liền thấy người phụ nữ ở quầy đứng dậy khỏi ghế đẩu.

"Mọi người cuối cùng cũng về rồi." Người phụ nữ nói xong thở phào nhẹ nhõm.

Sắp 7 giờ 10 rồi, nếu bọn họ còn chưa về thì bà không đợi nữa đâu.

"Tôi phải về đây, mọi người về phòng sắp xếp xong thì gọi thẳng cho lão Trương, ông ấy sẽ khiêng giường vào phòng cho mọi người." Người phụ nữ nói xong xách túi vội vội vàng vàng đi ra ngoài.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.