Sư Muội Qua Đây - Chương 64

Cập nhật lúc: 02/03/2026 06:13

“Vân Nhược cười rộ lên:

“Bị Lục T.ử Vân nghe thấy cũng gần như vậy.”

Hắn ở cũng không xa.”

Diệp Cảnh cũng không nhịn được cười:

“Tỷ thật t.h.ả.m nha, bị hai người tính tình xấu như vậy bao vây.”

“Tỷ còn nói.”

Vân Nhược giơ tay bịt miệng muội ấy.

Hai cô gái đùa giỡn một hồi, Vân Nhược nghĩ nghĩ, vẫn hỏi ra câu đó:

“Lần trước Quan Thuật nói muốn tỷ cân nhắc chuyện đó, là chuyện gì?”

Nàng nói xong vội vàng giải thích:

“Nếu tỷ không muốn nói thì không cần nói, ta chỉ muốn hỏi chút, xem ta có thể giúp gì không.”

“Cái đó à.”

Diệp Cảnh thản nhiên nói, “Hắn nói nếu ta nguyện ý làm nha tỳ của hắn, hắn liền đưa ta vào Minh Nghi Tông, thiên phú ta bình thường, tuy thức tỉnh hai nhánh linh mạch, nhưng bây giờ cũng mới đột phá nhị giai, muốn tiếp tục đột phá cũng rất tốn sức, không biết còn có thể lên cấp không… muốn vào tông môn tiên gia, nói không chừng đây là cơ hội duy nhất của ta rồi.”

Vân Nhược nhìn muội ấy, nhất thời không biết nói gì cho tốt, giơ tay nắm lấy tay Diệp Cảnh, nghiêm túc nói:

“A Cảnh, đừng đồng ý với hắn.”

Diệp Cảnh cười nói:

“Ta mới không đồng ý nha, làm nha tỳ cho hắn, ta thà về quê, ai thèm hầu hạ một đại thiếu gia cuồng vọng.”

Vân Nhược khẽ lắc đầu:

“Cũng đừng vì tu vi liền chịu hắn áp bức, tu hành mạnh lên không phải chính là để không bị kẻ khác khống chế sao, như vậy chẳng phải đi ngược lại ý nguyện ban đầu, vì mục đích nào đó ủy khuất thỏa hiệp, về sau sẽ có nhiều chuyện bất đắc dĩ hơn ép ch-ết tỷ.”

Diệp Cảnh lặng lẽ nhìn Vân Nhược một hồi, lộ ra một nụ cười:

“Tỷ nói đúng, ta muốn trở nên lợi hại chính là để không bị người khác bắt nạt, sao có thể ngay từ đầu liền để người ta nắm thóp, dù sao cũng phải dựa vào bản thân nỗ lực một phen.”

Nàng đứng dậy, nói với Vân Nhược:

“Đi thôi, hôm nay ta mời tỷ ăn cơm.”

“Ta mời đi.”

Vân Nhược cũng đứng dậy.

Linh thạch của nàng còn đủ tiêu, túi Hổ Dũng đưa nàng bỏ lại một nửa, liền lặng lẽ đặt trong hành lý của họ, số còn lại nàng giữ lại, sau này kiếm được linh thạch về thành Bắc Châu trả lại cho Hổ Dũng.

Một túi khác là nàng kiếm được ở Nhàn Vân Tông, Lâm Vọng và Bách Lý Dạ mỗi lần xuống núi bán ngọc kết giới đều chia cho nàng một thành, khá là khả quan.

Cũng không biết họ kiếm được nhiều linh thạch như vậy có đủ trả nợ không.

Còn nợ gì thì nàng luôn không hỏi, miệng Giang Bắc Sơn kín như vậy, hai kẻ tinh ranh kia càng không nói cho nàng biết rồi.

Diệp Cảnh mấy ngày nay đều bận rộn xoay như chong ch.óng, Vân Nhược lúc rảnh rỗi sẽ đi giúp muội ấy chút việc, dẫn học sinh mới đi tìm ký túc xá.

Làm việc đón tiếp học sinh mới cơ bản không có học sinh Tứ viện, toàn bộ đều là ba viện còn lại, Vân Nhược đi hai lần, mọi người cũng quen mặt nàng, những nơi khác trong học viện gặp phải cũng sẽ chào nàng một tiếng.

Ba ngày sau báo danh học viện kết thúc, tại Tứ Phương Đài của Nam Viện tổ chức lễ nhập học.

Viện trưởng các viện đều lên đài phát biểu, người tới xem lễ của các tông môn đều an tọa dưới đình đài, học sinh thì tự giác theo bốn viện chia nhau một góc, lời tuyên giảng dài dằng dặc vẫn chưa kết thúc, bên dưới tân khách và học viên không ít người đều ngáp dài, bao gồm không ít giáo tập.

Viện trưởng Trung Viện ho nhẹ một tiếng, các giáo tập lập tức ngồi thẳng lưng.

Vân Nhược lần đầu tiên nghe tuyên giảng học viện, đại diện cho việc nàng cũng coi như chính thức bước vào thế giới tu hành, nghe rất nghiêm túc, làm mấy học sinh mới bên cạnh nàng tưởng trong tuyên giảng có nội dung gì rất quan trọng, cũng theo nàng nỗ lực tập trung tinh thần nghe quy tắc học viện buồn ngủ.

Viện trưởng các viện phát biểu kết thúc, viện trưởng học viện Đoạn Tại Thanh lên đài, người liền nói vài câu đơn giản, chào mừng học sinh mới tới, sau đó liền tuyên bố bắt đầu đo linh mạch phân học viện.

Tuyên giảng kết thúc quá đột ngột, học sinh mới đều căng thẳng lên, nhỏ tiếng hỏi han nhau linh mạch thức tỉnh, gặp trường hợp giống nhau liền đứng cùng một chỗ, cảm thấy có bạn bè liền yên tâm không ít, Vân Nhược vốn dĩ cũng có chút căng thẳng, phát hiện mọi người đều căng thẳng sau liền ngược lại thư giãn rồi.

Hóa ra mọi người đều giống như nàng.

Trên Tứ Phương Đài gọi tới tên ai, người đó liền đi lên, đo linh mạch trước mặt mọi người.

Nhất viện là chỉ thức tỉnh nhất mạch, Nhị viện Tam viện đều là thức tỉnh nhị mạch, Tứ viện thức tỉnh tam mạch, trước kia Vân Nhược không cảm thấy thức tỉnh tam mạch của nàng có gì đặc biệt, ở phân đoạn đo linh mạch mới có cảm giác chân thực, lúc gọi đến tên nàng học sinh mới đã đo được một nửa, chỉ có ba bốn người được phân vào Tứ viện.

“Vân Nhược.” giáo tập hô một tiếng, bên dưới không có phản ứng, lại hô một tiếng.

Vân Nhược ngồi quá lâu chân tê không đứng vững, phản xạ có điều kiện giơ tay lên:

“Có.”

Nàng xoa xoa chân đi lên đài, mấy ánh mắt cùng lúc rơi trên người nàng.

“Chính là nàng!” nơi đình đài xem lễ, Huyền Dương Tông độc chiếm một trường đình, Canh Tang Nhược vui mừng nhảy dựng lên, “Tiểu sư huynh, nàng chính là học sinh rất thú vị mà muội nói với huynh đó, Đoạn viện trưởng nói nàng tên Vân Nhược.”

“Được.”

Bạch Lăng không có hứng thú gì, ánh mắt đều không nhìn lên Tứ Phương Đài.

“Huynh nhìn một cái đi, dáng dấp cũng khá đẹp đó.”

Canh Tang Nhược ở phía sau bẻ mặt hắn bắt buộc hắn nhìn lên Tứ Phương Đài, “Đợi nàng đo linh mạch liền biết, có thể phá trận pháp của học viện, nói không chừng rất lợi hại nha!”

Bạch Lăng bị tiểu sư muội bẻ đầu, đành phải nhìn lên đài, trong lòng chỉ thấy nhàm chán.

Vân Nhược lên đài, trên bàn trước mặt giáo tập bày một công cụ, hơi giống tháp lưu ly lúc Bách Lý Dạ giúp nàng đo linh mạch, nhưng to hơn tháp lưu ly khá nhiều, nàng vừa nãy ở dưới đài nghiêm túc nghe phát biểu của viện trưởng, biết cái này chính là một món pháp khí duy nhất trong toàn bộ thế giới tu hành, không chỉ có thể đo ra thức tỉnh mấy nhánh linh mạch, còn có thể đo ra mỗi linh mạch đã đột phá mấy giai, coi như phiên bản nâng cấp của tháp lưu ly.

Tên cũng rất tương tự, gọi là Ngự Linh Tháp.

“Đưa tay ra.” giáo tập nói.

Vân Nhược đưa tay ra, Ngự Linh Tháp vuông vức liền được đặt vào tay nàng.

Đỉnh tháp tầng thứ nhất nhanh ch.óng sáng lên.

“Thể mạch thức tỉnh.” giáo tập nói.

Người đợi một lát, tầng thứ nhất ngoài đỉnh tháp, phần còn lại đều là tối.

Giáo tập thấy lạ cũng không lạ:

“Thể mạch đột phá nhị giai.”

Hóa ra là vậy.

Ở dưới đài nhìn không quá rõ ràng, chỉ có thể thấy học sinh mới bưng Ngự Linh Tháp, sau đó nghe giáo tập tuyên bố họ thuộc viện nào, hóa ra Ngự Linh Tháp đo linh mạch mấy giai là như vậy.

Thật đơn giản thô bạo.

Vân Nhược có chút lơ đãng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sư Muội Qua Đây - Chương 64: Chương 64 | MonkeyD