Sư Muội Qua Đây - Chương 65
Cập nhật lúc: 02/03/2026 06:13
“Bách Lý Dạ từng nói huynh ấy thích làm pháp khí, không biết huynh ấy có biết món pháp khí duy nhất toàn thế giới tu hành này không, huynh ấy nếu nhìn thấy nói không chừng sẽ muốn tháo Ngự Linh Tháp ra xem trận pháp bên trong, huynh ấy từng kể với Vân Nhược trước kia hiếu kỳ làm hỏng mấy món pháp khí của Vạn Tri Nhàn, tức đến mức Vạn Tri Nhàn suýt chút nữa trục xuất huynh ấy khỏi Nhàn Vân Tông.”
Vân Nhược nghĩ tới chuyện ở Nhàn Vân Tông, không tự chủ được cười rộ lên.
Giáo tập thấy nàng cười, cũng cười cười:
“Rất tốt, vừa vào học viện thể mạch liền đột phá nhị giai rồi, sau này nỗ lực nhiều hơn.”
“Cảm ơn giáo tập.”
Vân Nhược gật gật đầu.
Ngự Linh Tháp trên tay nàng tầng thứ hai bắt đầu chậm rãi sáng lên, giáo tập nói tiếng “Thức mạch thức tỉnh”, chuẩn bị xem thức mạch của nàng có phải cũng có thể đột phá nhị giai, lại trơ mắt nhìn ánh bạc bao trùm toàn bộ tầng hai, và chậm rãi biến thành màu vàng cực nhạt.
Miệng giáo tập cũng cùng lúc mở to:
“Cái này… thức mạch của ngươi…”
Giọng nói người bị kẹt trong cổ họng, chấn kinh nhìn Vân Nhược.
Vân Nhược đã có chuẩn bị tâm lý, Vạn Tri Nhàn từng nói với nàng thức mạch của nàng đại khái đã đột phá cao giai, vậy là ít nhất năm giai trở lên.
Giáo tập chấn kinh xong, kích động cất tiếng:
“Thức mạch, lục giai!”
“Cái gì?!”
“Thức mạch lục giai!”
“Ai vậy ai vậy để ta xem là thiên tài nào!”
“Là đệ t.ử tông môn nào đó đi!”
Bên dưới lập tức huyên náo lên, học sinh đều đứng cả lên, liều mạng vươn cổ nhìn lên Tứ Phương Đài.
“Diệp Cảnh…
đó là Vân Nhược đúng không?
Thức mạch nàng ấy lại đột phá lục giai!
Giáo tập không nhầm chứ!”
Bạn học cùng khóa bên cạnh Diệp Cảnh kích động vỗ vai muội ấy:
“Trời ơi nàng ấy lợi hại thế?
Tỷ trước kia có biết không?
Biết sao không nói một tiếng, trời ơi lần đầu tiên ta thấy học sinh mới lại có linh mạch đột phá cao giai!”
“Ta không biết…” sắc mặt Diệp Cảnh cũng có chút kinh ngạc, nàng biết Vân Nhược thức tỉnh tam mạch, lại không ngờ thức mạch của nàng đã đột phá cao giai, và đây lại còn là mạch khó tu hành nhất.
Thức mạch lục giai, đừng nói học sinh học viện, đạt đến giai đoạn này ngay cả giáo tập cũng chẳng có mấy người.
“Chậc chậc chậc, năm ngoái tỷ chuyên đi lật danh sách có phải chính là cô nương này không?” viện trưởng Trung Viện bên cạnh Đoạn Tại Thanh chậc chậc kỳ lạ, “Vừa vào học viện tới đã đột phá cao giai, không phải đã bái tông môn rồi chứ, nếu dựa vào tự tu tập… vậy cô nương nhỏ này thật không thể đùa được nha, thảo nào phá được trận pháp ngươi thiết lập, tương lai đáng mong chờ nha.”
Đoạn Tại Thanh đăm chiêu nhìn Vân Nhược, không phát biểu ý kiến.
Giáo tập đo linh mạch cho Vân Nhược kích động đến nỗi có chút không kiềm chế được, đi lại vài lần mới tiếp tục nhìn Ngự Linh Tháp trên tay nàng, muốn xem thần linh mạch của Vân Nhược thế nào, nếu lại tới một cao giai nữa…
Hây dà người gần như không dám nghĩ đây sẽ là một học sinh mới thiên tài khiến mọi người ngưỡng mộ đến thế nào.
Ánh sáng bạc từ tầng dưới chậm rãi sáng lên, sau đó… liền không có sau đó nữa.
Tầng thứ ba của Ngự Linh Tháp vừa đủ yếu ớt sáng lên một tia, ánh bạc còn chưa kịp thành hình liền tản ra, nếu không phải giáo tập nãy giờ nhìn chăm chú nghiêm túc, nói không chừng đều không chú ý tầng thứ ba sáng lên.
Giáo tập mù tịt, Vân Nhược lại càng mù tịt.
Chuyện gì xảy ra?
Thần linh mạch của nàng không phải mạnh mẽ vô cùng sao?
Thế này liền không sáng nữa à?
Không lẽ linh lực nàng thực ra không được, Vạn Tri Nhàn nhìn nhầm rồi.
Giáo tập vẫn chưa từ bỏ ý định, đợi một hồi, tầng thứ ba vẫn chỉ là đáy ngầm nổi lên một chút ánh bạc sắp tan chưa tan, giống như gợn sóng trên mặt nước đung đưa, không chú ý liền sẽ bình lặng trở lại, so sánh với linh quang mạnh đến mức chuyển thành màu vàng của tầng hai, càng tỏ ra t.h.ả.m không nỡ nhìn.
“Ừm, thần linh mạch thức tỉnh… nhất giai.”
Không chỉ giáo tập, người bên cạnh Tứ Phương Đài và bên dưới mong mỏi trông chờ đều thất vọng tràn trề đối với kết quả này, kỳ vọng vừa bị kéo cao đột ngột ngã xuống, bao nhiêu làm người ta cảm thấy có chút buồn cười.
Trên chỗ ngồi của Huyền Dương Tông liền phát ra tiếng “phụt” một cái cười, có người men theo tiếng nhìn sang, nhận ra Bạch Lăng khuôn mặt lạnh nhạt trên ghế đầu, chỉ thấy bên cạnh còn ngồi một thiếu nữ kiều diễm, một thân hoa phục màu đỏ, càng làm nổi bật khuôn mặt diễm lệ của muội ấy.
Lúc này thiếu nữ đang cười rực rỡ, nói ra tiếng lòng của mọi người:
“Ai dà, còn tưởng là thiên tài, không ngờ linh lực thấp kém đến mức này, thật đáng tiếc.”
“A Nhược.”
Bạch Lăng không lời nhìn muội ấy một cái, giơ ống tay áo chắn muội ấy, ánh mắt lạnh lùng quét qua xung quanh một vòng, ép mọi người thu hồi ánh mắt.
Thiếu nữ bĩu môi nói:
“Ta nói là lời thật mà.”
Bạch Lăng coi như biết muội ấy ra ngoài gây họa cho đại sư huynh thế nào rồi, khổ nỗi muội ấy tự mình lại không tự giác, bám lấy cánh tay hắn tiếp tục nhìn lên đài, chỉ là bây giờ đối với người có duyên với tên muội ấy, thần sắc muội ấy đã không còn chút hứng thú nào.
Mặc dù thần linh mạch chỉ là nhất giai, nhưng phần lớn người đều như vậy, Vân Nhược cũng không đặc biệt, thực sự là thức mạch cao giai của nàng cho mọi người chấn động quá mạnh, kết quả thần linh mạch lại tới một cái quay ngoắt, ngược lại khiến không ít người trong lòng nảy sinh đ-ánh giá “cũng chỉ có thế”, nhìn ánh mắt của nàng đều mang chút tiếc nuối và khinh thường.
“Không ngờ thần linh mạch nàng ta mới nhất giai, linh lực cũng quá yếu.”
“Đúng vậy, còn tưởng nàng ta lợi hại thế nào.”
“Linh lực yếu thế này, cho dù thức mạch cao giai, cũng phát huy không ra đi?”
Mấy học sinh nhỏ tiếng thảo luận lên.
“Lúc này là nhất giai, không đại diện cho về sau đều là nhất giai.”
Diệp Cảnh nhìn Tứ Phương Đài không nhìn nghiêng, giọng nói lại vừa đủ để mấy học sinh đang thì thầm kia nghe thấy, “Huống chi thức mạch Vân Nhược đã đột phá cao giai, không biết người đang nói chuyện bây giờ có nhánh nào tu đến cao giai chưa nha?”
Câu này đầy châm chọc, học sinh nói chuyện xấu hổ im bặt.
Diệp Cảnh nhìn Vân Nhược xuống đài, xa xa nhìn nàng một cái, có chút lo lắng nàng vì vậy mà tâm tình không tốt, thần sắc trên mặt Vân Nhược lại không có ý buồn bã, nhận ra ánh mắt của nàng, giơ ngón trỏ và ngón giữa lên lắc lắc với muội ấy, đi về phía vị trí bên Tứ viện ngồi xuống.
Diệp Cảnh tự mình làm một cái kéo đưa đến trước mắt, rất buồn bực, đây là ý gì?
Có điều thấy Vân Nhược không bị kết quả kiểm tra linh mạch ảnh hưởng, nàng liền yên tâm rồi.
Đợi cả lễ nhập học kết thúc, trời đã tối rồi, đèn l.ồ.ng xung quanh Tứ Phương Đài sáng lên, chiếu sáng cả đài trường như ban ngày.
