Sự Thật Còn Kinh Khủng Hơn Tôi Nghĩ - 1
Cập nhật lúc: 18/06/2026 06:18
Sau khi mang thai, Lâm Du Bạch đăng lên mạng đoạn video báo tin vui cho chồng. Giữa hàng ngàn lời chúc phúc, một bình luận khiến cô lạnh người:
"Đừng đắc ý quá. Anh ta sắp chán cô rồi."
Lần theo tài khoản ấy, cô phát hiện đó là một nữ sinh trong lớp của chồng.
Từ đó, những dấu hiệu bất thường liên tiếp xuất hiện. Lời nói dối, vòng tay đôi, những cuộc gặp bí mật. Cho đến khi cô mất đi đứa con chưa kịp chào đời. Lâm Du Bạch tưởng mình đang chiến đấu với một nữ sinh si tình. Nhưng cô không biết...
Kẻ cướp chồng mình chưa bao giờ đứng ở bên ngoài cuộc hôn nhân.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
"Ting."
Âm thanh thông báo vang lên liên tục. Tôi ngồi trên ghế sofa, ôm chiếc điện thoại trong lòng, nhìn số lượt thích và bình luận trên video tăng lên từng giây. Hôm nay là ngày đặc biệt. Sau ba năm kết hôn, cuối cùng tôi cũng mang thai.
Tôi là một blogger ẩm thực. Tài khoản "Yuzu Kitchen" của tôi có hơn một triệu người theo dõi. Từ lúc biết tin mình có em bé, rất nhiều người hâm mộ đã mong chờ ngày tôi công bố tin vui. Cho nên chiều nay, tôi quay một đoạn video ngắn.
Trong video, tôi cầm tờ kết quả siêu âm, cười đến mức mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm. Phía sau tôi là căn bếp nhỏ quen thuộc. Còn Hà Dĩ đứng cạnh, đưa tay ôm vai tôi. Bức ảnh cuối cùng của video là hình ảnh bàn tay anh đặt lên bụng tôi. Một gia đình ba người hoàn hảo. Bình luận phía dưới gần như đều là lời chúc phúc.
"Chúc mừng chị Yuzu!"
"Cuối cùng cũng có em bé rồi!"
"Gia đình đẹp nhất mạng xã hội đây rồi."
"Tôi theo dõi chị từ hồi mới có mấy nghìn fan, giờ thấy chị hạnh phúc mà xúc động quá."
Tôi vừa đọc vừa cười. Đúng lúc ấy, một bình luận đột nhiên lọt vào mắt. Giữa hàng ngàn lời chúc phúc nó giống như một cây kim nhọn.
"Đừng vui mừng quá sớm. Anh ấy đã sớm chán ngấy món ăn cô nấu rồi.”
Nụ cười trên môi tôi hơi khựng lại, ngón tay dừng trên màn hình. Tôi nhíu mày. Bình luận này nhanh ch.óng bị fan của tôi mắng xối xả. Nhưng không hiểu sao trong lòng tôi vẫn cảm thấy khó chịu.
Tôi nhấn vào trang cá nhân của người đó. Ảnh đại diện là một cô gái trẻ. Tên tài khoản: "Dư Na." Tôi vốn nghĩ chỉ là một anti-fan bình thường. Nhưng khi mở trang cá nhân của cô ta ra, trái tim tôi bỗng đập hụt một nhịp.
Bài đăng ghim đầu tiên là ảnh chụp trong giảng đường đại học. Trên bục giảng, một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng đang cúi đầu viết bảng. Tuy chỉ chụp nghiêng nhưng tôi vẫn nhận ra ngay lập tức. Đó là chồng tôi, Hà Dĩ. Bên dưới ảnh là dòng chú thích: "Người khiến tôi muốn đến trường mỗi ngày."
Tim tôi chợt nặng xuống. Tôi tiếp tục kéo xuống. Ảnh thứ hai là bóng lưng Hà Dĩ đang bước trong sân trường. Ảnh thứ ba là ly cà phê đặt trên bàn làm việc kèm dòng chữ: "Người ấy thích uống Americano không đường." Tôi bỗng cảm thấy hơi lạnh sống lưng bởi vì đó đúng là sở thích của Hà Dĩ. Thậm chí ngay cả tôi cũng từng nhiều lần than phiền.
- "Anh uống cà phê như uống t.h.u.ố.c đắng vậy."
Tôi tiếp tục lướt. Càng xem càng thấy khó chịu. Trang cá nhân này giống như một cuốn nhật ký bí mật. Mà nhân vật chính lại là chồng tôi. Đúng lúc ấy một vòng tay bất ngờ ôm lấy eo tôi từ phía sau. Tôi giật mình.
- "Hù được em rồi."
Giọng Hà Dĩ vang lên bên tai. Tôi quay đầu. Người đàn ông cao lớn đang cúi xuống cười với tôi. Ánh mắt dịu dàng như mọi khi. Anh đưa tay xoa bụng tôi.
- "Hôm nay con có ngoan không?"
Tôi bật cười.
- "Còn bé như hạt đậu thì ngoan kiểu gì?"
- "Con của anh chắc chắn ngoan."
Hà Dĩ nói rất nghiêm túc. Tôi nhìn người đàn ông trước mặt. Mái tóc đen gọn gàng, khuôn mặt điển trai, chiếc kính gọng bạc quen thuộc. Mười năm quen biết, ba năm kết hôn. Tôi từng cho rằng mình hiểu anh hơn bất kỳ ai. Thế nhưng những bức ảnh trên trang cá nhân của Dư Na lại khiến tôi cảm thấy xa lạ. Tôi đưa điện thoại cho anh.
- "Anh biết cô gái này không?"
Hà Dĩ nhìn màn hình. Chỉ mất một giây sắc mặt anh trở nên mất tự nhiên. Rất nhanh nhưng tôi vẫn nhìn thấy.
- "Có vẻ là sinh viên trong lớp anh."
- "Chỉ vậy thôi?"
- "Ừ."
Anh trả điện thoại lại cho tôi.
- "Em đừng suy nghĩ linh tinh. Anh là giảng viên. Sinh viên chụp ảnh cũng bình thường mà."
Nghe có vẻ hợp lý nhưng không biết vì sao tôi vẫn cảm thấy có gì đó không đúng. Tối hôm ấy sau khi ăn cơm xong, Hà Dĩ nhận được một cuộc điện thoại. Anh cầm điện thoại đứng dậy.
- "Anh phải tới trường một chuyến."
- "Muộn thế này?"
- "Ừ, có việc gấp."
Tôi gật đầu, không hỏi thêm. Trước khi đi, anh còn cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi.
- "Ngủ sớm nhé."
Tôi mỉm cười nhìn theo bóng lưng anh. Cửa vừa đóng lại không khí trong nhà bỗng trở nên yên tĩnh. Tôi ngồi trên sofa xem phim. Nửa tiếng sau điện thoại bất ngờ rung lên. Là Kiều An, bạn thân nhất của tôi.
- "Ngủ chưa?"
- "Chưa."
- "Ra ngoài uống trà sữa không?"
Tôi bật cười.
- "Cậu bị điên à? Mười giờ tối rồi."
- "Ra đi mà."
Nửa tiếng sau tôi xuất hiện trước cửa tiệm trà sữa quen thuộc. Kiều An ngồi trong góc, mái tóc dài xoăn nhẹ, khuôn mặt xinh đẹp nổi bật. Vừa nhìn thấy tôi cô ấy đã cười.
- "Tớ nhớ cậu."
- "Tớ mới gặp cậu tuần trước."
- "Thì vẫn nhớ."
Tôi bật cười ngồi xuống. Hai đứa nói chuyện linh tinh một lúc. Đúng lúc ấy một đoạn video trong vòng bạn bè bất ngờ hiện lên. Người đăng là sinh viên trường Hà Dĩ. Tiêu đề: "Giáo sư Hà lại tăng ca." Tôi tiện tay mở ra.
Trong video một nhóm sinh viên đang ăn liên hoan ở nhà hàng. Tiếng cười nói rất náo nhiệt. Ống kính lướt qua một góc bàn. Tôi bỗng c.h.ế.t lặng. Người đàn ông đang ngồi đó không phải Hà Dĩ sao? Anh đang nâng ly với mọi người, cười rất vui vẻ. Hoàn toàn không giống đang làm việc.
Thời gian đăng video là mười phút trước. Mà vừa rồi anh còn nói với tôi rằng đang họp ở trường. Ly trà sữa trong tay tôi chợt trở nên lạnh buốt. Kiều An thấy sắc mặt tôi thay đổi thì nhíu mày.
- "Sao vậy?"
Tôi đưa điện thoại cho cô ấy. Nụ cười trên mặt Kiều An cũng biến mất. Một lúc lâu cô ấy mới thấp giọng nói:
- "Du Bạch, cậu có bao giờ nghĩ...Hà Dĩ đang nói dối cậu không?"
Tôi ngẩng đầu nhìn ánh đèn đường ngoài cửa kính. Lần đầu tiên một cảm giác bất an âm thầm bò lên từ đáy lòng.
