Sự Thật Còn Kinh Khủng Hơn Tôi Nghĩ - 2
Cập nhật lúc: 18/06/2026 06:18
Sau đêm đó tôi bắt đầu chú ý đến Hà Dĩ nhiều hơn. Không phải vì tôi muốn mà bởi vì một khi hạt giống nghi ngờ đã xuất hiện nó sẽ tự mọc rễ rồi lớn lên từng ngày. Ba hôm sau Hà Dĩ lại nói phải đi họp. Tôi không hỏi gì, chỉ mỉm cười tiễn anh ra cửa. Nhưng sau khi anh đi tôi mở điện thoại, truy cập vào tài khoản mạng xã hội của Dư Na.
Quả nhiên mười phút trước cô ta vừa đăng một story. Là ảnh chụp ly cà phê, không có người, không có mặt nhưng góc áo sơ mi trắng xuất hiện trong khung hình lại quen thuộc vô cùng. Đó là chiếc áo tôi vừa giúp Hà Dĩ là ủi sáng nay. Tim tôi dần chìm xuống.
Buổi tối, khi Hà Dĩ trở về, tôi giả vờ vô tình hỏi:
- "Họp vui không anh?"
Anh cởi áo khoác.
- "Khá mệt."
- "Vậy à."
Tôi nhìn anh.
- "Thế sao sinh viên của anh cũng phải đi họp cùng?"
Động tác của Hà Dĩ khựng lại. Chỉ một giây nhưng tôi đã nhìn thấy. Anh quay sang.
- "Ý em là gì?"
Tôi đưa điện thoại cho anh. Ảnh của Dư Na hiện lên. Không khí trong phòng khách lập tức trở nên căng thẳng. Một lúc lâu Hà Dĩ mới thở dài.
- "Em đang theo dõi sinh viên của anh?"
- "Tôi chỉ muốn biết vì sao chồng mình liên tục nói dối."
- "Tôi không nói dối."
- "Vậy giải thích đi."
Anh im lặng. Tôi cũng im lặng. Hai người nhìn nhau. Lần đầu tiên sau nhiều năm không ai chịu nhường ai. Cuối cùng Hà Dĩ đứng dậy.
- "Du Bạch, em đang mang thai. Đừng suy nghĩ quá nhiều."
Nói xong anh bỏ vào phòng làm việc. Cánh cửa đóng sầm lại. Tôi ngồi một mình ngoài phòng khách trong lòng tràn ngập thất vọng. Hôm sau Kiều An tới thăm tôi. Sau khi nghe hết mọi chuyện cô ấy tức đến mức đập bàn.
- "Nếu hắn thật sự ngoại tình, tớ là người đầu tiên đ.á.n.h hắn."
Tôi bật cười.
- "Đừng nóng như vậy."
- "Tớ không chịu nổi."
Kiều An nắm tay tôi.
- "Du Bạch, cậu xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn."
Nhìn ánh mắt chân thành của cô ấy tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Ít nhất tôi vẫn còn một người bạn. Thế nhưng tôi không biết tai họa thực sự vẫn đang chờ phía trước. Một tuần sau tôi và Hà Dĩ lại cãi nhau. Lần này là vì một chiếc vòng tay. Tôi vô tình nhìn thấy nó trên cổ tay anh. Mà cùng kiểu đó lại xuất hiện trên ảnh của Dư Na. Tôi đưa điện thoại ra.
- "Đừng nói với em đây là trùng hợp."
Sắc mặt Hà Dĩ lạnh đi.
- "Em đủ chưa?"
- "Tôi chỉ muốn một lời giải thích."
- "Anh đã nói không có gì rồi."
- "Tôi không tin."
- "Vậy thì tùy em."
Cuộc tranh cãi ngày càng gay gắt. Đầu óc tôi ong ong, n.g.ự.c nghẹn lại. Bụng dưới bắt đầu đau nhói. Tôi còn chưa kịp phản ứng, một dòng chất lỏng nóng hổi đã chảy xuống chân. Hà Dĩ c.h.ế.t lặng, khuôn mặt lập tức trắng bệch.
- "Du Bạch!"
Tôi cúi đầu. Máu, rất nhiều m.á.u.
...
Khi tỉnh lại mùi t.h.u.ố.c khử trùng tràn ngập khoang mũi. Tôi nằm trên giường bệnh, bên cạnh là Kiều An. Mắt cô ấy đỏ hoe. Thấy tôi mở mắt cô ấy lập tức nắm tay tôi.
- "Du Bạch..."
Tôi nhìn quanh, không thấy Hà Dĩ. Điều đầu tiên tôi hỏi là:
- "Con đâu rồi?"
Kiều An im lặng. Nước mắt lập tức rơi xuống. Chỉ trong một khoảnh khắc tôi hiểu tất cả. Con tôi không còn nữa. Căn phòng bệnh trở nên yên tĩnh đến đáng sợ. Tôi nhìn trần nhà trắng xóa. Không khóc, không gào thét, chỉ cảm thấy trái tim như bị ai đó khoét mất một mảng. Rỗng tuếch.
Một lúc sau cửa phòng bật mở. Hà Dĩ bước vào. Mắt anh đỏ ngầu, quần áo nhăn nhúm giống như đã nhiều ngày không ngủ. Anh đứng bên giường muốn chạm vào tôi nhưng tôi quay mặt đi. Bàn tay anh cứng đờ giữa không trung.
- "Du Bạch..."
Giọng anh khàn đặc.
- "Tất cả là lỗi của anh."
Tôi không nói gì. Kiều An đột nhiên đứng bật dậy.
Chát!
Tiếng tát vang lên trong phòng bệnh. Hà Dĩ nghiêng đầu sang một bên. Gương mặt xuất hiện dấu tay đỏ ch.ót. Kiều An nhìn anh bằng ánh mắt căm ghét.
- "Nếu không phải vì anh, đứa bé đã không mất."
Hà Dĩ siết c.h.ặ.t nắm tay không phản bác cũng không né tránh. Một lúc rất lâu anh mới thấp giọng nói:
- "Anh chưa từng phản bội cô ấy. Anh thề."
Tôi nhắm mắt lại không muốn nghe nữa. Bởi vì lúc này tôi đã không còn biết nên tin ai. Ngoài cửa sổ trời bắt đầu mưa. Từng giọt nước đập lên mặt kính. Lạnh lẽo như chính lòng tôi lúc này. Đứa bé đã không còn mà cuộc hôn nhân tưởng như hoàn hảo của tôi cũng bắt đầu xuất hiện những vết nứt đầu tiên.
Sau khi xuất viện, tôi không khóc thêm lần nào nữa. Có lẽ bởi nước mắt đã cạn hoặc cũng có thể vì nỗi đau đã vượt quá giới hạn mà nước mắt có thể biểu đạt. Tôi bắt đầu ở lì trong nhà, không quay video, không livestream, không cập nhật mạng xã hội. Mỗi ngày chỉ ngồi trước cửa sổ nhìn ánh nắng từ từ dịch chuyển trên sàn nhà. Người hâm mộ liên tục nhắn tin hỏi thăm. Tôi chỉ đăng một dòng trạng thái ngắn: "Tạm thời nghỉ ngơi một thời gian." sau đó biến mất.
Hà Dĩ cũng thay đổi. Anh gần như không đến trường, mỗi ngày đều ở bên cạnh tôi. Nấu cơm, dọn dẹp, mua t.h.u.ố.c, chăm sóc tôi như một người chồng hoàn hảo. Nhưng kỳ lạ là càng nhìn anh, tôi lại càng cảm thấy xa cách. Giữa chúng tôi giống như có một bức tường vô hình không ai vượt qua được. Một buổi sáng tôi đang ngồi uống cháo thì Hà Dĩ đột nhiên nói:
- "Em không thể tiếp tục tự chăm sóc bản thân như thế này. Anh đã thuê một người giúp việc.”
Tôi ngẩng đầu.
- "Không cần đâu.”
- "Cần.”
Anh kiên quyết.
- "Em phải nghỉ ngơi. Anh không yên tâm.”
