Sự Thật Tình Cha - Chương 5
Cập nhật lúc: 21/08/2026 01:01
Nhưng ngay sau đó bà lại tức giận.
Bà lao tới túm tóc tôi.
Kéo thẳng ra ngoài cửa rồi đẩy mạnh xuống hành lang.
“Đồ vô dụng!”
“Mày còn muốn tao trả lời bao nhiêu lần?”
“Cút!”
“Từ nay ngoài ngày mang tiền về thì đừng bén mảng tới đây.”
“Mày ngủ ngoài đường hay c.h.ế.t ở đâu cũng không liên quan tới tao!”
Tôi còn chưa kịp đứng dậy.
Cửa thang máy đột nhiên mở.
Mấy gã đàn ông cởi trần bước ra.
Mặt mũi dữ tợn.
Trong tay đều cầm gậy có đinh.
“Ai là Trần Hồng Mai?”
Mẹ lập tức lùi lại.
Môi run lên.
“T… tôi…”
Một tên cầm gậy kéo mạnh trên tường.
Lập tức để lại một đường xước sâu.
Sau đó hắn tiến sát lại.
“Mày nợ sòng bạc ba triệu.”
“Khi nào trả?”
“Đêm qua bảo sáng nay có tiền.”
“Bây giờ trời sáng rồi.”
“Tiền đâu?”
Ba triệu?
Lúc tôi rời sòng bạc.
Mẹ mới nợ khoảng năm trăm nghìn.
Có vẻ chỉ trong khoảng thời gian ngắn sau đó.
Bà lại thua thêm rất nhiều.
Nhìn những cây gậy trong tay chúng.
Mẹ sợ đến mềm chân.
Bà ngã xuống.
“Cho tôi thêm chút thời gian.”
“Tôi gọi chồng cũ!”
“Ông ta có tiền!”
Bà lập tức lấy điện thoại.
“Cố Kiến Quốc!”
“Con gái ông sắp c.h.ế.t rồi!”
“Mau chuyển cho tôi mười triệu tiền chữa bệnh!”
“Tôi nói thật!”
“Ông chuyển tiền rồi tôi sẽ gửi định vị bệnh viện!”
Nhưng bố đã biết hết.
Đương nhiên sẽ không tiếp tục bị lừa.
Cuộc gọi kết thúc.
Sắc mặt mẹ càng lúc càng khó coi.
Trước khi cúp máy, bà nghiến răng nói:
“Đây là ông tự chọn!”
“Đừng trách tôi hối hận!”
Sau đó.
Bà quay sang tôi.
Trong mắt xuất hiện một vẻ lạnh lẽo đến đáng sợ.
Mẹ đột ngột túm cổ áo tôi.
Kéo tôi tới trước mặt đám người kia.
Bà cười.
“Đây là con gái tôi.”
“Vừa đủ mười tám.”
“Vẫn còn trong trắng.”
“Các anh mang nó đi bán.”
“Chắc chắn kiếm được tiền.”
“Hơn nữa bố nó là chủ tịch Tập đoàn Cố thị.”
“Các anh có thể dùng nó để uy h.i.ế.p Cố Kiến Quốc.”
“Ông ta thương con gái lắm.”
“Đến lúc đó muốn bao nhiêu tiền cũng được.”
“Cho dù bảo ông ta mang cả tập đoàn đổi lấy con.”
“Ông ta cũng sẽ đồng ý!”
Mấy người trước mặt nghe xong.
Ánh mắt lập tức thay đổi.
Bọn chúng nhìn nhau.
Sau đó cùng lao tới.
Tôi cố vùng vẫy.
Nhưng hoàn toàn không phải đối thủ của mấy người đàn ông trưởng thành.
Chẳng bao lâu.
Hai tay đã bị khóa ngược.
Tôi bị bọn chúng kéo về phía thang máy.
7
Tôi quay đầu nhìn mẹ.
Gương mặt đã ở bên tôi suốt mười tám năm.
Vậy mà giờ phút này xa lạ đến đáng sợ.
Trước khi cánh cửa thang máy khép lại.
Tôi c.ắ.n môi.
Cuối cùng nói:
“Mẹ.”
“Chẳng phải mẹ luôn nói bố chưa bao giờ yêu con sao?”
“Bây giờ con mới hiểu.”
“Người không yêu con…”
“Thật ra là mẹ.”
……
Tôi bị đưa vào một phòng kín bên trong sòng bạc.
Trên sofa là một gã đàn ông trung niên béo phệ.
Mặt đầy dầu.
Cổ đeo một sợi dây chuyền vàng rất to.
Bọn chúng ném tôi xuống đất.
Tôi quỳ trước mặt hắn.
Hắn chậm rãi đốt một điếu xì gà.
Sau đó cố tình phả khói vào mặt tôi.
Mùi khói hắc khiến tôi liên tục ho.
Hắn lại cười lớn.
Hàm răng vàng khè trông vô cùng ghê tởm.
“Ha!”
“Lão t.ử thích nhất loại còn nguyên.”
Hắn bóp lấy cằm tôi.
Cúi sát.
“Nói đi.”
“Vẫn còn trong trắng đúng không?”
“Nếu đúng…”
“Lát nữa anh sẽ nhẹ tay.”
Từng câu khiến da đầu tôi tê dại.
Cả người lạnh toát.
Khi hắn ghé sát thêm.
Tôi dồn hết sức.
Húc mạnh trán vào mặt hắn.
“Cút!”
“Tránh xa tôi ra!”
Một tiếng rắc vang lên.
Mũi hắn lập tức chảy m.á.u.
Gã đàn ông hét lên vì đau.
Sau đó giơ chân đá thẳng vào bụng tôi.
Tôi đau tới mức không thể thở.
Cả người cuộn lại trên sàn.
“Con khốn!”
“Mày muốn c.h.ế.t!”
Hắn vẫn chưa hả giận.
Túm tóc tôi.
Đập đầu liên tục vào tường.
Mỗi lần đều mạnh hơn.
Trán nhanh ch.óng rách.
Máu chảy xuống mắt.
Trước mắt chỉ còn một màu đỏ.
Đám đàn em xung quanh cũng xông tới.
Tôi bị đ.ấ.m đá liên tục.
Có tiếng xương kêu ở phía sau.
Ngay sau đó.
Một cú đ.ấ.m mạnh giáng vào đầu.
Máu trào lên cổ họng.
Ý thức lập tức tối sầm.
……
Không biết đã qua bao lâu.
Một chậu nước lạnh buốt đột ngột dội lên người.
Tôi giật mình tỉnh lại.
Người đứng trước mặt.
Không phải ai khác.
Chính là mẹ.
Bà đang cầm điện thoại quay video.
“Cố Kiến Quốc!”
“Nhìn cho rõ!”
“Đây là con gái ông!”
“Nếu không muốn nó c.h.ế.t thì chuyển tiền!”
“Tôi có thể chờ.”
“Nhưng mấy đại ca ở đây không chờ được.”
“Hai mươi phút!”
“Chậm một phút.”
“Con gái ông mất một ngón tay!”
Quay xong.
Bà lập tức gửi đoạn video.
Chưa đầy bao lâu.
Điện thoại vang lên.
Mẹ bật loa ngoài.
Đưa sát miệng tôi.
“Ngoan.”
“Chào bố đi.”
Tôi gần như không còn sức.
Chỉ yếu ớt gọi:
“Bố…”
Giọng bố lập tức vang lên.
“Lâm Lâm!”
“Con ở đâu?”
“Con có sao không?”
“Nói cho bố địa chỉ!”
“Bố lập tức tới cứu con!”
Mẹ nghe vậy.
Lại cười khanh khách.
Bà cố tình đổi giọng the thé.
“Cố Kiến Quốc.”
“Thời gian không còn nhiều.”
“Tự mà quyết định.”
Nói xong cúp máy.
Sau đó quay người định đi ra ngoài.
Có lẽ bà lại muốn tiếp tục đ.á.n.h bạc.
Tôi nhìn bóng lưng ấy.
Yếu ớt hỏi:
“Mẹ.”
“Bao nhiêu năm nay…”
“Mẹ vẫn luôn lừa con phải không?”
Mẹ khựng bước.
Chậm rãi quay đầu.
Trong ánh mắt không có chút tình cảm.
Chỉ còn sự lạnh nhạt.
“Phải thì sao?”
“Không phải thì sao?”
“Mày biết rồi có thay đổi được cái gì?”
Tôi cuối cùng hỏi ra điều chôn sâu nhất trong lòng.
“Tại sao?”
“Tại sao mẹ lại ghét con tới vậy?”
Trong rất nhiều năm.
Tôi từng tự tìm vô số lý do giúp bà.
Có thể vì bà oán bố.
Có thể vì tôi là con gái.
