Sủng Ái Cô Nàng Tiểu Tri Thức - Chương 71: Oan Gia Ngõ Hẹp: Gặp Lại Người Cũ Khi Xem Nhà

Cập nhật lúc: 27/01/2026 19:51

Thời gian xem nhà được thương lượng vào một buổi chiều nọ, để thuận tiện, An Khê giao hai tiểu gia hỏa cho Từ Hồng chăm sóc, cùng Giang Triều đi đến địa điểm.

Phải ngồi năm trạm xe buýt mới đến nơi, vất vả lắm mới đến địa điểm, là một khu tập thể, An Khê đã hỏi thăm qua, khu này toàn là giáo viên và sinh viên các trường đại học lân cận sinh sống. Bất luận là vị trí địa lý hay môi trường An Khê đều rất hài lòng, chỉ cần căn nhà kia không quá tệ, giá cả cũng hợp lý thì bọn họ sẽ thuê.

Hai bên hẹn chờ trực tiếp ở cửa, sau khi hai người lên lầu, dựa theo số phòng tìm được vị trí, là một căn nhà ở cuối hành lang, bên cạnh chính là một khung cửa sổ, ngoài cửa sổ một cành cây khô vươn một nửa vào trong.

An Khê vịn cành cây nhìn ra ngoài vài lần, bên ngoài trên ghế đá có mấy cụ già đang ngồi. Xa hơn chút là cánh cửa sắt họ vừa đi vào, ở cổng sắt đầu tiên là mấy đứa trẻ con chạy vào, theo sau bọn trẻ là một nam một nữ.

Người phụ nữ khoảng bốn năm mươi tuổi, người đàn ông khoảng chừng hai mươi mấy tuổi. An Khê nhìn thấy chính diện người đàn ông, đồng t.ử hơi co lại. Cô vội vàng xoay người đi, chột dạ vén tóc.

"Sao thế?" Giang Triều hỏi.

An Khê lắc đầu, liếc mắt sang một bên, đáy lòng lại thầm than thở. Vận khí của cô cũng thật tốt, Bắc Kinh lớn như vậy, cũng có thể đụng phải người quen cũ, chỉ là người quen cô không muốn gặp lắm.

An Khê trốn ở góc tường liếc mắt nhìn hai người đi về phía tòa nhà này, đáy lòng cô càng thêm quái dị, một âm thanh nào đó sắp sửa chui từ dưới đất lên.

Cách đó không xa có tiếng giày cao gót nện xuống thùng thùng truyền đến, còn có tiếng người nói chuyện mơ hồ, sắc mặt An Khê biến đổi càng thêm khó coi.

"An An, có phải trong người không thoải mái không?" Giang Triều thử nhiệt độ trên trán cô.

"Giang Triều, căn nhà này em không thích, hay là chúng ta tìm chỗ khác đi." An Khê nắm cánh tay Giang Triều, tha thiết nhìn hắn.

"Vừa nãy chẳng phải xem rất tốt sao? Hơn nữa nhà chúng ta còn chưa xem mà!" Giang Triều nhíu mày, hắn dùng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn cô.

Ánh mắt Giang Triều mang lại cảm giác áp bách quá mạnh, An Khê cúi đầu không dám nhìn thẳng hắn.

"Là hai vị muốn xem nhà phải không?" Giọng nói dịu dàng của người phụ nữ truyền đến.

Giang Triều xoay người: "Là chúng tôi."

An Khê nhắm mắt lại, rồi mở ra. Còn không phải là tình cũ của Điền Khê sao? Lại không phải của cô, cô lại không làm chuyện trái với lương tâm có gì mà phải sợ. Cô hiện tại cũng rốt cuộc biết An Khang vì sao lại tốt bụng như vậy, hóa ra là đào hố chờ cô ở đây!

Lúc trước chuyện Điền Khê bí mật yêu đương chính là bị An Khang phát hiện, sau đó đã bị cô ta gào lên cho cả nhà đều biết. Từ Hồng thấy điều kiện nhà đối phương tốt, đảo cũng chưa nói gì, chỉ bảo cô nắm chắc cho tốt. Sau lại Điền Khê vì trí khí chạy đi xuống nông thôn, liền bởi vì ý kiến không hợp cùng đối phương chia tay, từ ký ức của cô ấy mà xem, Điền Khê rất thích hắn, đối phương là một người rất tốt, nếu Điền Khê có thể lý trí một chút nói không chừng cuối cùng thật có thể đi đến cùng nhau, tuy rằng cô ấy sau này cũng hối hận không thôi.

Lục Tranh nhìn thấy An Khê cũng rất kinh ngạc, cô của hắn nói với hắn có người muốn xem nhà, liền tiện đường bồi bà ấy lại đây, không nghĩ tới nhìn thấy sẽ là bạn cũ.

Cô gầy đi, góc cạnh trên người bị mài mòn, thiếu đi sự tùy ý trương dương lúc trước, nhiều thêm sự bình thản. Dáng vẻ kéo tay người đàn ông đứng bên cạnh người đàn ông vẫn nhu nhược động lòng người như cũ, bóng dáng có chút mơ hồ trong ký ức vào giờ khắc này trở nên rõ ràng.

"An Khê, đã lâu không gặp, đã trở lại sao cũng không báo cho bạn học cũ chúng tôi một tiếng, đi ra ngoài hẹn bữa cơm cũng tốt mà!" Lục Tranh cười nói.

Lời nói không vượt quá giới hạn của Lục Tranh làm An Khê không khỏi thở phào nhẹ nhõm, rất có hảo cảm với sự thức thời của người này.

"Vừa trở về bận không thoát thân được." An Khê mím môi cười nói.

"Lục Tranh, các cháu quen nhau à?" Lục Du mở miệng nói.

"Quen ạ, bạn học cấp ba." Hắn nói.

Giang Triều khi nghe được cái tên Lục Tranh này, đồng t.ử hắn co rút lại, tay nắm c.h.ặ.t vào nhau kêu răng rắc.

Lục Tranh nỗ lực chu toàn mọi thứ, cho dù chia tay, suy nghĩ của hắn cũng là không gây phiền toái cho người yêu cũ. Nhưng sự nóng lòng muốn phủi sạch dấu vết của hắn lại quá rõ ràng, hơn nữa ánh mắt thân mật quen thuộc trong vô thức là không lừa được người.

Giang Triều cúi đầu che giấu sự băng hàn trong mắt.

Lục Du đẩy cửa phòng ra, trong mắt hiện lên vẻ thương cảm. Nơi này để lại quá nhiều ký ức của cả gia đình bà, có khổ, có ngọt, hiện tại ngay cả mẹ cũng đã qua đời, cho nên ký ức quá khứ chỉ có thể theo vị trưởng bối cuối cùng của bà qua đời mà chôn sâu dưới đáy lòng. Mẹ bà nửa đời sau sống một mình quá khổ, có thể sớm giải thoát xuống gặp ba bà cũng coi như chuyện tốt.

Đồ đạc trong phòng được dọn dẹp rất sạch sẽ, tuy nhiên vẫn có thể nhìn thấy một số dấu vết sinh hoạt của người già. Bức tường ố vàng trông có vẻ đã có niên đại.

Lục Du mở cửa sổ đã đóng kín một thời gian, nói: "Thật ra căn nhà này nếu không phải mẹ tôi trước khi lâm chung bảo chúng tôi đừng để không, phát huy tác dụng nên có của nó, thì cả nhà chúng tôi đều không muốn dọn tới đây ở, sợ hồi ức quá nhiều, dễ dàng thương cảm, nếu không cũng sẽ không nghĩ đến chuyện cho thuê."

An Khê gật đầu, căn nhà là kiểu chung cư bình thường nhất, đồ nội thất chỉ có một cái bàn cũ kỹ và một cái giường, nói là hai phòng một sảnh, trong đó một gian phòng đặc biệt nhỏ, phỏng chừng kê một cái giường liền không còn nhiều chỗ.

"Gian phòng này được mẹ tôi dùng làm thư phòng, không gian phòng ngủ chính vẫn rất lớn, nếu chỉ là hai vợ chồng các vị thì cũng đủ, bất quá nếu đông người sẽ hơi chật." Lục Du nói.

"Còn có hai đứa nhỏ, bất quá tuổi còn nhỏ, tạm thời không gian vẫn đủ. Giang Triều, anh thấy thế nào?" An Khê quay đầu đi hỏi hắn.

"Em thấy tốt là được."

Lục Tranh đứng bên cửa sổ, cách hai người một khoảng, khi nghe An Khê nói có hai đứa nhỏ, hắn không khỏi kinh ngạc liếc nhìn cô một cái. Hắn không ngờ chỉ hai năm không gặp, cô chẳng những đã kết hôn, ngay cả con cũng có rồi. Hơn nữa đoạn tình cảm kia giữa bọn họ so với hắn cắt đứt dứt khoát lưu loát hơn nhiều, ít nhất với hắn mà nói, tuy rằng hắn cũng đã buông xuống, nhưng rốt cuộc An Khê là người đầu tiên hắn thích, khi gặp lại, nội tâm ít nhiều sẽ có chút không bình tĩnh.

Giang Triều đi sang bên cạnh vài bước, chắn An Khê ở trước người hắn, cho Lục Tranh nhìn thấy chính là một thân hình cao lớn. Trong lúc lơ đãng cho hắn một ánh mắt cảnh cáo.

Sau khi thương lượng xong tiền thuê nhà và một số hạng mục khác với Lục Du, hai người giao trước hai tháng tiền nhà, Lục Du giao chìa khóa cho hai người.

Chờ trong phòng chỉ còn lại hai người, Lục Du nói: "Lục Tranh, cô bé kia rất thú vị."

"Cái gì ạ?" Lục Tranh khó hiểu hỏi.

"Trên người cô ấy có loại khí chất rất giống bà nội cháu, cô rất thích cô ấy, đáng tiếc cháu không nắm chắc."

"Cô, cô nói bậy gì thế?" Lục Tranh che mặt, che giấu sự thất thố trong mắt.

"Cô có nói bậy hay không trong lòng cháu tự rõ, đi thôi!"

Lục Du đóng cửa lại, ngăn cách hoàn toàn hai thế giới.

Đi về phía trạm xe buýt, không khí giữa hai người có chút áp lực, Giang Triều nhanh hơn An Khê nửa bước chân, An Khê phải bước những bước lớn hơn so với quá khứ mới có thể đuổi kịp hắn.

"Giang Triều, anh đi chậm một chút, em theo không kịp." An Khê bĩu môi, trong lòng có chút ủy khuất.

Quả nhiên bước chân người phía trước hơi chậm lại một chút, chỉ là trên người vẫn tỏa ra khí tràng người sống chớ gần.

"Giang Triều." An Khê ủy khuất ba ba hy vọng hắn quay đầu lại có thể liếc nhìn cô một cái. Giống như quá khứ sau khi cô chọc hắn giận, chỉ cần cô làm nũng với hắn, hắn sẽ bất đắc dĩ thở dài, sau đó xoay người ôm cô vào lòng.

Nhưng hắn cũng chỉ cắm cúi đi về phía trước, không nói một lời. An Khê đi theo sau hắn một đường, sau khi lên xe buýt lại là một đường không nói gì, cô vài lần muốn nói chuyện, đều bị sự lãnh đạm của Giang Triều bức lui, sau đó thần hồn không thuộc nhìn cảnh sắc không ngừng biến hóa ngoài cửa sổ.

Sau khi xuống xe, mắt thấy sắp đến nhà họ An, An Khê nhịn không được kéo tay Giang Triều, nhiệt độ trên tay hắn có chút nóng người.

"Giang Triều, anh đừng không để ý tới em, em sợ."

Giang Triều dừng bước, hắn kéo An Khê một mạch vào trong một góc khuất, ép cô vào tường: "Em sợ cái gì?"

"Em không biết." An Khê bị ánh mắt sáng quắc của hắn ép phải lùi lại một bước.

"Không biết. Người đàn ông kia muốn anh nói cho em biết là ai sao?" Giang Triều nâng cằm cô lên, cưỡng ép hai người đối diện nhau.

An Khê ngẩn người, cô nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay: "Anh đều biết rồi."

"An Khê, anh sớm đã nói với em, anh không ngại quá khứ của em, nhưng đừng lừa anh, em biết anh ghét nhất người khác lừa anh."

"Em không lừa anh." An Khê vội vàng nói.

"Người đàn ông tên Lục Tranh kia đâu! Em muốn nói với anh em và hắn không có quan hệ sao? Tại sao nhìn thấy hắn lại muốn trốn, thẳng thắn nói thật với anh thật sự khó như vậy sao? Hay là nói ngay từ đầu em đã không tin tưởng anh." Thần sắc Giang Triều dần dần dữ tợn, gân xanh trên tay đều nổi lên, hắn nắm tay An Khê như gọng kìm sắt, cổ tay bị nắm đau âm ỉ.

Chiều hôm qua Giang Triều vô tình nghe được cuộc tranh cãi giữa An Khê và An Khang, là về người đàn ông tên Lục Tranh kia. Sau đó An Khang đưa cho hắn một cuốn sổ tay, nói là đồ của An Khê bảo hắn chuyển giao cho cô.

Vô tình lật ra, nội dung trên đó cũng toàn là về người đàn ông tên Lục Tranh kia. Tình cảm nóng cháy giữa những hàng chữ làm trái tim hắn như rơi vào hầm băng, hai người thân mật khăng khít trên ảnh chụp, tình yêu truyền tải qua ánh mắt kia càng làm m.á.u hắn lạnh lẽo một mảnh.

"Giang Triều, em không lừa anh, cũng không có không tin anh. Người có tình sử với Lục Tranh không phải An Khê, An Khê trước nay chỉ từng yêu một người đàn ông là anh, anh hiểu không?" An Khê vuốt mặt Giang Triều.

"An Khê, bất luận em đã từng yêu ai cũng không quan trọng, anh đã nói anh không để ý, chỉ là đừng lừa anh nữa, cho dù lừa được anh em cảm thấy em có thể lừa được trái tim chính mình sao?"

Giang Triều kéo tay An Khê ra, lấy từ trong túi áo trên ra một tấm ảnh, sau đó đập lên tường. Mắt hắn đỏ ngầu, nói không để ý là giả, hắn để ý đến phát điên, hắn hiện tại chỉ muốn g.i.ế.c người đàn ông đã lưu lại dấu vết nơi đáy lòng cô.

"An An, em nói người trên này không phải em đúng không?"

"Giang Triều, đây không phải em, em lại nói cho anh một bí mật tày trời được không?" An Khê lau nước mắt nơi khóe mắt cười nói.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.