Sủng Ái Cô Nàng Tiểu Tri Thức - Chương 72: Thú Nhận Thân Phận Và Lời Thề Nguyện Trọn Đời
Cập nhật lúc: 27/01/2026 19:51
Giang Triều cô lập người trong lòng, hắn vẫn luôn biết đáy lòng An Khê cất giấu bí mật. Bí mật này tạo thành một bức tường ngăn cách giữa hai người, làm hắn nỗi lòng khó an. Cô không nói, hắn không dám hỏi, sợ hậu quả khi biết được là điều hắn không gánh vác nổi.
"Giang Triều, anh nghe qua mượn xác hoàn hồn chưa? Thần hồn của một người sẽ bám vào trên người một người khác. Biết vì sao tất cả những người quen biết em đều nói em biến đổi giống như một người khác không? Không phải giống, mà căn bản chính là một người khác, hồn đều đổi rồi."
An Khê rõ ràng nhận thấy được thân thể Giang Triều ở một khoảnh khắc nào đó bắt đầu cứng đờ, cô nắm lấy cánh tay hắn chờ hắn đẩy cô ra. Hiện tại ngẫm lại cũng buồn cười, ai sẽ chấp nhận người vẫn luôn cùng mình chung chăn gối sẽ là một cô hồn dã quỷ không biết từ đâu tới.
Cho nên ngay từ đầu cô không dám thẳng thắn với hắn, cô sợ tình cảm hai người sẽ vì thế mà tan vỡ. Chỉ là càng giấu hắn, trong lòng cô càng khủng hoảng, cô càng sợ bởi vì sự giấu giếm của mình mà chôn xuống quả đắng, chờ đến ngày không giấu được nữa sẽ trở thành người xa lạ.
Cô không biết tâm lý Giang Triều rốt cuộc cường đại đến mức nào để chấp nhận sự thật vợ mình là một người khác, hoặc là nói hắn dứt khoát coi như cô mắc chứng hoang tưởng còn tốt hơn một chút, chấp nhận một người vợ mắc chứng hoang tưởng xa so với chấp nhận loại trước đơn giản hơn nhiều.
"Từ lần đầu tiên đến thôn Tam Thủy, người anh nhìn thấy vẫn luôn là em đúng không?" Giọng Giang Triều rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức An Khê tưởng rằng hắn không nghe rõ lời cô vừa nói.
"Người anh thấy vẫn luôn là em. Giang Triều, anh... tin em sao?" An Khê mở to mắt không xác định hỏi. Những việc này nếu không phải phát sinh trên người cô, chính cô cũng sẽ không tin, ngay cả chính cô đều cảm thấy chuyện hoang đường, lại làm sao dám yêu cầu người khác tin cô.
"Tên ban đầu là gì?" Giang Triều hỏi.
Mắt An Khê cay cay: "Tên là An Khê, bình an an, dòng suối nhỏ. Sinh năm 1992, trước kia 23 tuổi, chưa kết hôn. Hiện tại đã kết hôn."
"Tuổi còn lớn hơn anh." Lông mày Giang Triều nhướng lên một chút.
Bị chọc đến chỗ đau, trên mặt An Khê giận dữ, chơi tàn nhẫn dẫm hắn một cái: "Anh mới tuổi lớn, em sinh sau anh một vòng đấy (12 năm), ở niên đại của em anh chính là ông già rồi."
Trong khe hở nhỏ hẹp giữa hai tòa nhà, không gian chật chội, ngay cả ánh mặt trời cũng không chiếu vào được mấy, trong không gian u tối, Giang Triều ôm An Khê trước n.g.ự.c, ánh mắt hơi ảm đạm, bí mật của An Khê đả kích hắn quá lớn.
Năm 1992, là thời gian hắn không thể tưởng tượng, ở giữa cách một thế hệ, chênh lệch tuổi tác chính là một cái hố sâu không thể vượt qua, cũng may cô dùng một phương thức khác đi tới bên cạnh hắn.
"An An, anh mặc kệ em là ai, đời này anh chỉ nhận em là vợ anh và là mẹ của con anh."
An Khê bị lời âu yếm không tính là lời âu yếm của hắn chọc cười ngây ngô không ngừng.
"Giang Triều, em không có lớn lên xinh đẹp như hiện tại, dáng người cũng không đẹp như hiện tại, người khác đều nói em là giá đỗ." An Khê nhìn hắn: "Anh nói xem lúc trước anh thích em có phải chính là coi trọng khuôn mặt này không."
"Giá đỗ là gì?"
"Chính là lớn lên giống học sinh tiểu học, không n.g.ự.c không m.ô.n.g còn lùn."
Thật ra cô cao 1 mét 6, chỉ là đặt ở phương Bắc so với những người xung quanh tùy tiện cũng 1 mét 7, tựa như đứa trẻ đi nhầm vào vương quốc người lớn. Đặc biệt là trong tình huống n.g.ự.c vẫn là sân bay, xem mặt cô lớn lên đáng yêu người thích cô cũng không dám theo đuổi cô, sợ đi cùng cô bị người ta nói ấ.u d.â.m.
"Rất hình tượng."
An Khê tức giận trừng hắn một cái: "Anh đừng có đ.á.n.h trống lảng, anh nói xem có phải anh chỉ nhìn trúng khuôn mặt này không."
"Thật ra mặt đẹp hay không đẹp nhưng thật ra là thứ yếu, anh chính là nhìn trúng sự ngốc nghếch trên người em, lúc ấy anh liền nghĩ cô nương ngốc như vậy, không thể giữ lại đi tai họa người khác, cho nên anh đành phải cố mà làm nhận lấy, sau lại phát hiện quả nhiên khá dễ lừa."
"Anh mới là đồ ngốc, anh mới dễ lừa." An Khê đá hắn một cái, người này nói chuyện sao mà thiếu đòn thế chứ!
"Có đi hay không, hay là ở lại cho anh hôn một cái." Giang Triều móc cằm An Khê làm bộ muốn hôn xuống.
An Khê vội vàng che miệng lại, trừng mắt nhìn hắn một cái: "Muốn đi thì đi a! Mơ đi cưng."
Sau đó chui ra từ dưới nách hắn, chạy chậm ra khỏi ngõ nhỏ, ở đầu ngõ cô quay đầu lại nói: "Không đi còn đứng ngẩn ra đó làm gì?"
"An An, em sẽ không rời đi đúng không?"
"Cái đó phải xem biểu hiện của anh." An Khê vẫy tay với hắn, sau đó biến mất ở cuối ngõ.
Thuê phòng chỉ cần mua sắm đơn giản chút đồ dùng sinh hoạt, cuối cùng có thể dọn vào ở, coi như bước đầu ổn định. Mấy ngày nay bận rộn chuyển nhà, An Khê suýt chút nữa quên mất việc khai giảng.
Một tuần trước cô đã đưa Giang Tiểu Mai vào đại học. Cô bé tự yêu cầu trọ ở trường, đại học không tiếp xúc cuộc sống tập thể chung quy sẽ thiếu chút gì đó, ký túc xá của các cô là phòng lớn mười người, nhà tắm tập thể lớn. Cùng phòng với cô bé có mấy nữ sinh đến từ khắp nơi trên cả nước, An Khê sau khi xác định xong chỗ ở, liền đưa cô bé qua đây một lần, để cô bé nhớ địa điểm, sau này nghỉ thì qua đây chơi.
Giang Triều khoảng thời gian này tương đối bận, cô thấy hắn mỗi ngày đi sớm về trễ, cũng không biết ở bên ngoài làm cái gì. Lúc ở thôn Tam Thủy cô đã quen với nhịp điệu của hắn, cho nên tập mãi thành thói quen.
Hắn cụ thể đang làm gì, An Khê cũng không hỏi tỉ mỉ, chính là mỗi ngày trở về trên người đều phong trần mệt mỏi, cũng biết hắn ở bên ngoài cũng không nhẹ nhàng.
Người đàn ông này cái gì cũng tốt, chính là thích ôm hết mọi việc vào người mình, hắn không muốn làm cô lo lắng, An Khê đương nhiên biết, chỉ là hắn càng không nói, cô liền càng không yên tâm về hắn.
Hôm nay An Khê khai giảng, Giang Triều không đi ra ngoài mà đi cùng cô đến báo danh, cô vốn dĩ sợ đông người, không muốn mang hai nhóc mập theo, sợ bị va chạm ở đâu. Bất quá Giang Triều lại bắt cô mang theo.
Có thể không mang theo sao? Vợ hắn lớn lên xinh đẹp như vậy, hai tiểu gia hỏa vừa ra trận là c.h.ặ.t đứt bao nhiêu tâm tư của người khác. Tối hôm kia, Giang Triều ôm người vào lòng dùng sức lăn lộn.
"An An, đi học thì đi học, mắt nếu dám liếc nhìn người đàn ông khác, xem anh thu thập em thế nào." Giang Triều l.i.ế.m vành tai An Khê.
Không khí ngọt ngấy dần dần nóng lên, An Khê cựa quậy thân thể, nửa híp mắt nói một câu: "Bị anh lăn lộn còn chưa đủ, làm gì có sức lực nhìn người khác!"
"Mệt không?" Giang Triều ôm vai An Khê, kéo cô vào lòng.
"Ừm!" An Khê lẩm bẩm một tiếng sau chịu không nổi đôi mắt như dính keo, tách cũng không tách ra được, rất nhanh liền ngủ thiếp đi.
Giang Triều hôn một cái lên cái miệng nhỏ của cô, không khỏi bật cười không thôi. Nhìn bãi chiến trường hỗn độn, hắn quấn chăn lên người cô, ôm người về phòng ngủ chính.
Ngày hôm sau khai giảng thời tiết rất đẹp, ánh mặt trời ấm áp chiếu không tính là lạnh, bầu trời xanh thẳm như ngọc bích thấu triệt, đây là cảnh tượng trong suốt chưa trải qua ô nhiễm khói xe.
Cổng trường có bàn tư vấn, trong khuôn viên trường rợp bóng cây xanh người đi lại tấp nập. An Khê dắt tiểu gia hỏa đi về phía cổng trường.
"Mẹ, nhiều người quá." Cái miệng nhỏ của anh hai như được lên dây cót, nói liên tục suốt dọc đường.
An Khê nắm bàn tay nhỏ mềm mại: "Anh hai, tùy tiện chỉ trỏ người khác là rất bất lịch sự, người khác sẽ tức giận đấy."
An Khê bó tay với tiểu gia hỏa luôn phạm lỗi này, nói rất nhiều lần, tật xấu nên phạm vẫn phạm, chỉ có thể nắm tay bé sửa từng lần một.
"Anh hai, mẹ nói con sau này không được tùy tiện chỉ người khác có biết không." Tiểu Nhân Trần ra vẻ người lớn gật gật đầu.
Tiểu Quyết Minh nhìn trái nhìn phải, cuối cùng đặt đôi mắt nhỏ lên người Giang Triều: "Ba ba."
Giang Triều xoa xoa cái đầu nhỏ của bé: "Nghe lời mẹ nói."
Nhìn dáng vẻ gục đầu xuống của tiểu gia hỏa, An Khê buồn cười không thôi, cúi đầu ôm bé: "Bảo bối của mẹ giỏi nhất, nam t.ử hán nhỏ lần sau chắc chắn sẽ sửa thói quen xấu đúng không."
"Vâng! Mẹ còn yêu anh hai đúng không."
"Mẹ sao có thể không yêu bảo bối của mình chứ! Anh hai ngốc không ngốc."
Nhìn tiểu gia hỏa khôi phục sức sống, An Khê mới cười lên tiếng. An Khê hỏi địa điểm ở chỗ tiếp tân cổng trường xong, mới đi về phía địa điểm đối phương nói.
Trên con đường rợp bóng cây, thỉnh thoảng có người xách một đống hành lý lớn đi vào trong. Bởi vì An Khê không ở ký túc xá, cho nên trên tay cô chỉ có một ít tài liệu cần cho lần báo danh này.
Trong không khí lưu động một loại hơi thở thanh xuân, trào lưu mới dần khởi sắc, yếu tố lưu hành Hồng Kông tràn vào, sự thay đổi này thể hiện rõ ràng hơn ở phương diện ăn mặc.
Loại thay đổi này ở thôn Tam Thủy còn chưa rõ ràng lắm, ở trung tâm thành phố lại giống như măng mọc sau mưa, chỉ sau một đêm phố lớn ngõ nhỏ đều phảng phất bị màu sắc tươi đẹp chiếm lĩnh.
Trong mắt nhìn quen sự u ám, màu sắc tươi đẹp ngược lại có chút thích ứng không kịp. An Khê mặc chiếc áo bông tối màu nhìn ngắm cảnh sắc dọc đường.
"Giang Triều, em nói với anh, trước kia lúc em học đại học, thầy giáo bọn em mỗi ngày mắng bọn em không làm việc đàng hoàng, suốt ngày chỉ biết chơi không học tập, không giống bọn họ khi đó, tuy rằng điều kiện gian khổ, mọi người đều rất quý trọng cơ hội học tập không dễ có được." An Khê chớp chớp mắt, nhẹ giọng nói.
"Vậy em có học không?"
"Học chứ! Ba em và thầy giáo trường em quen biết nhau, em nếu không học tập bị ông ấy biết sẽ bị đ.á.n.h c.h.ế.t. Giống bọn em loại học y này nếu không học hành t.ử tế, sẽ xảy ra án mạng. Em nhớ lớp em khi đó còn truyền một câu chuyện cười, sau khi tốt nghiệp nếu đi bệnh viện, nếu nhìn thấy bạn học cùng lớp, cần thiết xoay người chạy ngay, trời mới biết có thể càng khám càng nghiêm trọng hay không."
Giang Triều nhìn dáng vẻ đắc ý của cô, không khỏi trêu chọc nói: "Vậy sau này thấy em có phải cũng muốn trốn đi không, đỡ phải không bệnh cũng thành có bệnh."
"Anh dám trốn em thử xem!" An Khê lườm hắn một cái.
Phía trước có hai ngã rẽ, An Khê cũng không biết chạy hướng nào, vừa vặn bên đường có tình nguyện viên mặc đồng phục: "Giang Triều, em đi tìm người hỏi xem đi bên nào."
