
Ta Bán Cả Nhà
Trên đường chạy nạn, cha lấy từ trong ngực áo ra nửa chiếc bánh bột trắng.
Ông lướt qua cả nhà đang đói đến xanh cả mắt, chỉ nhét bánh cho riêng ta.
“Mau ăn đi, khỏi để con lại nói cha chưa từng thương con.”
Ta cầm chiếc bánh bột cứ rơi lả tả trong tay, lại liếc nhìn tú bà đang đứng ven đường nhìn mình.
Ta mỉm cười, lặng lẽ giấu con dao lóc xương trong tay áo vào sâu hơn.
Cha à, vốn dĩ ta còn định để ông chết cho gọn ghẽ hơn một chút.












