Ta Biến Mất Vào Ngày Chàng Đăng Cơ - 12

Cập nhật lúc: 19/07/2026 09:04

5.

Đúng giờ Thìn sáng hôm sau.

Trời tạnh mưa, hiên nhà Hồi Xuân Đường nhỏ nước lách tách.

Thẩm Quy Hạc xuất hiện. Hắn dẫn theo gã gia đinh trật khớp vai hôm trước.

“Tái khám.” Thẩm Quy Hạc nói, giọng điệu chừng mực.

Ta hiểu hắn đang thực hiện lời hứa đêm qua.

Hai chúng ta giữ thái độ bình thường. Hắn không có bất kỳ hành động thân mật nào.

Hắn chỉ ngồi lại uống trà, hỏi ta vài câu về phương pháp phục hồi bả vai.

Hắn bảo gia đinh mang vào mấy hộp d.ư.ợ.c liệu quý hiếm.

“Cái này quá đắt, y quán không nhận.” Ta từ chối.

Thẩm Quy Hạc gõ nhẹ ngón tay lên bàn: “Tiền công hợp lý, không phải ban thưởng.”

Hắn cố ý để chiếc xe ngựa có gia huy Trấn Quốc Công phủ đỗ trước cửa y quán rất lâu.

Mặc Y chạy vào, ghé tai ta nói nhỏ: “Tiểu thư, người ngoài phố đang chỉ trỏ kìa.”

Khi bệnh nhân đã vãn, ta nhìn Thẩm Quy Hạc: “Cần thiết phải làm đến mức này không?”

“Nếu không có người nhìn thấy, lời đồn sẽ không tự sinh ra.” Hắn đáp.

Ta im lặng. Vở kịch đã chính thức mở màn.

Thẩm Quy Hạc nhìn khay trà có hai chén trên bàn, định cầm chén đối diện lên.

Ta theo phản xạ đưa tay giữ chiếc chén lại: “Chén đó không dùng.”

Đó là chiếc chén Lục Chiêu Hoằng từng dùng để uống trà thô.

Ngoài phố, một tên tai mắt của phủ Tam hoàng t.ử đi ngang qua.

Hắn đứng lại nhìn chiếc xe ngựa của Trấn Quốc Công phủ, mắt lóe lên rồi bỏ đi.

Trong ba ngày tiếp theo. Lời đồn lan khắp kinh thành với tốc độ ch.óng mặt.

Thẩm Quy Hạc đến Hồi Xuân Đường thêm hai lần.

Lần đầu lấy t.h.u.ố.c cho gia đinh, lần sau mang một cuốn y thư cổ tới nhờ ta xem giúp.

Hắn còn công khai cho kiệu của phủ đến mời ta vào phủ khám bệnh cho một ma ma già.

Mọi việc đều có lý do chính đáng, nhưng qua miệng thiên hạ, nó đã biến đổi hoàn toàn.

“Thẩm thế t.ử thường xuyên đến y quán vì một nữ y trẻ tuổi.”

“Nghe nói Trấn Quốc Công phủ sắp đón nàng vào cửa.”

“Tam tiểu thư Tống gia dám rời biệt viện là vì đã có Thẩm thế t.ử che chở.”

Tại phủ Tam hoàng t.ử.

Vệ Thanh đứng trong thư phòng, thuật lại toàn bộ lời đồn ngoài phố.

Lục Chiêu Hoằng đang phê duyệt tấu báo, đầu ngón tay hắn khựng lại.

Hắn không giận dữ, không đập bàn. Hắn chỉ ngẩng đầu hỏi một câu:

“Nàng có gặp nguy hiểm không?”

Vệ Thanh đáp: “Hiện tại chưa có.”

“Vậy thì không cần điều tra đời tư của nàng.” Lục Chiêu Hoằng cúi đầu viết tiếp.

Nhưng khi Vệ Thanh lui ra ngoài, ngòi b.út của hắn dừng lại trên giấy, mực lan thành một vệt đen lớn.

Trên khay trà bên cạnh hắn vẫn đặt hai chiếc chén sứ thô.

Chiếc chén đối diện đã nguội ngắt từ lâu.

Chàng luôn đặt sự bình an của ta trước cảm xúc của chính mình.

Một buổi chiều mưa tầm tã. Con phố trước Hồi Xuân Đường trắng xóa nước.

Ta vừa chẩn bệnh xong cho một đứa trẻ nghèo.

Thẩm Quy Hạc đến đón ta để vào phủ khám bệnh cho vị ma ma.

Thấy ta chỉ mặc một lớp áo vải thô mỏng, hắn cởi chiếc áo choàng bằng vải dạ của hộ vệ bên cạnh đưa cho ta.

“Ta không lạnh.” Ta định từ chối.

Thẩm Quy Hạc khẽ nghiêng người, nói nhỏ: “Đây là điều nàng đã nhờ ta.”

Ta c.ắ.n răng, nhận lấy chiếc áo choàng khoác lên vai.

Đúng lúc đó, chiếc xe ngựa của phủ Tam hoàng t.ử chầm chậm dừng lại ở đầu phố.

Lục Chiêu Hoằng tới để đưa một hộp t.h.u.ố.c trị sốt do ngự y trong phủ mới điều chế cho ta.

Qua bức rèm xe vén nhẹ, hắn nhìn thấy tất cả.

Thẩm Quy Hạc đứng dưới mái hiên, cúi đầu, tự tay gỡ chiếc dây áo choàng bị mắc vào chiếc khuy trên vai ta.

Từ khoảng cách của Lục Chiêu Hoằng, tư thế của hai chúng ta trông vô cùng thân mật.

Ta nhìn thấy chiếc xe ngựa quen thuộc kia.

Ánh mắt ta và Lục Chiêu Hoằng chạm nhau qua màn mưa dày đặc.

Lồng n.g.ự.c ta nhói đau, ta suýt nữa đã bước lên một bước để giải thích.

“XOẢNG.” Tiếng nứt vỡ trong đầu cảnh cáo, cổ tay ta nóng rực như lửa thiêu.

Ta buộc phải quay mặt đi, bước thẳng lên xe ngựa của Trấn Quốc Công phủ.

Lục Chiêu Hoằng không xuống xe, không chất vấn. Hắn buông rèm xuống.

“Quay xe.” Hắn ra lệnh cho xa phu.

Hộp t.h.u.ố.c trị sốt kia, hắn không mang về, mà sai Vệ Thanh lén đặt trước cửa y quán vào ban đêm. Không để lại danh tính.

Trên xe ngựa, ta nắm c.h.ặ.t mép áo choàng, các ngón tay trắng bệch.

Thẩm Quy Hạc nhìn sắc mặt ta: “Nếu nàng hối hận, bây giờ quay lại vẫn kịp.”

“Không kịp nữa rồi.” Ta nói, nước mắt chảy ngược vào trong.

Tối hôm sau. Y quán đã đóng cửa từ sớm.

Ta đang ở vườn t.h.u.ố.c phía sau phân loại thảo d.ư.ợ.c thì cửa ngách khẽ động.

Lục Chiêu Hoằng bước vào, không mang theo nghi trượng, chỉ có Vệ Thanh đứng gác ngoài xa.

Ta đứng sững giữa mảnh đất ẩm ướt, biết mình không thể trốn tránh mãi.

Hắn bước tới, giữ khoảng cách ba bước chân, không quá gần.

“Sức khỏe cô nương đã ổn chưa?” Hắn hỏi, giọng điệu bình thản đến lạ kỳ.

“Đã ổn, đa tạ điện hạ bận tâm.” Ta cúi đầu.

“Thuốc gửi tới có dùng được không?”

Ta nhận ra hộp t.h.u.ố.c vô danh đêm qua: “Rất tốt.”

Sau vài câu hỏi thăm bình thường, Lục Chiêu Hoằng im lặng nhìn ta dưới ánh trăng nhạt.

Hắn đột ngột mở lời: “Nàng và Quy Hạc...”

Hắn dừng lại nửa chừng, không nói hết câu.

Hắn đang cho ta một cơ hội cuối cùng để phủ nhận lời đồn. Chỉ cần ta lắc đầu, hắn sẽ tin.

Nhưng cổ tay ta lại bắt đầu đau nhói.

“Thẩm thế t.ử đối với ta rất tốt.” Ta đáp, ép bản thân phải nhìn thẳng vào hắn.

Đôi mắt xám tro của Lục Chiêu Hoằng tối sầm lại: “Đó không phải điều ta muốn biết.”

Ta im lặng, không giải thích.

“Nàng chọn hắn sao?” Hắn hỏi thẳng, giọng nói có chút khàn đi.

Ta siết c.h.ặ.t ống tay áo dính đầy đất cát: “Ở bên chàng ấy, ta sẽ được bình an.”

Ta không nói mình yêu Thẩm Quy Hạc. Ta chỉ nói đó là một lựa chọn an toàn.

Ta đang cứa vào lòng hắn, nhắc nhở hắn rằng thân phận hoàng t.ử của hắn chỉ mang đến nguy hiểm.

Lục Chiêu Hoằng đứng lặng trong bóng đêm. Một lúc sau, hắn gật đầu.

“Ta hiểu rồi.”

Hắn nhìn thấy ta nắm c.h.ặ.t t.a.y áo, tưởng rằng ta đang khó xử vì phải từ chối hắn.

“Nếu đó là điều nàng muốn, bổn vương sẽ không làm khó nàng.” Hắn quay lưng bước đi.

Ta nhìn bóng lưng cô độc của hắn, đôi môi mấp máy nhưng không thể phát ra một âm thanh nào.

Tin đồn về ta và Thẩm Quy Hạc bay vào cung Phượng Nghi của Bùi Hoàng hậu.

Thái t.ử Lục Cảnh Diệp ngồi trong điện, lật xem tờ tấu trình của mật thám Đông cung.

“Một nữ y có thể khiến cả Tam đệ và Thẩm thế t.ử để mắt tới sao?” Lục Cảnh Diệp cười lạnh. Hắn không quan tâm chuyện tình ái, hắn chỉ nhìn thấy lợi ích chính trị.

“Trấn Quốc Công phủ nắm binh quyền.” Bùi Hoàng hậu ngồi trên phượng tọa, ánh mắt sắc bén.

“Nữ nhân này từng cứu Lục Chiêu Hoằng hai lần. Nếu nàng ta gả vào Thẩm gia, Thẩm gia và Lục Chiêu Hoằng sẽ danh chính ngôn thuận đứng chung một chiến tuyến.”

Lục Cảnh Diệp cau mày: “Mẫu hậu muốn g.i.ế.c nàng ta?”

“Không cần.” Bùi Hoàng hậu chỉnh lại hộ giáp bằng vàng. “Chỉ cần xem ai sẽ là người xuất hiện để cứu nàng ta.”

“Nếu Lục Chiêu Hoằng ra mặt, chứng tỏ lời đồn với Thẩm gia là giả, nàng ta vẫn là điểm yếu của hắn.”

“Nếu Thẩm gia ra mặt, chứng tỏ Thẩm gia thật sự muốn bảo vệ nàng ta, ta sẽ có cớ ép Tống gia gả nàng ta cho phe ta.”

Lục Cảnh Diệp cảnh báo: “Đừng làm quá tay, Trấn Quốc Công không dễ chọc.”

“Ta có chừng mực.” Hoàng hậu ra lệnh cho nữ quan. “Triệu Tống Vãn Ngưng vào cung khám bệnh cho bổn cung.”

Thiếp mời từ cung Phượng Nghi được đưa tới Hồi Xuân Đường ngay sáng hôm sau.

Đây là một cái bẫy công khai, và ta không có quyền từ chối.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ta Biến Mất Vào Ngày Chàng Đăng Cơ - Chương 12: 12 | MonkeyD