Ta Biến Mất Vào Ngày Chàng Đăng Cơ - 15

Cập nhật lúc: 19/07/2026 09:05

Theo nguyên tác, trận phục kích này phải hơn một tháng nữa mới diễn ra.

Nhưng vì những thay đổi trước đó của ta, cuộc điều tra đã bị đẩy sớm lên. Số mệnh đang tự điều chỉnh để đưa cái c.h.ế.t của hắn tới gần hơn.

Ta lập tức vơ lấy tờ giấy, viết dòng chữ cảnh báo: “Không được đi qua Vọng Xuyên.”

Vừa viết xong chữ cuối cùng, nét mực trên giấy đột ngột mờ đi rồi biến mất trơ trọi.

Ta c.ắ.n răng viết dòng khác: “Trong đội hộ vệ áp tải có nội gián.”

“Phụt.” Mép tờ giấy tự động bùng lên ngọn lửa xanh mờ, cháy thành tro bụi trước khi ta kịp đưa cho ai.

Ta đứng bật dậy, định gọi Mặc Y vào phòng để truyền lời bằng miệng.

Nhưng ngay khi ta vừa mở miệng định thốt ra chữ “Lục”, cổ họng ta lập tức co thắt dữ dội như có bàn tay sắt bóp nghẹt.

“Khụ!” Một ngụm m.á.u tươi tanh nồng trào lên, nhuộm đỏ mặt bàn gỗ.

Vệt nứt trên cổ tay ta bùng lên ánh sáng rực rỡ, đau đớn thấu xương tủy. Quy luật đang chủ động xóa bỏ mọi thông tin cảnh báo.

Cửa phòng bật mở. Thẩm Quy Hạc bước vào, hắn nhìn thấy vũng m.á.u trên bàn và mảnh giấy cháy dở, sắc mặt lập tức đại biến.

Số mệnh không cần ta đứng bên cạnh chàng. Nó vẫn biết chính xác phải đưa chàng tới nơi nào để c.h.ế.t.

Thẩm Quy Hạc nhanh ch.óng đỡ ta ngồi xuống ghế, hắn tự tay lấy khăn lau sạch vết m.á.u trên bàn để Mặc Y không phát hiện.

Hắn không hỏi những câu ta không thể trả lời. Sau những biến cố trước, hắn đã hiểu rõ giới hạn nghiêm ngặt của quy luật. Hắn không có bất kỳ cử chỉ thân mật nào, nhưng trong mắt hắn lần đầu tiên hiện lên nỗi sợ hãi thực sự rằng ta sẽ biến mất.

Hắn trải bản đồ quân lương kinh thành lên bàn, chỉ vào từng địa điểm.

Khi ngón tay hắn dừng lại ở ba chữ “Hẻm núi Vọng Xuyên”, nhịp thở của ta lập tức dồn dập, sắc mặt trắng bệch.

Thẩm Quy Hạc hiểu ngay: “Là nơi này?”

Ta gật đầu, cổ họng vẫn còn ngập vị m.á.u.

Hắn hỏi tiếp: “Thời gian?”

Ta không thể nói, cũng không thể viết chữ. Ta vơ lấy hộp t.h.u.ố.c trên bàn, xếp các viên t.h.u.ố.c tròn thành một hàng.

Ta định xếp ba viên để biểu thị ba ngày.

Nhưng khi ngón tay ta vừa chạm vào viên t.h.u.ố.c thứ ba, vệt nứt trên cổ tay lại phát sáng rực rỡ, da thịt nứt ra rỉ m.á.u.

Thẩm Quy Hạc lập tức gạt tay ta ra: “Đủ rồi! Đừng chạm vào nữa! Ta hiểu rồi!”

Hắn đứng dậy, đi lại vây quanh phòng: “Ta sẽ tìm lý do tấu lên binh bộ, điều chỉnh tuyến đường vận chuyển quân lương, bắt hắn đi đường vòng qua lộ chính.”

Ta lắc đầu điên cuồng.

Trong nguyên tác, dù Lục Chiêu Hoằng đổi tuyến đường bao nhiêu lần, hắn vẫn sẽ bị tên nội gián dùng một tin tức giả dẫn dụ trở lại Vọng Xuyên.

Vấn đề không nằm ở con đường, vấn đề nằm ở lòng người phản bội trong đội hộ vệ thân cận của hắn.

Thẩm Quy Hạc nhìn khẩu hình miệng và cái lắc đầu của ta, thông hiểu ý nghĩa: “Có nội gián bên cạnh hắn?”

Ta gật đầu.

“Ta sẽ bí mật rà soát danh sách những người đi cùng chuyến này.” Hẩm Quy Hạc thu bản đồ lại.

Ta kéo tay áo hắn, ra hiệu xin hắn tuyệt đối đừng nói cho Lục Chiêu Hoằng biết ta là người cảnh báo.

Thẩm Quy Hạc nhìn ta, ánh mắt phức tạp: “Nàng đã đẩy hắn ra xa đến thế rồi. Đừng để hắn biết nàng vẫn còn lo cho mạng sống của hắn.”

Hắn liếc nhìn cây trâm bạch ngọc đặt trong chiếc hộp gỗ mở hé trên bàn trang điểm: “Nàng vẫn giữ nó sao?”

Ta ôm lấy cổ tay đang đau nhức: “Có vài thứ... đã nhận rồi thì không thể trả lại.”

Thẩm Quy Hạc im lặng rất lâu dưới ánh đèn dầu.

Sáng hôm sau. Thư phòng phủ Tam hoàng t.ử không khí ngột ngạt.

Thẩm Quy Hạc tới bàn việc phối hợp vận chuyển quân lương. Giữa hai người bạn thân đã có một bức tường vô hình ngăn cách vì lời đồn đại.

Nhưng Lục Chiêu Hoằng vẫn tiếp đón hắn như bằng hữu lâu năm, tuyệt đối không nhắc đến hai chữ “Vãn Ngưng”.

“Tuyến đường qua Vọng Xuyên địa hình cực kỳ bất lợi.” Thẩm Quy Hạc chỉ vào bản đồ. “Đề nghị đổi đường.”

Lục Chiêu Hoằng ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén: “Lý do?”

Thẩm Quy Hạc đưa ra các phân tích quân sự hợp lý: “Vọng Xuyên vách núi dựng đứng, tầm nhìn hẹp, dễ bị phục kích từ trên cao. Hiện tại mùa mưa lớn, đi qua đó rất dễ gặp sạt lở đá, đoàn quân lương di chuyển chậm sẽ thành bia đỡ đạn.”

Lục Chiêu Hoằng gật đầu: “Lý luận của ngươi rất đúng. Bổn vương sẽ xem xét kỹ.”

Sau khi bàn xong chính sự, Thẩm Quy Hạc chuẩn bị ra về.

Lục Chiêu Hoằng bất ngờ buông cây b.út lông trong tay xuống, hỏi một câu rất nhỏ: “Nàng... có khỏe không?”

Thẩm Quy Hạc biết “nàng” là ai. Hắn siết c.h.ặ.t quạt giấy trong tay: “Tống cô nương vẫn bình an, y quán rất tốt.”

Lục Chiêu Hoằng gật đầu, không hỏi thêm một câu nào nữa.

Thẩm Quy Hạc nhìn chiếc chén trà nguội ngắt đặt ở góc bàn đối diện Lục Chiêu Hoằng, lòng dâng lên cảm giác khó chịu tột cùng.

Hắn muốn nói thẳng rằng nàng chưa từng chọn hắn, nàng chỉ đang lừa gạt tất cả mọi người.

Nhưng nghĩ đến bàn tay từng trở nên trong suốt của ta, hắn buộc phải nuốt ngược lời nói vào trong. Hắn hiểu mối tình này của hắn ngay từ khi bắt đầu đã là một lựa chọn im lặng đầy bất lực. Người ta có thể tranh giành một nữ t.ử chưa chọn ai, chứ không thể tranh giành với một người đã sẵn sàng biến mất vì người khác.

Lục Chiêu Hoằng lại nói, giọng điệu mang theo sự ủy thác: “Nếu ngươi thật lòng với nàng, đừng để nàng bị cuốn vào cuộc tranh đoạt đẫm m.á.u của chúng ta.”

“Ta biết.” Thẩm Quy Hạc quay người bước ra ngoài.

Hắn nhìn thấy chiếc hộp đựng nửa khối ngọc bội song ngư đặt trên bàn Lục Chiêu Hoằng đang mở hé, sợi dây ngọc đứt đoạn đã được thay bằng một sợi chỉ đỏ mới tinh. Hắn vẫn luôn mang nó bên người.

Vệ Thanh từ bên ngoài vội vã chạy vào, dâng lên một phong mật báo:

“Điện hạ! Trong danh sách áp tải quân lương xuất hiện tên của một hộ vệ cũ. Kẻ này đáng lẽ đã bị bắt từ vụ ám sát ở chùa Thanh Phạn, nhưng hắn đã đổi tên vương tôn, lẻn trở lại quân đội.”

Tống Vãn Ngưng biết Lục Chiêu Hoằng sẽ rời Đại Lý tự vào buổi chiều ngày hôm sau.

Nàng quyết định đứng chờ hắn ở ngã rẽ con phố dẫn về phủ. Đây là lần đầu tiên hai người đối diện nhau kể từ đêm trả lại trâm bạch ngọc.

Chiếc xe ngựa gỗ sưa chầm chậm dừng lại khi Lục Chiêu Hoằng nhìn thấy bóng dáng ta đứng dưới hiên một ngôi miếu bỏ hoang ven đường.

Hắn bước xuống xe, bước chân vững chãi nhưng dừng lại cách xa ta ba bước, giữ đúng lễ nghi mực thước.

“Tống cô nương chờ bổn vương có việc gì?” Hắn hỏi, giọng nói lạnh lùng như chưa từng quen biết.

Ta nhìn thẳng vào đôi mắt xám tro của hắn. Ta muốn hét lên: Chàng đừng đến Vọng Xuyên, trong đội có nội gián, ngày đó chàng sẽ c.h.ế.t!

Nhưng chữ “Đừng” vừa đến vòm họng.

“XOẢNG! XOẢNG!” Tiếng gương vỡ dữ dội vang lên lùng bùng trong tai ta.

Cổ họng ta nghẹn đắng, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Một dòng m.á.u tươi từ khóe môi ta rỉ ra, nhỏ xuống chiếc áo vải thô.

Lục Chiêu Hoằng sắc mặt biến đổi, lập tức bước tới đỡ lấy bả vai ta: “Nàng làm sao thế?”

Ta theo phản xạ nắm c.h.ặ.t lấy tay áo bào đen của hắn.

Khoảnh khắc các ngón tay ta chạm vào lớp vải dạ của hắn, năm ngón tay của ta đột ngột mờ nhạt đi, trở nên trong suốt dưới ánh mặt trời ban ngày.

Lục Chiêu Hoằng thoáng nhìn thấy, hắn chớp mắt nhìn kỹ thì bàn tay ta lại trở lại bình thường. Hắn cho rằng mình đã quá mệt mỏi nên hoa mắt.

Hắn dìu ta vào bên trong ngôi miếu bỏ hoang để tránh gió bụi ngoài đường.

“Bệnh cũ của tiểu nữ tái phát, làm điện hạ kinh động rồi.” Ta lau vệt m.á.u trên môi, nói dối.

Lục Chiêu Hoằng không tin hoàn toàn lời giải thích vụng về này.

Hắn đứng trước mặt ta, đôi mắt sâu thẳm đầy dò hỏi: “Nàng đứng chặn đường xe của ta chỉ để nói với ta rằng nàng không khỏe sao?”

Ta lắc đầu điên cuồng, nhưng mỗi khi định viết chữ hay dùng ám hiệu, cổ tay ta lại đau nhói lên như chịu cực hình.

Lục Chiêu Hoằng đợi rất lâu, thấy ta cứ im lặng nắm c.h.ặ.t t.a.y áo hắn, hắn thở dài một tiếng. Hắn tự tay cởi chiếc áo choàng bào đen của mình khoác lên hai bờ vai gầy guộc của ta.

“Không nói được thì đừng nói nữa. Ta không ép nàng.” Hắn nói trầm thấp.

Câu nói ấy khiến nước mắt ta suýt chút nữa trào ra ngoài.

“Điện hạ... có nhất định phải tự mình đi kiểm tra quân lương lần này không?” Ta dùng hết sức bình sinh, hỏi một câu gián tiếp không phạm luật.

Lục Chiêu Hoằng nhìn ta, ánh mắt d.a.o động mạnh: “Nàng đang lo lắng cho ta sao?”

Trước câu hỏi của hắn, ta cứng họng không thể trả lời.

Quy luật cảnh cáo rất rõ, nếu ta thừa nhận tình cảm, độ lệch sẽ lập tức tăng vọt. Vệt nứt trên cổ tay ta nóng rát như nung.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ta Biến Mất Vào Ngày Chàng Đăng Cơ - Chương 15: 15 | MonkeyD