Ta Biến Mất Vào Ngày Chàng Đăng Cơ - 16

Cập nhật lúc: 19/07/2026 09:05

Ta buộc phải quay mặt đi, giọng nói đầy sự xa cách giả tạo: “Tiểu nữ chỉ không muốn điện hạ xảy ra chuyện trên địa bàn kinh thành, tránh việc người ngoài lại nói ta khắc mệnh ngài, đem lại phiền phức.”

Lục Chiêu Hoằng khẽ gật đầu, ánh sáng trong mắt hắn tắt ngấm. Hắn tưởng ta chỉ đang cố trả sạch ân tình cũ để rạch ròi khoảng cách.

“Vụ án quân lương liên quan đến sinh mạng của hàng vạn binh sĩ ngoài biên quan trong mùa đông tới.” Hắn nhìn ra ngoài cửa miếu.

“Nếu bổn vương không tự mình đi tra rõ chứng cứ, quan viên Hộ bộ phe Thái t.ử sẽ tiêu hủy toàn bộ sổ sách. Hàng vạn người sẽ c.h.ế.t đói.”

“Có những việc, không thể vì sợ c.h.ế.t mà không làm.” Hắn nói rõ ràng từng chữ.

Ta nhìn hắn, tim đau như cắt. Đây chính là Lục Chiêu Hoằng. Dù biết phía trước có thể là cạm bẫy đầm đìa m.á.u, hắn vẫn không thể bỏ mặc những người vô tội.

Ta cứu hắn vì bản năng không thể nhìn người c.h.ế.t mà không cứu. Hắn lên đường đi vào cạm bẫy cũng vì bản năng bảo vệ chúng sinh của một vị vương giả.

Vệ Thanh từ bên ngoài cầm ô chạy vào cung kính dâng lên.

Lục Chiêu Hoằng đưa tay gỡ chiếc áo choàng đen khỏi vai ta, trả lại cho Vệ Thanh. Hắn nhìn ta một lần cuối cùng.

“Tống cô nương. Nàng đã chọn cuộc sống bình an bên Thẩm thế t.ử.”

“Đừng bao giờ quay lại con đường nguy hiểm đầy m.á.u này nữa. Hãy tự bảo trọng.”

Hắn quay người bước vào màn mưa nhỏ ngoài hiên miếu, bóng lưng dứt khoát, cô độc. Hắn không hề biết, người đang cố đẩy ta về nơi an toàn lại chính là người sắp dùng cả sự tồn tại của mình để đổi mạng cho hắn.

Ta đứng lặng trong ngôi miếu đổ nát, nhìn xuống bàn tay mình.

Chiếc áo choàng đen hắn vừa khoác cho ta, thậm chí cả hơi ấm của hắn còn vương trên vai ta, đã hoàn toàn biến mất không một dấu vết.

Thế giới đang bắt đầu xóa bỏ những kết nối mới giữa hai chúng ta ngay lập tức.

Đêm hôm đó tại Hồi Xuân Đường. Sau cuộc gặp gỡ đầy giằng xé với Lục Chiêu Hoằng, ta lại lên cơn sốt mê man.

Vệt nứt trên cổ tay ta đã lan rộng, kéo dài gần tới khuỷu tay.

Mặc Y hoảng hốt khóc lóc chạy đi tìm Hàn đại phu ở hiệu t.h.u.ố.c bên cạnh. Thẩm Quy Hạc nhận được tin từ hộ vệ từ xa, là người lao vào phòng ta trước tiên.

Hắn nhìn thấy trên giường bệnh, bàn tay ta lúc ẩn lúc hiện, gần như hòa tan vào không khí trắng xám.

Trong cơn sốt hầm hập, môi ta mấp máy, liên tục gọi hai chữ: “Chiêu Hoằng... đừng đi...”

Thẩm Quy Hạc ngồi bên giường suốt một đêm đông lạnh lẽo, tự tay đổi khăn ấm cho ta. Hắn làm việc này không phải vì lời nhờ vả của ta, cũng không phải đóng kịch cho mật thám bên ngoài xem.

Lần đầu tiên trong đời, vị thế t.ử kiêu ngạo của phủ Quốc Công hiểu được cảm giác sợ hãi tột cùng khi sắp mất đi một người.

Sáng hôm sau, ta tỉnh dậy, thể xác mệt mỏi rệu rã. Nhìn thấy Thẩm Quy Hạc mắt hằn tia m.á.u, ta khàn giọng: “Xin lỗi... lại làm thế t.ử liên lụy rồi.”

Thẩm Quy Hạc nhìn ta, giọng hắn có chút chua xót: “Trong mắt nàng, ta giúp nàng từ đầu đến giờ... chỉ vì Chiêu Hoằng thôi sao?”

Ta ngẩn người, không biết phải trả lời hắn thế nào cho đúng mực.

Thẩm Quy Hạc lập tức thu lại cảm xúc, hắn đứng dậy tránh cho ta thêm gánh nặng nội tâm: “Ta đã mật tra và phát hiện được hai tên hộ vệ khả nghi trong đội áp tải quân lương lần này. Nhưng bọn chúng giấu đuôi rất kỹ, chưa có chứng cứ thép để Lục Chiêu Hoằng loại tụi nó khỏi chuyến đi.”

“Chúng ta có thể làm gì nữa không?” Ta vội hỏi.

Thẩm Quy Hạc nhìn khuôn mặt gầy gò, đôi mắt đầy vẻ khẩn cầu của ta.

Hắn rất muốn hét lên bảo ta đừng quản nữa, hắn muốn giữ ta lại bên mình, muốn nói với ta rằng sinh mạng của Tống Vãn Ngưng cũng phi thường quan trọng. Nhưng nhìn thấy vết nứt rỉ m.á.u trên tay ta, hắn chỉ có thể nuốt mọi lời ích kỷ vào lòng.

“Ta sẽ nghĩ cách khác.” Hắn nói rồi quay người bước ra sân sau.

Hắn đứng lặng dưới cây hải đường già. Khi Mặc Y mang áo choàng ra cho hắn, hắn mới nhận ra bàn tay mình đang nắm c.h.ặ.t chiếc khăn tay dính m.á.u ta ho ra đêm qua đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Hắn đã yêu ta, một tình yêu im lặng và bất lực ngay từ khi bắt đầu.

Phe Thái t.ử và Đông cung không hề ngồi yên.

Dù Lục Chiêu Hoằng đã nghe theo lời khuyên của Thẩm Quy Hạc, chủ động thay đổi tuyến đường áp tải hai lần, không đi qua hẻm núi Vọng Xuyên theo lộ trình cũ.

Nhưng ngay ngày hôm sau, một kho quân lương dự trữ quan trọng gần khu vực Vọng Xuyên bất ngờ bị phóng hỏa đốt trụi.

Cùng lúc đó, một mật báo nặc danh được gửi tới Đại Lý tự, khẳng định viên quan giữ sổ sách tham ô của Hộ bộ đang ôm toàn bộ chứng cứ nguyên bản, chuẩn bị đào tẩu qua con đường độc đạo trong hẻm núi Vọng Xuyên ngay đêm nay.

Nếu Lục Chiêu Hoằng không lập tức dẫn quân tới chặn bắt, mọi chứng cứ tham ô quân lương vương triều sẽ bị hủy sạch, vụ án sẽ đi vào ngõ cụt.

Lục Chiêu Hoằng đứng trong thư phòng, nhìn phong mật báo, hắn thừa thông minh để nghi ngờ đây là một cái bẫy giăng sẵn.

Nhưng vì sinh mạng của hàng vạn binh sĩ biên quan đang chờ lương thực, hắn không thể đ.á.n.h cược. Hắn quyết định phái một đội trinh sát tiền trạm đi khảo sát địa hình trước.

Đội trinh sát gửi tín hiệu báo về: Hẻm núi an toàn, không có mai phục. Hhọ không biết rằng, viên dẫn đội trinh sát đã bị phe cánh dưới trướng Đông cung mua chuộc từ lâu.

Tại Đông cung. Thái t.ử Lục Cảnh Diệp ngồi uống trà với Bùi Hoàng hậu.

Hắn biết có những thế lực phụ thuộc dưới trướng mình đang tự ý nhân danh Đông cung để sắp đặt cuộc phục kích đẫm m.á.u này tại Vọng Xuyên nhằm lập công lớn. Hắn muốn ngăn chặn vì sợ Trấn Quốc Công phủ sẽ trở mặt thành thù, nhưng nếu hắn công khai can thiệp, chẳng khác nào tự lạy ông tôi ở bụi này, thừa nhận Đông cung liên quan vụ tham ô quân lương.

Bùi Hoàng hậu đặt tách trà xuống: “Mặc kệ bọn chúng làm đi. Lục Chiêu Hoằng nếu sống sót trở về, vị trí Thái t.ử vương tôn của con sẽ lung lay thực sự.” Lục Cảnh Diệp im lặng chấp nhận.

Tại phủ Tam hoàng t.ử, Hứa Trạch bắt giữ được một hộ vệ mang hình xăm bí mật của nhóm sát thủ chùa Thanh Phạn cũ. Nhưng chưa kịp t.r.a t.ấ.n, đối phương đã c.ắ.n độc d.ư.ợ.c tự sát ngay trong ngục tối.

Trên người gã sát thủ chỉ để lại duy nhất một mảnh bản đồ vẽ chi tiết hẻm núi Vọng Xuyên, có đ.á.n.h dấu mực đỏ.

Lục Chiêu Hoằng nhìn mảnh bản đồ đẫm m.á.u. Hắn hiểu rõ chuyến đi này chín phần c.h.ế.t một phần sống. Hắn thu nửa khối ngọc bội song ngư vào lòng bàn tay nắm c.h.ặ.t, mắt lóe lên tia quyết tuyệt. Hắn vẫn quyết định khởi hành.

Thẩm Quy Hạc nhận được mật tin từ vương phủ, sắc mặt lập tức đại biến. Hắn vội vã lao ngựa đến Hồi Xuân Đường ngay trong đêm.

Nửa đêm. Tiếng sấm vang rền dữ dội từ chân trời xa, mưa lớn bắt đầu trút xuống kinh thành trắng xóa.

Thẩm Quy Hạc lao vào kho t.h.u.ố.c, đặt bản đồ và lịch trình xuất hành của vương phủ lên bàn trước mặt ta.

“Chiêu Hoằng đã đổi tuyến đường hai lần.” Giọng Thẩm Quy Hạc khàn đặc vì chạy mưa. “Nhưng mọi manh mối, mọi vụ đốt kho và mật báo cuối cùng vẫn tự động ép hắn phải đi vào hẻm núi Vọng Xuyên.”

Ta nhìn vào ngày khởi hành ghi trên giấy, toàn thân run rẩy như rơi vào hầm băng.

Ngày mười mươi bảy tháng tám. Trùng khớp hoàn toàn với ngày hắn c.h.ế.t trong nguyên tác. Số mệnh đã tự điều chỉnh, đẩy nhanh tiến độ để đưa hắn về đúng kết cục cũ.

Ta run rẩy lấy cuốn sổ tay chép cốt truyện ra mở xem. Phần lớn các trang giấy đã biến thành giấy trắng trơn.

Chỉ còn sót lại duy nhất một dòng chữ đỏ rực như m.á.u ở trang cuối:

“Ngày mười bảy tháng tám. Mưa tên phủ kín Vọng Xuyên. Tam hoàng t.ử Lục Chiêu Hoằng c.h.ế.t khi tròn hai mươi tám tuổi.”

Bên dưới dòng chữ đó, có một dòng chữ nhỏ do chính tay ta viết khi mới xuyên tới thế giới này: “Tuyệt đối không được can thiệp.” Dòng chữ cảnh báo đó đang mờ dần đi trước mắt ta.

“Thế t.ử... có cách nào xin Hoàng thượng giữ ngài ấy lại kinh thành không?” Ta khẩn cầu.

Thẩm Quy Hạc lắc đầu bất lực: “Hoàng chỉ đã ban, quân lệnh như sơn. Nếu Chiêu Hoằng từ chối lên đường, phe Thái t.ử sẽ lập tức quy kết hắn sợ tội vương pháp hoặc có liên quan đến việc đốt kho quân lương. Hơn nữa... chính hắn cũng không chịu bỏ mặc binh sĩ biên cương.”

Ta nhìn xuống bàn tay mình, các đầu ngón tay đã nhạt màu, trong suốt đến mức có thể nhìn thấy những thớ gỗ của mặt bàn bên dưới.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ta Biến Mất Vào Ngày Chàng Đăng Cơ - Chương 16: 16 | MonkeyD