Ta Biến Mất Vào Ngày Chàng Đăng Cơ - 25

Cập nhật lúc: 19/07/2026 09:06

Hắn vuốt ve từng đường nét hoa văn khắc hoa ngưng trên chuôi trâm một cách vô cùng quen thuộc, quen thuộc đến mức như chính tay hắn từng mài giũa nó hàng trăm lần. Hắn hoàn toàn không nhớ mình từng mua nó ở tiệm ngọc bến Đông, càng không nhớ bản thân định tặng nó cho ai sau đêm hoa đăng.

“Vật này... vật này là của ta đúng không?” Lục Chiêu Hoằng khàn giọng hỏi Thẩm Quy Hạc, tay hắn siết c.h.ặ.t thanh ngọc.

Thẩm Quy Hạc nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt chứa đựng nỗi bi thương tột cùng ẩn giấu: “Không phải. Nó là của người khác.”

“Của ai? Ngươi nói cho ta biết nó thuộc về ai?” Lục Chiêu Hoằng gặng hỏi dồn dập, áp lực vương giả đè nặng phòng làm việc.

Thẩm Quy Hạc im lặng, không đưa ra câu trả lời. Hắn không thể nói cây trâm này thuộc về một người con gái đã bị cấu trúc thế giới xóa bỏ hoàn toàn.

Lục Chiêu Hoằng nhìn chăm chặp vào vết nứt nhỏ rỉ màu hồng nhạt trên thân trâm bạch ngọc, một giọt nước mắt nóng hổi từ mắt hắn vô thức rơi xuống, thấm vào mặt ngọc lạnh ngắt.

Chính hắn cũng giật mình, vội vàng đưa tay lau đi giọt nước mắt của mình, mặt đầy vẻ hoang mang, khó hiểu vì sao bản thân lại khóc lóc đau đớn trước một cây trâm lạ đến thế.

Hắn tháo mảnh ngọc bội song ngư đeo bên hông ra đặt lên bàn. Khối ngọc bội hoàng gia chỉ còn lại một phần lớn, mép ngọc có một đường tách rạn nứt tự nhiên do sợi dây chỉ ngũ sắc đứt đoạn hôm ám sát. Hắn hoàn toàn không nhớ phần ngọc nhỏ đối ứng đã biến đi đâu mất.

Khi hắn đặt phần ngọc bội lớn lại gần cây trâm bạch ngọc nứt nẻ, cả hai vật chứng bỗng nhiên tỏa ra luồng nhiệt ấm áp mờ nhạt trong giây lát rồi tắt ngấm.

“Ngươi... ngươi có biết nửa khối ngọc bội còn lại của ta đang nằm ở đâu không?” Lục Chiêu Hoằng gặng hỏi Thẩm Quy Hạc.

Thẩm Quy Hạc nghĩ đến nửa phần ngọc nhỏ đã chìm vào ánh sáng trắng cùng Tống Vãn Ngưng khi nàng tan biến: “Nó đang ở một nơi rất xa, xa đến mức ngươi vĩnh viễn không thể tìm thấy.”

Lục Chiêu Hoằng cầm phần ngọc bội lớn còn lại đeo bên hông lên, đưa tận tay cho Thẩm Quy Hạc: “Ngươi giữ lấy vật này giúp ta luôn đi. Ta cứ chạm vào nó... hoặc nhìn thấy nó... l.ồ.ng n.g.ự.c lại đau đớn không chịu nổi, đầu nhức như b.úa bổ.”

Thẩm Quy Hạc im lặng nhận lấy phần ngọc bội đối ứng còn lại ở Đại Lương, cất vào chung một hộp gỗ với cây trâm bạch ngọc nứt nẻ.

Ngay khi hai vật chứng được đặt cạnh nhau trong hộp đóng kín, vết nứt trên thân trâm bạch ngọc kỳ diệu ngừng lan rộng ra. Hắn đang giữ lại những mảnh vỡ cuối cùng của một người con gái đã biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này.

Lục Chiêu Hoằng nhìn chiếc hộp gỗ bị đóng c.h.ặ.t lại, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác mất mát trống rỗng vô hạn, như thể hắn vừa tự tay đem giao đi mảnh linh hồn cuối cùng thuộc về một người vô cùng quan trọng với cả cuộc đời hắn.

Vụ án phục kích đẫm m.á.u tại hẻm núi Vọng Xuyên lập tức làm kinh động toàn bộ triều đình Đại Lương vương phủ.

Chứng cứ gốc về việc tham ô quân lương biên quan được Lục Chiêu Hoằng bảo toàn nguyên vẹn, dâng lên trước mặt Hoàng đế Lục Minh Viễn ngay giữa đại điện.

Hoàng đế nổi giận lôi đình, hạ chỉ tịch biên tài sản, bắt giam ba mươi vị quan viên lớn nhỏ thuộc Bộ Hộ và Bộ Binh. Toàn bộ bọn họ đều là vương tôn thế lực cốt lõi chống đỡ sau lưng Đông cung của Thái t.ử.

Tuy nhiên, gã phó tướng phản bội Trịnh Hữu đã c.ắ.n t.h.u.ố.c độc c.h.ế.t ngay tại trận chiến, không để lại bất kỳ thư lệnh viết tay hay bằng chứng trực tiếp nào kết tội Thái t.ử Lục Cảnh Diệp đứng sau ra lệnh g.i.ế.c người diệt khẩu.

Thái t.ử Lục Cảnh Diệp dập đầu tạ tội trước đại điện vì quản lý thuộc cấp không nghiêm, danh vị Thái t.ử tạm thời giữ vững, nhưng toàn bộ vây cánh bấy lâu nay của Đông cung đã bị nhổ tận gốc, suy yếu nghiêm trọng.

Bùi Hoàng hậu ở cung Phượng Nghi c.ắ.n răng chấp nhận cắt bỏ các mắt xích tay chân để bảo toàn mạng sống cho con trai, đổ toàn bộ tội lỗi mưu hại vương t.ử cho đám quan viên tự ý hành động nhằm lập công riêng. Cu cuộc tranh đoạt ngôi vị hoàng đế bước vào giai đoạn tàn khốc cuối cùng.

Hoàng đế Lục Minh Viễn công khai khen ngợi Tam hoàng t.ử Lục Chiêu Hoằng dũng cảm mưu trí, bảo vệ vẹn toàn quân lương giang sơn.

Ông hạ chỉ giao cho hắn toàn quyền chỉnh đốn lại kho lương thực kinh thành, cho phép hắn tham gia vào các buổi bàn bạc đại sự binh quyền biên quan cùng các đại thần cốt cán, công khai dùng hắn làm cán cân quyền lực đè bẹp Đông cung.

Đứng trước vinh quang vương quyền lớn lao, Lục Chiêu Hoằng không có một chút biểu cảm vui mừng hay đắc thắng nào trên gương mặt. Hắn bình thản nhận chỉ, tác phong trên triều đình ngày càng quyết đoán, sắc bén và tàn nhẫn m.á.u lạnh vô tình hơn trước gấp bội.

Nhưng sau mỗi buổi thiết triều bãi giá, khi các quan viên đã lui ra hết, vị hoàng t.ử giáp bạc này luôn đứng lặng một mình giữa khoảng sân đại điện trống trải suốt cả canh giờ, nhìn đăm đăm vào thềm đá đẫm nước mưa.

Hắn như đang đứng chờ đợi một bóng dáng người con gái vốn nên chạy tới hỏi han vết thương bên sườn của hắn, cằn nhằn bắt hắn không được vận công uống rượu trong ba ngày.

Sự hy sinh của nàng không trực tiếp đưa hắn lên ngai vàng vương giả, nàng chỉ kéo hắn ra khỏi điểm c.h.ế.t định sẵn để hắn tự dùng năng lực của mình mở ra con đường đăng cơ hoàng đế quốc gia.

Khi trở lại thư phòng vương phủ sau buổi thiết triều đầu tiên, Lục Chiêu Hoằng ngồi xuống bàn, vô thức ra lệnh cho tổng quản nội thị đứng hầu bên cạnh cửa:

“Chuẩn bị cho bổn vương hai chén trà thô đem lên đây.”

Hắn vẫn giữ lại thói quen đặt hai chén trà bấy lâu nay, dù hắn không còn biết chiếc chén đối diện dành cho ai ngồi uống cùng hắn nữa.

Sau khi vết thương bên sườn hoàn toàn lành lặn, Lục Chiêu Hoằng bắt đầu bị giày vò bởi những giấc mơ kỳ lạ lặp đi lặp lại mỗi đêm vắng.

Trong giấc mơ của hắn, luôn xuất hiện bóng dáng gầy nhỏ của một người con gái mặc áo vải thô màu xám, mái tóc b.úi bằng thanh tre đơn giản. Nàng luôn quay lưng lại với hắn, khuôn mặt nàng mờ mịt trong màn sương khói trắng, nàng vừa khóc vừa mỉm cười nói lời xin lỗi hắn, rồi từ từ tan biến thành những hạt bụi sáng lấp lánh giữa cơn mưa lớn.

Cứ mỗi lần bóng người đó biến mất hoàn toàn trong giấc mơ, Lục Chiêu Hoằng đều giật mình tỉnh dậy giữa đêm khuya, l.ồ.ng n.g.ự.c co thắt dữ dội, mồ hôi đầm đìa, hơi thở nghẹn ứ đến mức tưởng như sắp ngạt thở c.h.ế.t đi.

Hắn bắt đầu lần theo những cảm giác mờ mịt trong giấc mơ để tìm kiếm một bóng hình vô hình khắp kinh thành.

Hắn cưỡi ngựa đến Hồi Xuân Đường ở khu phía nam, bước vào gian nhà đầy mùi t.h.u.ố.c bắc, vô thức chọn ngồi đúng chiếc ghế gỗ dài đặt ở góc khuất gian ngoài y quán.

Hàn đại phu bước ra chắp tay cung kính: “Tam điện hạ quang lâm, ngài cần bốc t.h.u.ố.c giải độc hay chẩn mạch ạ?”

Lục Chiêu Hoằng nhìn quanh gian phòng, hỏi ông lão: “Trước đây... trong y quán của ông, từng có một nữ đại phu trẻ tuổi nào làm việc ở đây không?”

Hàn đại phu lắc đầu khẳng định: “Nơi này chỉ có lão phu và đứa nhỏ Mặc Y phụ việc, tuyệt đối chưa từng có nữ y nào cả, xin điện hạ minh xét.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ta Biến Mất Vào Ngày Chàng Đăng Cơ - Chương 25: 25 | MonkeyD