Ta Biến Mất Vào Ngày Chàng Đăng Cơ - 26
Cập nhật lúc: 19/07/2026 10:03
Mặc Y bưng khay trà từ nhà trong bước ra, theo phản xạ vô thức đặt hai chiếc chén sứ thô lên bàn gỗ trước mặt Lục Chiêu Hoằng.
Đặt xong, con bé bỗng nhiên ngẩn người ra, gãi đầu lẩm bẩm: “Ơ kỳ lạ... sao hôm nay mình lại quen tay lấy thừa một chén trà thế này nhỉ? Đúng là lẩm cẩm rồi.” Con bé định cất chiếc chén thừa đi.
Lục Chiêu Hoằng giơ tay giữ c.h.ặ.t chiếc chén sứ thô bám bụi lại, hắn nhìn chiếc chén thứ hai rất lâu dưới ánh nắng mặt trời, đầu đau nhói lên nhưng hắn kiên quyết giữ nó lại trên bàn.
Hắn lại cưỡi ngựa ra con phố đông người bên bờ sông hộ thành, dừng lại trước quầy bán đèn hoa sen cổ kính.
Ông chủ sạp đèn không nhớ từng gặp hắn đi cùng nữ t.ử nào, nhưng ông vẫn gãi đầu nói: “Lạ thật đấy công t.ử, trong sổ sách của tôi có ghi một chiếc đèn hoa sen lụa đẹp nhất đã được trả tiền đồng từ nửa tháng trước, nhưng mãi mà chẳng thấy ai tới nhận mặt lấy đèn cả.”
Lục Chiêu Hoằng đứng bên bờ sông nhìn dòng nước chảy xiết bập bềnh, bàn tay phải của hắn vô thức khép c.h.ặ.t năm ngón tay lại giữa không trung, giữ nguyên tư thế như thể hắn từng nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay gầy nhỏ của một người con gái giữa vạn người chen lấn đêm hội hoa đăng.
Hắn đi qua ngôi miếu đổ nát bỏ hoang ven đường dẫn về Đại Lý tự, đứng dưới mái hiên dột nước, l.ồ.ng n.g.ự.c nhói đau nhớ tới một người từng ho ra m.á.u tươi đầm đìa trước mặt hắn giữa màn mưa phùn, nhưng khi hắn cố gắng lục tìm khuôn mặt nàng, đầu hắn lại đau buốt lên dữ dội, không để lại một nét vẽ nào.
Cuối cùng, hắn cưỡi ngựa lên chùa Thanh Phạn trên đồi cao ngoại ô, đứng đúng vị trí bức tường đá thấp nơi hai người lần đầu tiên chính thức chạm mặt nhau ở Chương 1.
Hắn nhìn bức tường phủ đầy rêu xanh phẳng lặng, đột ngột quay sang hỏi Vệ Thanh đứng hầu phía sau:
“Ngày ta bị ám sát ở rừng trúc phía tây này... rốt cuộc là ai đã đưa lệnh bài vương phủ của Lâm Phong vào chùa để cảnh báo sớm cho ta?”
Vệ Thanh cúi đầu đáp đúng theo ký ức đã bị thế giới sửa chữa: “Dạ, hôm đó điện hạ vương tôn dũng cảm, tự mình phát hiện ra ám hiệu sai của bọn sát thủ giả dạng hộ vệ nên chủ động tránh được nhát kiếm chí mạng, sau đó thuộc hạ dẫn cấm vệ quân xông vào cứu giá kịp thời ạ. Không có ai đưa lệnh bài cả.”
Câu trả lời của Vệ Thanh hoàn toàn logic, hoàn toàn trùng khớp với mọi sổ sách ghi chép của vương phủ quốc gia.
Nhưng Lục Chiêu Hoằng đứng dưới nắng chiều, tay ôm c.h.ặ.t lấy l.ồ.ng n.g.ự.c trái, hắn biết rõ câu trả lời hoàn hảo đó là hoàn toàn sai lệch.
Thẩm Quy Hạc đứng núp sau bức tường hành lang gạch đỏ của chùa Thanh Phạn, nhìn bóng lưng cô độc giáp bạc của bạn thân dưới hoàng hôn đỏ rực. Hắn nghe thấy Lục Chiêu Hoằng lẩm bẩm một mình trong gió núi:
“Ta hoàn toàn không nhớ người ấy tên là gì, gương mặt ra sao.”
“Nhưng trái tim ta biết rõ... người ấy chắc chắn từng tồn tại và đứng ở nơi này cứu mạng ta.”
Hoàng hôn buông xuống bên bờ hồ vắng phía sau chùa Thanh Phạn, mưa bụi lất phất tạt vào mặt hồ nổi lên những gợn sóng nhạt nhòa.
Lục Chiêu Hoằng biết Thẩm Quy Hạc đang che giấu mình một bí mật động trời, hắn không ép hỏi bạn thân bấy lâu nay vì tin tưởng tình nghĩa tri kỷ phủ Quốc Công.
Nhưng sau khi đi qua tất cả những địa điểm kỳ lạ có thói quen vô thức kia, hắn gọi Thẩm Quy Hạc ra bờ hồ đứng đối diện nhau.
“Cây trâm bạch ngọc bị nứt kia... rốt cuộc thuộc về ai?” Lục Chiêu Hoằng khàn giọng hỏi thẳng, ánh mắt quét qua mặt nước.
Thẩm Quy Hạc nắm c.h.ặ.t hộp trâm trong ống tay áo, im lặng không đáp.
“Nửa khối ngọc bội song ngư bị thiếu của ta... hiện tại đang nằm ở đâu?” Hắn gặng hỏi tiếp.
“Ở một nơi rất xa, vĩnh viễn không thuộc về Đại Lương này nữa.” Thẩm Quy Hạc đáp câu trả lời cũ.
Lục Chiêu Hoằng bước lên một bước, vạt áo bào đen khẽ động, giọng hắn lạc đi vì đau đớn đè nén: “Vì sao? Vì sao tất cả mọi người, tất cả sổ sách, gia phả, hộ tịch đều khẳng định chưa từng có một nữ t.ử nào xuất hiện cứu mạng ta?”
“Nhưng cả cơ thể ta, thói quen của ta, trái tim ta mỗi ngày tỉnh dậy đều điên cuồng nhắc nhở ta phải đi tìm một người?”
Thẩm Quy Hạc nhìn khuôn mặt thống khổ, đôi mắt xám tro ngập tràn sự tuyệt vọng của bạn thân. Lòng hắn chua xót đến cực điểm, hắn không muốn nhìn bạn mình điên cuồng như thế cả đời. Hắn mấp máy môi, định bất chấp hình phạt của quy luật vương pháp thế giới để hét lên sự thật:
“Nàng tên là Tống Vãn Ngưng! Nàng đã dùng cả sự tồn tại để đổi mạng cho ngươi tại Vọng Xuyên!”
Nhưng ngay khi chữ “Nàng” vừa thốt ra khỏi khẩu hình miệng, không gian xung quanh bỗng nhiên đứng hình trong một tích tắc.
Cổ họng Thẩm Quy Hạc như bị một khối than nung đỏ chặn đứng hoàn toàn, hắn ho ra một ngụm m.á.u tươi ngột ngạt ngột ngạt, thanh quản mất tiếng hoàn toàn, không thể phát ra bất kỳ một âm thanh nào nữa.
Chiếc hộp gỗ chứa cây trâm bạch ngọc trong tay áo hắn bùng lên cái lạnh buốt, trên thân trâm ngọc lại tự động nứt ra thêm một đường rạn nhỏ sâu hoắm. Quy luật thế giới tuyệt đối không cho phép cái tên của nàng được tái sinh một lần nữa dưới vương triều này.
Thẩm Quy Hạc buộc phải ôm cổ họng, cúi đầu im lặng trong sự bất lực tột cùng của kiếp người phàm.
Lục Chiêu Hoằng thấy bạn mình ho ra m.á.u, không nổi giận hỏi tiếp nữa. Hắn quay mặt nhìn ra mặt hồ bám đầy mưa bụi trắng xóa.
Một chiếc lá trúc rụng xuống mặt nước, trôi dạt chầm chậm qua dòng chảy, hình dáng trông y hệt như một chiếc đèn hoa sen nhỏ đã tắt ngúm đốm lửa.
“Quy Hạc, ta thường xuyên mơ thấy một bóng người con gái gầy nhỏ mặc đồ xám.” Lục Chiêu Hoằng nói, giọng trầm thấp đến đáng sợ.
“Ta không cách nào nhìn rõ khuôn mặt nàng, không nghe rõ giọng nói nàng.”
“Nhưng cứ mỗi lần bóng dáng nàng tan biến thành bụi sáng trong giấc mơ, l.ồ.ng n.g.ự.c ta bỗng nhiên nghẹt lại, ta cảm thấy bản thân đau đớn đến mức không thể thở nổi.”
Thẩm Quy Hạc siết c.h.ặ.t ống tay áo rộng dính m.á.u, hắn nuốt vị tanh vào trong, khàn giọng đáp câu nói dối cuối cùng:
“Có lẽ... đó chỉ là một giấc mơ hoang đường khi ngươi bị thương nặng ở Vọng Xuyên mà thôi.”
Lục Chiêu Hoằng khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn chìm vào khoảng không vô định phía chân trời xa:
“Không phải.”
“Nếu chỉ là một giấc mơ hoang đường, nơi này của ta... sẽ không đau đớn thắt lại mỗi ngày như thế.”
Hắn chậm rãi đưa bàn tay giáp bạc lên, đặt c.h.ặ.t lên vị trí l.ồ.ng n.g.ự.c trái của mình. Đúng vị trí mũi tên độc xuyên tim găm vào trước khi kết cục t.ử vong được chuyển giao hoàn toàn sang sinh mệnh của nàng.
Khoảng không gian bờ hồ chìm vào một sự im lặng dài đến nghẹt thở, chỉ có tiếng mưa bụi rơi lất phất trên mặt nước.
Lục Chiêu Hoằng quay đầu nhìn thẳng vào mắt Thẩm Quy Hạc, khẽ hỏi một câu hỏi không có lời giải:
“Quy Hạc.”
“Ta... từng đ.á.n.h mất một người vô cùng quan trọng với cả cuộc đời ta... đúng không?”
Thẩm Quy Hạc nhìn người bạn thân được nàng dùng cả quyền tồn tại của một kiếp người để đổi lại mạng sống đứng vững trên đời.
Hắn không thể nói có, cũng không thể nói không. Hắn không thể phản bội lời hứa với người đã khuất, càng không thể phá vỡ quy luật của thế giới để tự hủy diệt ký ức duy nhất còn sót lại.
Cuối cùng, vị thế t.ử phủ Quốc Công chọn cách quay mặt nhìn sang hướng khác, im lặng tuyệt đối.
Đó là câu trả lời duy nhất và tàn nhẫn nhất mà hắn có thể cho vị v Vương t.ử tội nghiệp này.
Gió lạnh thổi qua mặt hồ nổi sóng gợn nhạt nhòa, không một tiếng động đáp lại câu hỏi của hắn.
Lục Chiêu Hoằng đứng lặng trong mưa bụi hoàng hôn, bàn tay giáp bạc vẫn đặt c.h.ặ.t trên l.ồ.ng n.g.ự.c trái trống rỗng.
Hắn vĩnh viễn không còn nhớ nổi cái tên Tống Vãn Ngưng, không nhớ nổi nụ cười dịu dàng của nàng dưới hiên y quán, không nhớ nàng từng điên cuồng cứu mạng hắn bao nhiêu lần qua thần c.h.ế.t.
Nhưng ở nơi sâu nhất, cốt lõi nhất trong trái tim bằng xương bằng thịt của hắn—
Vẫn luôn chừa ra một khoảng trống rỗng cô độc hoàn hảo, trống trải đến mức vĩnh viễn không có bất kỳ một nữ t.ử vương tôn quý tộc nào trên thế gian này có thể bước vào ngồi đối diện hắn uống trà được nữa.
Hắn nhìn Thẩm Quy Hạc, khẽ hỏi lại một lần nữa vào gió mưa:
“Ta... từng đ.á.n.h mất ai sao?”
10.
Mười năm sau trận phục kích tại Vọng Xuyên.
Kinh thành Đại Lương vào đầu xuân.
Đường sá được mở rộng, bằng phẳng.
Kho quân lương được cấm vệ kiểm tra định kỳ, nghiêm ngặt.
Y quán công được lập tại khắp các châu huyện, trạm cứu tế có mặt dọc biên quan.
Những vùng từng xảy ra dịch bệnh năm xưa nay đều được đào giếng nước sạch.
Quân lương biên cảnh không còn bị tầng tầng lớp lớp quan lại tham ô, rút bớt.
Tây Giao năm xưa nay đã trở thành một trấn nhỏ đông đúc, trù phú.
Không một ai ở đó nhớ rằng nơi ấy từng có một nữ t.ử trẻ tuổi chỉ dẫn dân chúng đun nước, bù dịch.
Người ta chỉ nhớ, Tam hoàng t.ử năm đó đã dùng vương mệnh cứu sống cả thôn.
