Ta Chính Là Tín Ngưỡng Của Lính Gác Toàn Đế Quốc. - Chương 117
Cập nhật lúc: 25/12/2025 02:14
Tùng Nguyệt ngẩn ngơ nhìn cậu.
Cô đã không còn vô tri như lúc mới tới thế giới này. Vừa rồi tuy không phân biệt được những quái vật đó, nhưng cô cũng biết, chúng đều là ma thú cấp cao, không hề yếu hơn con ma thú cô gặp ở khu ô nhiễm biên cảnh chút nào. Nhưng ma thú như vậy, ở đây lại có hàng ngàn hàng vạn, chúng như trêu đùa tấn công cậu một trận rồi bỏ đi.
Nếu không phải nước hồ màu đỏ tươi, cô sẽ tưởng mình hoa mắt.
Cô rốt cuộc dám tiến lên. Cậu vẫn nhắm mắt, như thể chẳng coi bản thân ra gì. Cậu không để ý những vết m.á.u bẩn trên người, nước suối sẽ gột rửa sạch sẽ.
Hồi lâu sau, cậu mới mở mắt, đối diện với ánh mắt phức tạp của Tùng Nguyệt. Cậu mặc lại quần áo, quay về đường cũ. Tùng Nguyệt đi bên cạnh, vì bị thương nên tốc độ của cậu chậm hơn không ít, Tùng Nguyệt có thể theo kịp.
Cậu cũng chẳng để ý đến cô. Con đường vừa bẩn vừa hôi này cậu đã đi không biết bao nhiêu năm, bên cạnh có thêm cô hay không cũng chẳng khác gì. Nhưng... một đôi tay đột nhiên nắm lấy tay cậu.
Ánh mắt Tiểu Thanh Long chợt lóe, rũ mắt nhìn hai bàn tay đang nắm lấy nhau. Tay cô rất nhỏ lại rất ấm, rất có lực. Ánh lục quang óng ánh từ lòng bàn tay cô truyền sang lòng bàn tay cậu, dần dần lan tràn khắp cơ thể cậu.
Cậu bỗng chốc nhếch môi cười lạnh: "Vô dụng thôi, ngày mai vẫn sẽ có."
"Cuối cùng cậu cũng chịu nói chuyện với tôi, tôi còn tưởng cậu không quen tôi nữa chứ." Tùng Nguyệt mới mặc kệ cậu nói gì, nhẹ nhàng chữa lành những vết thương trên người cậu.
"Ngày mai còn có thì ngày mai lại trị." Tuy cô không hiểu vì sao cậu biết rõ mỗi ngày đều sẽ bị thương mà vẫn muốn ra ngoài, nhưng hiển nhiên, dù có hỏi thì đây cũng không phải vấn đề cậu sẽ trả lời.
Tiểu Thanh Long nhìn cô thản nhiên nói ra câu "ngày mai còn có thì ngày mai lại trị", giống như cô sẽ ở bên cạnh cậu rất lâu vậy. Cậu cười nhạo một tiếng, tuyệt đối sẽ không có ai nguyện ý ở bên cạnh cậu. Một quái vật sinh ra ở khu rác thải ô nhiễm như cậu không xứng nhận được sự ấm áp.
Cho nên cậu bỗng nhiên hất tay cô ra, lạnh lùng nhìn cô: "Ngươi đi đi, đừng đến nữa." Nơi này chẳng phải chốn tốt đẹp gì.
Tùng Nguyệt rất phiền lòng, cô cũng đâu phải tự mình muốn tới, cô cũng không biết vì sao lại bị đưa tới nơi này lần thứ hai. Đối mặt với ân nhân đã trao trái tim cho mình, cô cũng không thể ngồi yên mặc kệ. Cô không phải kẻ tốt bụng bừa bãi, nhưng cậu cứ luôn cự tuyệt người khác ngàn dặm.
Giống như bộ quần áo rách nát kia, che đi vết thương thì làm như cậu chưa từng bị thương vậy. Cậu lại định quay về nằm trên núi vàng kia chờ đợi ngày qua ngày sao? Rồng trong thần thoại không nên sống sa sút như thế này.
Cô mím môi, bất chấp tất cả chặn trước mặt cậu, sau đó dang tay ôm chặt lấy cậu. Cô mặc kệ cậu có muốn tiếp nhận hay không. Sự chữa lành thân mật của cô rất hữu dụng, ôm lấy cậu là có thể tinh lọc những độc tố còn sót lại trong cơ thể cậu. Đây là khu ô nhiễm thiên nhiên, độc tố trong người cậu nghiêm trọng hơn bất kỳ Lính gác nào cô từng tiếp xúc.
Dù trên mặt cậu không nhìn ra gì, nhưng cô biết, cậu thực sự là trúng độc không nhẹ mới có thể lạnh băng như vậy. Nhưng nếu cậu thực sự lạnh lùng tàn nhẫn, sao lại đưa trái tim cho cô, sao lại chưa từng làm tổn thương cô?
Tiểu Thanh Long cả người cứng đờ mặc cô ôm. Tại vùng băng tuyết ngàn vạn dặm xa xôi, Cự Long đang ngủ say bỗng nhiên nhíu mày, hơi ấm truyền đến trên người khiến hắn rất không thích ứng.
Hắn trong mộng thế nhưng lại đang mơ một giấc mơ không thực tế. Hắn mơ thấy thời niên thiếu gian nan cầu sinh ở khu nước thải, nơi ngày qua ngày không thấy ánh mặt trời, chỉ có vô số ma thú sinh sôi nảy nở như địa ngục. Hắn cư nhiên sinh ra vọng tưởng, mơ thấy có người ôm hắn, trị thương cho hắn, nói chuyện với hắn, dắt tay hắn.
Hắn không hiểu, hắn rõ ràng đã vứt bỏ trái tim, sao còn sinh ra vọng tưởng nực cười như vậy. Hắn muốn cắt đứt giấc mộng tồi tệ này. Vì thế Cự Long cực kỳ không vui cắt đứt giấc mộng của Tiểu Thanh Long.
Tùng Nguyệt chớp mắt, đập vào mi mắt là ánh mắt quan tâm của các Lính gác. Cô có chút mờ mịt, Tiểu Thanh Long đâu? Sao lại không thấy nữa? Cô làm thế nào mà đột nhiên trở về rồi?
