Ta Dạy Công Tử Thế Gia Thành Trạng Nguyên, Cả Kinh Thành Xếp Hàng Mời Ta Vào Cửa - 4

Cập nhật lúc: 20/08/2026 05:06

Tạ Lâm Phong ngẩng mặt lên, đuôi mắt hơi đỏ, giọng lại rất khẽ: “Nàng khen ta một câu, ta sẽ viết.”

Ta nhìn hắn.

Hắn cũng nhìn ta, bướng bỉnh vô cùng.

Ta đành nói: “Ngươi bớt làm người ta đau đầu hơn Bùi Duật Xuyên.”

Tạ Lâm Phong lập tức ngồi thẳng, đến mực trên mặt cũng không lau nữa, cầm b.út bắt đầu viết.

Tạ Thị Lang ngoài cửa sổ nhét đĩa mứt cho ta rồi quay người bỏ đi, bước chân nhanh như sợ ta đổi ý.

Bùi Duật Xuyên tìm tới vào tháng thứ ba Tạ Lâm Phong chuẩn bị ứng thí.

Hắn đã vào Hàn Lâm viện, mặc quan bào màu xanh đứng trong tiền sảnh Tạ phủ, trong tay cầm một chiếc hộp gấm.

Ta vừa bước vào, hắn trước tiên nhìn thấy cây thước trong tay ta, sắc mặt liền không được dễ coi.

“Nàng quả nhiên lại đ.á.n.h người.”

Ta giắt thước ra sau thắt lưng: “Có chuyện gì?”

Hắn đẩy hộp gấm về phía trước, bên trong là một đôi khuyên tai vàng chạm tơ.

“Ta tới đón nàng về Hầu phủ.”

“Khế ước của ta với Hầu phủ đã kết thúc.”

“Lá thư hưu ấy không tính.”

Bùi Duật Xuyên nói rất gấp: “Ngày đó ta căn bản không viết.”

Ta rút từ trong tay áo ra một lá hắn từng viết, góc giấy đã ngả vàng.

“Đây không phải chữ của ngươi?”

Hắn nhìn tờ giấy ấy, vành tai lập tức đỏ bừng.

“Đó là lúc ta đang tức giận nên mới viết.”

“Lúc tức giận viết cũng là chữ.”

“Huống hồ bây giờ ta đã nhận sính của Tạ Thị Lang, không thể nửa đường bỏ việc.”

Ánh mắt Bùi Duật Xuyên rơi lên cánh cửa thư phòng phía sau ta.

Tạ Lâm Phong chẳng biết đã đi ra từ lúc nào, trong tay còn cầm bài văn chưa viết xong, sắc mặt trầm xuống.

“Bùi đại nhân, nơi này là Tạ phủ.”

Bùi Duật Xuyên cười lạnh: “Tạ đại công t.ử, Trình Kiến Vi là thê t.ử ta cưới hỏi đàng hoàng.”

Tạ Lâm Phong cuộn bài văn thành một cuộn: “Hiện giờ nàng cũng là thê t.ử của ta.”

Ta day trán.

Hai người đọc sách hơn nửa năm, mở miệng ra vẫn chẳng khác nào tranh sạp ở chợ rau.

“Cả hai im miệng.”

Quả nhiên họ lập tức im.

Ta chỉ Bùi Duật Xuyên: “Nếu ngươi thật sự muốn tranh, trước hết viết cho rõ tấu sớ về nạn lũ Thanh Châu.”

“Đê của dân chúng bị nước cuốn sập, ngươi lại chạy tới đây nói với ta chuyện khuyên tai, trong đầu chứa thứ gì vậy?”

Bùi Duật Xuyên sững người.

Ta lại chỉ Tạ Lâm Phong: “Hai ngày nữa ngươi phải thi hương, bài văn mới viết được nửa chừng, đứng đây xem náo nhiệt gì?”

“Về viết cho xong.”

Tạ Lâm Phong mím c.h.ặ.t môi, quay người đi được hai bước rồi lại ngoái đầu.

“Ta viết xong, nàng đừng đi.”

Ta chỉ giục hắn mau về thư phòng, đừng làm lỡ kỳ thi hương hai ngày sau.

Bùi Duật Xuyên nhìn ta, trên mặt bỗng có chút khó xử.

“Sau khi vào quan trường, quả thật ta nên làm chuyện đứng đắn.”

“Biết thì cút đi.”

Hắn không giận, chỉ thu hộp gấm lại vào tay áo rồi chắp tay với ta.

“Trình Kiến Vi, ta sẽ để nàng nhìn thấy.”

Nhìn hắn rời đi, ta thầm nghĩ, nếu hắn chịu đem cái tính ngang bướng c.h.ế.t cũng không chịu thua ấy dùng vào trị thủy, bách tính Thanh Châu xem như gặp may lớn.

Ngày Tạ Lâm Phong đỗ Cử nhân, Tạ phủ cũng đốt pháo đầy sân.

Tạ Thị Lang vui đến mức phát tiền thưởng cho từng hạ nhân, đến con ch.ó vàng già ở cổng cũng được thêm một khúc xương thịt.

Ta nhận tiền công còn lại rồi về phòng thu dọn hành lý.

Tạ Lâm Phong đứng ngoài cửa nhìn rất lâu.

Hắn không làm ầm lên như Bùi Duật Xuyên, cũng không sai người chặn cửa, chỉ im lặng hỏi: “Nàng lại muốn đi?”

“Ta nghe rồi.”

“Ta đã hứa với nàng sẽ chăm chỉ đọc sách.”

“Ngươi đọc sách là để sau này tự mình sống cho tốt.”

“Nếu ngươi lấy công danh để trói ta lại, ta cũng chẳng thể vui thay ngươi.”

Mắt Tạ Lâm Phong đỏ lên từng chút, vậy mà hắn vẫn nhịn, nhất quyết không để nước mắt rơi xuống.

“Vậy nếu ta đỗ Tiến sĩ, nàng sẽ quay lại sao?”

Ta buộc xong tay nải, ngẩng đầu nhìn hắn.

“Ta chưa từng hứa với ngươi chuyện ấy.”

Hắn c.ắ.n môi, ngón tay siết đến trắng bệch.

Trong lòng ta hơi không được tự nhiên, liền lấy từ đáy rương ra một quyển sổ mới đưa cho hắn.

“Tiền cha ngươi trả ta, ta để lại mười lượng mua sách cho ngươi.”

“Phần còn lại ta sẽ mang đi mua viện t.ử.”

“Sau này ngươi làm quan, đừng tiêu bừa bạc của bách tính, nhớ chưa?”

Tạ Lâm Phong nhận lấy sổ, nước mắt cuối cùng rơi xuống bìa.

“Nàng coi ta là trẻ con.”

“Vốn dĩ ngươi nhỏ tuổi hơn ta.”

Hắn khóc càng dữ hơn.

Ta đau đầu, chỉ đành vỗ vai hắn.

“Khóc xong thì đi rửa mặt, người Tạ gia còn đang chờ ngươi ra tiền viện ăn mừng.”

Tạ Lâm Phong túm lấy tay áo ta, giọng rất thấp: “Trình Kiến Vi, sau này ta sẽ trưởng thành.”

Ta gỡ từng ngón tay hắn ra.

“Vậy thì lớn cho t.ử tế.”

Ta mua một tiểu viện ở phía bắc thành.

Viện không lớn, có ba gian chính phòng, phía sau còn một khoảng đất trống nhỏ.

Ta chuyển chiếc thớt cũ của tiệm thịt tới, sửa thành bàn sách, lại ra cửa hàng đồ cũ mua mấy chiếc ghế dài, quét một lớp sơn trong.

Hàng xóm láng giềng đều nói ta điên rồi.

“Trình nương t.ử, một người đến chữ còn nhận không đủ như cô, mở học đường gì chứ?”

Ta đóng tấm biển cuối cùng lên xà cửa.

Bốn chữ trên biển do ta thuê người viết: “Kiến Vi Thư Thục”.

“Ta không dạy người ta nhận chữ, ta mời tiên sinh biết chữ tới dạy.”

“Ta chỉ quản xem họ có ngồi yên được không, có nộp bài đúng hạn không, có dám bắt nạt người yếu hơn mình không.”

Ta treo một cây thước mây mới làm lên tường.

“Việc này ta giỏi nhất.”

Lứa học trò đầu tiên chỉ có năm người.

Có con trai độc nhất của thương nhân bán vải, có cháu trai của chủ sòng bạc, còn có một cậu bé do một quả phụ đưa tới.

Ba đứa đầu vừa bước vào đã làm ầm đòi đi, đứa cuối thì co ro trong góc, sợ mình làm bẩn ghế.

Ta xếp chúng thành một hàng, bưng một chậu nước sạch tới bắt từng đứa rửa tay.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.