Ta Gả Cho Thế Tử Sắp Chết - Chương 3
Cập nhật lúc: 19/09/2026 05:08
Chàng nhớ rõ ta không ăn rau mùi.
Chàng biết cửa hàng nào có bánh vừng xốp ra lò sớm nhất.
Thậm chí nửa tháng trước sinh thần của ta, chàng đã sai người đặt trước một bàn toàn những món ta thích ở thành nam.
Có rất nhiều chuyện chàng không thể cùng ta làm.
Vậy nên, những chuyện ít ỏi có thể đồng hành cùng ta, chàng đều nhớ kỹ từng điều.
Năm mười bốn tuổi, các quý nữ trong kinh tổ chức một cuộc thi hội mùa xuân.
Ta bị người ta lừa đến đó.
Bọn họ nói trong tiệc có món bánh sữa giòn do chính ngự trù trong cung làm.
Nhưng vừa đến nơi, ta mới biết mình bị gạt.
Bọn họ chỉ muốn nhìn đích nữ bao cỏ của phủ Thượng thư trở thành trò cười trước mặt mọi người.
Ai nấy đều lần lượt làm thơ.
Đến lượt ta, chủ nhân bữa tiệc còn cố ý sai người dọn hết điểm tâm đi, tuyên bố rằng người không làm được thơ thì không có tư cách ăn.
Ta đứng giữa những tiếng cười chế giễu.
Ngay lúc ta chuẩn bị lật bàn, Tạ Vân Tranh vịn tay tiểu tư từ ngoài cửa bước vào.
Chàng thay ta làm một bài thơ, tuy không thể xem là xuất sắc, nhưng ít nhất cũng giúp ta giải vây.
Sau đó, chàng còn lấy từ trong tay áo ra một gói bánh sữa giòn đã được hơi ấm cơ thể làm mềm.
Hôm ấy, chàng đứng ngoài gió quá lâu.
Sau khi trở về phủ, chàng lập tức đổ bệnh và nằm liệt giường suốt nửa tháng.
Về sau, bốn vị ca ca tỷ tỷ bàn bạc rồi quyết định tác hợp cho chúng ta thành thân.
Ngoài miệng ta vẫn nói, nuôi ai mà chẳng là nuôi.
Nhưng tận sâu trong lòng, ta hiểu rõ.
Ngoại trừ Tạ Vân Tranh, sẽ chẳng còn ai vì muốn để ta được ăn một miếng điểm tâm mà biết rõ bản thân sẽ đổ bệnh vẫn vội vàng chạy tới giải vây cho ta.
Trước đây, ta chưa từng gọi cảm giác ấy là thích.
Nhưng giờ phút này, nhìn vệt m.á.u còn vương nơi khóe môi chàng, ta mới hiểu.
Có những người đã ở bên mình quá lâu, lâu đến mức hai chữ thanh mai trúc mã căn bản không thể nói hết mối quan hệ giữa hai người.
Ta đưa tay chỉnh lại góc chăn cho chàng.
"Chuyện khối ngọc, thiếp nhất định sẽ điều tra rõ."
Chàng lập tức nhắc nhở:
"Đừng đi một mình."
Ta cong môi.
"Thiếp có tận bốn vị ca ca tỷ tỷ mà."
Chàng nghe vậy lại khẽ thở dài.
"Cho nên ta mới lo."
“Nếu bọn họ cùng nhau xuất thủ, e rằng cả phủ Công chúa cũng sẽ bị dỡ tung mất.”
Ta không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Tạ Vân Tranh thò tay xuống dưới gối, lấy ra một mảnh giấy nhỏ rồi đưa cho ta.
"Tối qua lúc Tiêu Minh Châu đến gần, ta ngửi thấy trên người ả có mùi dầu hoa quế."
"Đó không phải loại hương liệu thường dùng trong cung, mà là dầu dưỡng tóc của Phúc Khánh Ký ở thành tây."
"Hồi nhỏ, Kiều ma ma cũng thường dùng loại dầu này."
Ta ngẩn người.
"Chàng vẫn nhớ rõ mùi ấy suốt hơn mười năm sao?"
Chàng khẽ nhíu mày.
"Mùi dầu quá nồng."
"Mỗi lần ngửi thấy, ta đều sẽ ho."
Kiều ma ma rời khỏi phủ không lâu sau khi Tạ Vân Tranh trúng độc năm tám tuổi.
Nghe nói bà ta trở về quê dưỡng lão, từ đó về sau chưa từng xuất hiện thêm lần nào.
Trùng hợp thay, dưỡng mẫu mà Tiêu Minh Châu đưa từ dân gian về cũng mang họ Kiều.
Tống Ngạn Thanh chỉ mất nửa ngày đã tra ra tung tích của dưỡng mẫu Tiêu Minh Châu.
Kiều thị hiện đang sống tại hậu viện phủ Công chúa.
Khi còn trẻ, bà ta quả thật từng làm việc trong phủ Ninh Viễn Hầu, phụ trách quản lý d.ư.ợ.c liệu tại phòng sinh của mẫu thân Tạ Vân Tranh.
Tạ Lan Nhân lập tức lục lại bệnh án năm xưa.
"Lần đầu tiên Vân Tranh phát độc là vào sinh thần năm tám tuổi."
"Hôm ấy trong phủ tổ chức gia yến, đệ ấy uống hết nửa bát canh ngọt."
"Ngay trong đêm đó, Kiều thị biến mất."
"Một bà t.ử phụ trách nhóm lửa trong nhà bếp sau đó được phát hiện nhảy xuống giếng tự vẫn."
"Thời điểm ấy, tất cả mọi người đều cho rằng bà ta chính là người hạ độc."
Tạ Thanh Sương lập tức hỏi:
"Vậy bây giờ xem ra, bà t.ử kia đã bị người khác đẩy ra gánh tội thay?"
"Khả năng rất lớn."
Tống Ngạn Đình lúc này đã cởi áo giáp, nhưng thanh đao bên người vẫn không rời.
"Ta đi bắt Kiều thị."
"Không được."
Tạ Vân Tranh khoác áo ngoài, ngồi trên chiếc nhuyễn tháp gần đó.
"Bây giờ Kiều thị đã trở thành dưỡng mẫu của Công chúa."
"Nếu chưa có chứng cứ xác thực mà đại ca đã dẫn binh xông vào phủ Công chúa, chẳng phải vừa hay cho Tiêu Minh Châu cơ hội quay sang vu cho Tống gia ỷ vào binh quyền làm càn hay sao?"
Tống Ngạn Đình liếc chàng một cái.
"Bệnh đến mức này mà đầu óc vẫn còn tỉnh táo, xem ra cơn sốt chưa làm hỏng được đầu óc đệ."
Tạ Vân Tranh vẫn giữ vẻ ôn hòa.
"Đa tạ đại ca khen ngợi."
Tống Ngạn Đình bị chặn họng, chẳng buồn đáp lời chàng nữa.
Bốn người bọn họ đều có bản lĩnh riêng, nhưng đồng thời cũng mang theo những tật xấu chẳng giống ai.
Đại ca đã quen với việc có chuyện gì thì rút đao trước, nói sau.
Nhị ca lại tin rằng trên đời này chẳng có cái miệng nào mà bạc trắng không thể cạy mở.
Tạ Thanh Sương thì chưa bao giờ có đủ kiên nhẫn để nghe người khác nói hết một câu.
Còn Tạ Lan Nhân, chỉ cần gặp một ca bệnh hiếm thấy là lập tức muốn ấn bệnh nhân xuống giường rồi châm kim kín người.
Nếu thật sự để cả bốn người cùng nhau thẩm vấn Kiều thị, e rằng bà ta còn chưa kịp nói được câu nào đã bị dọa cho sợ c.h.ế.t khiếp.
Ta quay sang hỏi Tạ Lan Nhân:
"Tỷ còn nhớ bát canh ngọt năm đó có những gì không?"
"Long nhãn, táo đỏ, hạt sen."
"Phần bã t.h.u.ố.c thì đã không còn giữ được."
Tạ Vân Tranh khép mắt, suy nghĩ một lúc rồi chậm rãi nói:
"Hình như còn có vị đắng."
"Kiều ma ma nói tâm sen chưa được lấy sạch, nên đưa cho ta một viên mứt mai để át bớt vị đắng."
Ta lập tức hỏi:
"Mứt mai loại nào?"
"Bên ngoài phủ một lớp sương trắng."
"Vị rất chua, c.ắ.n ra bên trong còn có mùi hoa quế."
Ta và Tống Ngạn Thanh đồng thời ngẩng đầu.
Phúc Khánh Ký không chỉ nổi tiếng với dầu dưỡng tóc.
Món được nhắc đến nhiều nhất của tiệm chính là Quế Hoa Sương Mai.
Cách làm món này rất đặc biệt.
Phúc Khánh Ký đã mở cửa hơn ba mươi năm, nhưng khắp kinh thành chỉ có duy nhất nơi ấy bán loại mứt này.
Ta vốn thích ăn đồ ngọt từ nhỏ.
Mỗi năm đến mùa mai mới, chưởng quỹ đều sai người mang một phần đến Tống phủ.
Tống Ngạn Thanh lập tức sai người lấy lại sổ sách cũ.
