Ta Gả Cho Thế Tử Sắp Chết - Chương 4
Cập nhật lúc: 19/09/2026 05:08
Chưa đến một canh giờ, lão chưởng quỹ của Phúc Khánh Ký đã được mời tới phủ Ninh Viễn Hầu.
Ông ta vừa nhìn đã nhận ra Kiều thị.
"Suốt những năm qua, cứ đến mùa thu là bà ta lại đến mua mười cân sương mai."
"Nhưng năm ngoái, chẳng hiểu sao bà ta đột nhiên mua đến hai mươi cân."
"Bà ta nói cô nương trong nhà vừa mới trở về kinh thành, thứ nhớ thương nhất chính là món này."
Ta tiếp tục hỏi:
"Lúc mua mứt mai, bà ta còn mua thêm thứ gì không?"
"Kiều phu nhân là người rất kén ăn."
"Lần nào bà ta cũng yêu cầu chúng tôi trộn thêm một loại bột t.h.u.ố.c tên Khổ Đằng Sương vào lớp đường sương."
"Bà ta nói người quê mình thích nhất chính là vị ấy."
Sắc mặt Tạ Lan Nhân đột nhiên thay đổi.
Khổ Đằng Sương nếu dùng riêng chỉ khiến người ta đau bụng.
Nhưng nếu kết hợp với một loại hương liệu Tây Vực có tính hàn, nó sẽ biến thành độc chất mãn tính, từng chút một xâm nhập vào tâm mạch.
Bát canh ngọt mà Tạ Vân Tranh uống năm đó, rất có thể đã bị bỏ cả hai thứ này.
Vị đắng bị tâm sen che mất.
Còn Quế Hoa Sương Mai lại khiến người ta tưởng rằng thứ mùi vị kỳ lạ lưu lại khi nuốt xuống chỉ là hương thơm của quả mai.
Ta không khỏi thắc mắc:
"Kiều thị vì sao phải ra tay với một đứa trẻ mới tám tuổi?"
Tạ Vân Tranh không trả lời.
Ánh mắt chàng chỉ dừng trên khối Noãn Tủy Ngọc.
Lão Hầu gia qua đời từ sớm.
Sau khi Tạ Vân Tranh trúng độc, mẫu thân chàng cũng vì bệnh tật mà phải nằm liệt giường.
Chưa đầy hai năm sau, bà qua đời.
Nếu Tạ Vân Tranh c.h.ế.t, tước vị Ninh Viễn Hầu sẽ được truyền sang nhánh phụ.
Mà năm xưa, nhánh phụ ấy từng qua lại rất thân thiết với Kiều thị.
Mãi về sau, bọn họ phạm tội nên mới bị biếm khỏi kinh thành.
Từng manh mối dần được nối lại với nhau.
Chỉ có điều, khối Noãn Tủy Ngọc còn lại vẫn chưa rõ tung tích.
Tạ Vân Tranh bảo Tống Ngạn Thanh sao chép lại toàn bộ sổ sách vừa tra được, lời khai của lão chưởng quỹ cùng khế ước bán thân năm xưa của Kiều thị thành ba bản.
Một bản được gửi đến Hình bộ.
Một bản giao cho Ngự sử.
Bản cuối cùng được giữ lại trong phủ.
Ta nhìn chàng.
"Gửi ngay bây giờ sao?"
"Hiện tại chỉ cần gửi chiếc hộp đã niêm phong."
"Nói với bọn họ, nếu đến trước giờ Ngọ ngày mai mà chúng ta vẫn chưa trở về thì mới được mở ra."
Tống Ngạn Thanh liếc nhìn Tạ Vân Tranh.
"Đệ đã đoán trước bọn họ sẽ tìm cách đưa Mãn Doanh qua đó?"
Tạ Vân Tranh bình tĩnh đáp:
"Trên cung yến, bọn họ không lấy được khối ngọc."
"Chuyện nội khố bị mất đồ cũng đã để lộ dấu vết."
"Vì vậy, bọn họ sẽ không dám tiếp tục chờ đợi."
Tạ Vân Tranh lại dặn ta lấy một ít đường sương, quét thành lớp thật mỏng ở mặt trong chiếc hộp gấm trống không.
Quế Hoa Sương Mai của Phúc Khánh Ký sử dụng loại Tùng Hoa Đường chỉ nơi ấy mới có.
Một khi gặp loại nước t.h.u.ố.c đặc biệt, lớp đường này sẽ lập tức chuyển sang màu xanh lục.
Nếu Kiều thị từng tiếp xúc với cùng một mẻ sương mai, rất có thể trên tay bà ta hoặc nơi cất giấu khối ngọc sẽ còn lưu lại dấu vết.
"Đến phủ Công chúa, nàng đừng vội lục tìm đồ đạc."
Chàng cẩn thận dặn dò ta.
"Trước hết cứ để ả tự mình nói ra rằng muốn lấy cả hai khối ngọc."
"Và nhớ kỹ, tuyệt đối không được uống trà của ả."
Ta suy nghĩ một lát rồi hỏi:
"Thế còn đồ ăn thì sao?"
Năm người trong phòng đồng loạt quay đầu nhìn ta.
"Ta chỉ hỏi vậy thôi mà."
Tạ Vân Tranh bất lực thở dài.
"Muốn ăn thì ngửi thật kỹ trước đã."
Đến chạng vạng, người của phủ Công chúa đưa tới một tấm thiệp.
Tiêu Minh Châu mời ta một mình đến phủ uống trà.
Cuối thiệp còn cố ý viết thêm một câu, nếu muốn cứu Tạ Vân Tranh thì không được mang theo bốn người bọn họ.
Tống Ngạn Đình vừa đọc xong đã tức đến mức bóp nát một góc bàn.
Tạ Thanh Sương lập tức rút trường kiếm.
"Để ta đi cắt lưỡi ả ngay bây giờ."
Ta vội giật tấm thiệp ra khỏi trước mũi kiếm của tỷ ấy.
"Ả đã chủ động muốn gặp ta, vậy chứng tỏ khối ngọc đang nằm trong tay ả."
"Muội không được đi."
Giọng Tạ Vân Tranh trầm xuống.
"Chẳng lẽ chàng muốn ngồi đây chờ c.h.ế.t?"
Môi chàng khẽ mấp máy, nhưng nhất thời không nói nên lời.
Ta gấp tấm thiệp lại, cất vào trong tay áo.
"Ta đến đó không phải để giảng đạo lý với ả."
"Ta chỉ muốn biết, rốt cuộc ả định dùng mạng của chàng để đổi lấy thứ gì."
Tạ Vân Tranh im lặng nhìn ta hồi lâu.
Cuối cùng, chàng tháo sợi dây đỏ mảnh đang đeo trên cổ xuống.
Trên dây buộc một đồng tiền cũ đã bị mài mòn gần hết.
Đó là đồng tiền năm xưa ta từng tặng chàng sau một lần cùng nhau đi hội miếu.
Khi ấy, ta đã dùng hai đồng tiền ném vòng trúng phần thưởng rồi đem một đồng cho chàng.
Noãn Tủy Ngọc không thể rời khỏi cơ thể, nên chàng luôn đeo nó bên trong lớp áo.
Còn đồng tiền chẳng đáng giá bao nhiêu kia lại được chàng giữ ở nơi gần trái tim nhất.
"Mang theo nó."
Chàng đặt đồng tiền vào tay ta.
"Nếu sau một canh giờ muội vẫn chưa trở ra, ta sẽ bảo ca ca và các tỷ tỷ xông vào."
"Đệ bảo?"
Bốn người đứng ngoài cửa đồng loạt cười lạnh.
Tạ Vân Tranh ho khan hai tiếng, lập tức sửa lời:
"Ta cầu xin bọn họ xông vào."
Tiêu Minh Châu đã cho người chuẩn bị sẵn một bàn tiệc trong phủ Công chúa.
Trên bàn bày đủ vịt bát bảo, sườn cừu nướng, thịt anh đào, cùng món tuyết cáp dị vực mà hôm trước ta chưa kịp ăn ở cung yến.
Vừa ngồi xuống, ta đã lập tức cầm đũa lên.
Trước khi bước vào phủ, ta đã ghi nhớ rõ ba đường lui.
Người của Tống Ngạn Thanh đang mai phục ở đầu phố.
Thân binh của đại ca cải trang thành người dân, trà trộn vào quán trà gần đó.
Còn Tạ Thanh Sương cũng đã miễn cưỡng hứa với ta rằng chưa hết một canh giờ thì tuyệt đối không trèo tường xông vào.
Nhìn vẻ mặt của tỷ ấy lúc hứa, ta đoán nhiều nhất tỷ ấy cũng chỉ chịu đựng được nửa canh giờ.
Tấm thiệp vẫn nằm trong tay áo ta.
Đồng tiền cũ Tạ Vân Tranh đưa được buộc c.h.ặ.t trên cổ tay.
Ngoài ra, ta còn mang theo một lọ nước t.h.u.ố.c nhỏ do chính tay Tạ Lan Nhân pha chế.
Trước đây, ta cũng chẳng ít lần dựa vào người nhà để gây chuyện.
Nhưng đây là lần đầu tiên trước khi ra tay, ta đã chuẩn bị sẵn đường lui, chứng cứ, thậm chí cả tình huống xấu nhất có thể xảy ra.
Tiêu Minh Châu cau mày nhìn ta.
"Ngươi vẫn còn ăn được sao?"
"Đã đến đây rồi, chẳng lẽ lại để bụng đói?"
Ta chẳng buồn để ý đến vẻ mặt của ả.
Ta gắp phần mỡ đông bên trên đĩa tuyết cáp ra, đưa lên ngửi thử.
