Ta Gả Cho Tiểu Bá Vương - 4
Cập nhật lúc: 06/09/2026 09:02
Hạ Vân Tranh không đáp nàng.
Chàng quay sang muốn kéo tay ta.
“Tri Vi, là ta đã trách oan nàng.”
Ta tránh đi.
“Chàng không phải trách oan ta.”
“Chàng chỉ là lần nào cũng tin nàng ấy trước.”
Sau cuộc xuân săn, hôn sự giữa Hạ Vân Tranh và Thẩm Nhu Gia được định xuống.
Tin tức truyền ra, người trong kinh đều nói đôi người hữu tình cuối cùng cũng thành quyến thuộc.
Cũng có người tới Tống phủ dò xét thái độ của ta, muốn xem ta có thất vọng hay không.
Ta không thất vọng, chỉ thấy kết quả này thích hợp vô cùng.
Thế nhưng Hạ Vân Tranh lại tới tìm ta.
Chàng đứng ngoài cửa Tống phủ chờ nửa canh giờ.
Thấy ta từ nhà cô mẫu trở về, chàng bước nhanh tới chặn xe ngựa.
“Ta và Nhu Gia định thân là ý của mẫu thân.”
Ta cách rèm xe hỏi: “Vậy thì sao?”
“Nàng ấy vì chuyện Đông Châu mà thanh danh bị tổn hại, Thẩm gia lại tới bồi tội.”
“Mẫu thân nói nếu ta không cưới nàng ấy, đời này nàng ấy sẽ bị hủy.”
“Chàng muốn cứu nàng ấy, đó là lựa chọn của chàng.”
“Ta chỉ không muốn dồn người ta đến đường c.h.ế.t.”
Lời chàng nói đường hoàng chính nghĩa, nhưng vẻ mặt lại vô cùng sốt ruột.
“Tri Vi, người ta coi trọng nhất trong lòng vẫn luôn là nàng.”
“Sau khi ta thành thân, chúng ta vẫn có thể giống như trước.”
Ta vén rèm xe, lần đầu tiên cảm thấy người nam nhân quen biết hơn mười năm trước mắt xa lạ đến vậy.
“Chàng muốn cưới nàng ấy, lại muốn ta tiếp tục chăm sóc mẫu thân chàng, bầu bạn với muội muội chàng, nghe chàng than phiền?”
“Giữa ta và nàng trong sạch.”
“Nếu đã trong sạch, vì sao chàng không dám nói trước mặt Thẩm Nhu Gia?”
Hạ Vân Tranh không trả lời.
Ta buông rèm xuống, bảo phu xe vào phủ.
Chàng đưa tay chặn càng xe, giọng cuối cùng cũng trầm xuống.
“Có phải vì Lục Chiêu Dã không?”
“Hắn phong lưu tùy hứng, lúc chưa có được thì chuyện gì cũng chịu làm, thật sự có được rồi chưa chắc sẽ biết trân trọng.”
“Nàng đừng lấy chuyện cả đời ra giận dỗi với ta.”
Ngoài rèm xe vang lên tiếng một con ngựa khác phì mũi.
Giọng Lục Chiêu Dã ung dung truyền tới.
“Hạ công t.ử sắp thành thân rồi còn chặn xe ngựa của cô nương nhà khác, đây là cái ngươi gọi là trong sạch sao?”
Qua khe rèm, ta thấy hắn xoay người xuống ngựa.
Hôm nay hắn mặc một thân áo xanh sẫm, không đeo những vật trang sức phô trương thường ngày, trên cổ tay chỉ quấn một sợi dây đỏ cũ.
Đó là sợi dây ba năm trước trong đêm Nguyên Tiêu, sau khi ta cắt đứt giàn đèn đã tiện tay dùng để băng vết thương cho hắn.
Màu dây đã phai trắng, vậy mà hắn vẫn giữ.
Hạ Vân Tranh cũng trông thấy, sắc mặt trầm hẳn xuống.
“Ngươi nghe lén chúng ta nói chuyện?”
“Ngươi đứng giữa đường lớn nói, ai muốn không nghe thấy cũng khó.”
Lục Chiêu Dã đi tới trước xe nhưng không vén rèm thay ta, chỉ nói với phu xe: “Vòng qua hắn.”
“Nếu hắn còn cản, tiền t.h.u.ố.c men ta chịu.”
Hạ Vân Tranh tức giận quát: “Lục Chiêu Dã!”
“Ta đây.”
“Ngươi đừng tưởng Tri Vi thật sự sẽ thích ngươi.”
“Nàng có thích ta hay không là do chính nàng nói.”
Lục Chiêu Dã dừng một chút.
“Nhưng nàng đã nói không muốn gặp ngươi nữa.”
“Ngươi nghe không hiểu, ta liền thay nàng nhắc lại một lần.”
Xe ngựa chạy vào Tống phủ, tiếng tranh cãi bị cánh cửa lớn chặn lại bên ngoài.
Tối hôm đó, Lục Chiêu Dã sai người đưa tới một phong thư.
Trong thư chỉ có mấy dòng chữ.
Nét chữ không phóng khoáng như con người hắn, trái lại rất ngay ngắn.
Hắn nói Định Bắc Vương đã xin chỉ cho hắn sau mùa thu tới biên bắc rèn luyện, ngày về chưa định.
Trước khi rời kinh, hắn muốn hỏi ta một câu, ta có nguyện ý cho hắn một cơ hội đàng hoàng theo đuổi ta hay không.
Nếu không nguyện ý, sau này hắn sẽ không lại mượn cớ đưa sách, đưa ch.ó mà đến cửa.
Nếu nguyện ý, hắn sẽ trước hết mời phụ mẫu tới nhà, tuyệt đối không để ta bị kẹp giữa lời đồn.
Ta đọc phong thư ấy ba lần.
Sau khi mẫu thân qua đời, ta đã quen chu toàn cho người bên cạnh.
Ta nhớ giờ thay t.h.u.ố.c cho phụ thân, tìm đại phu cho Hạ lão phu nhân, giúp muội muội Hạ Vân Tranh ứng phó yến tiệc, cũng thay Hạ Vân Tranh thông cảm cho từng lần khó xử của chàng.
Đây là lần đầu tiên có người hỏi trước xem ta có nguyện ý hay không, rồi mới quyết định mình nên bước tới hay lui lại.
Ngày hôm sau, ta bảo quản gia đưa một hộp gỗ tới phủ Định Bắc Vương.
Trong hộp là đôi hộ cổ tay ta vừa đan, có thể chắn dây cung cọ rách da.
Bên dưới đặt một tờ giấy ngắn.
Ta viết: “Có thể.”
“Nhưng nếu ngươi lại trèo tường nhà ta, cơ hội này sẽ thu hồi.”
Chạng vạng, trên đầu tường quả nhiên vang lên một tiếng động khẽ.
Lục Chiêu Dã thò nửa đầu ra, hạ giọng hỏi: “Ta không vào, chỉ đứng trên tường nói một câu, có tính không?”
Ta đứng dưới hành lang trừng hắn.
Hắn bật cười, đôi mắt sáng đến kinh người.
“Tống Tri Vi, ngày mai ta sẽ bảo mẫu thân tới.”
Nói xong hắn thật sự không trèo vào, lanh lẹ nhảy xuống phía ngoài.
Bên kia tường truyền tới một tiếng động trầm, giống như lúc tiếp đất đã đạp đổ chậu hoa.
Ngay sau đó là tiếng tùy tùng của hắn ho khan vì nhịn cười.
Ta quay người, khóe môi thế nào cũng không ép xuống được.
Ngày thứ ba, Định Bắc Vương phi đã tới cửa.
Bà không vội bàn chuyện hôn sự, chỉ nói trước kia danh tiếng Lục Chiêu Dã không tốt, Tống gia có e ngại cũng là lẽ thường.
Bà xin phụ thân cho phép hai nhà quang minh chính đại qua lại.
Đợi Lục Chiêu Dã từ biên bắc trở về, lại để chính ta quyết định.
Phụ thân đồng ý.
Hai tháng trước khi Lục Chiêu Dã rời kinh, chúng ta gặp nhau bảy lần.
