Ta Gả Cho Tiểu Bá Vương - 5

Cập nhật lúc: 06/09/2026 09:02

Hắn dẫn ta tới xem chuồng ngựa của phủ Định Bắc Vương, dạy ta phân biệt tính nết quân mã biên bắc.

Ta cũng dẫn hắn tới d.ư.ợ.c viên mẫu thân để lại, ngay trước mặt hắn phân loại d.ư.ợ.c liệu, điều chế t.h.u.ố.c cao trị thương do va đập.

Miệng hắn chê mùi t.h.u.ố.c xộc mũi, quay đầu lại đem túi hương xua côn trùng do ta pha chia cho hộ vệ đi cùng.

Có một lần chúng ta ra ngoài thành cưỡi ngựa, trời bỗng đổ mưa lớn.

Chúng ta trú trong một ngôi miếu Sơn Thần cũ nát.

Hắn cởi ngoại bào che cửa sổ dột nước, nhưng từ đầu đến cuối vẫn ngồi cách ta hai cánh tay.

Ta hỏi hắn: “Ngày thường chẳng phải ngươi là người không chịu giữ quy củ nhất sao?”

“Quy củ của người khác ta không thích giữ.”

Hắn khều đống lửa.

“Quy củ của ngươi thì phải giữ.”

Lòng ta hơi nóng lên, cúi đầu hong khô ống tay áo bị ướt.

Hôm đó mưa tạnh rất muộn, đường núi đọng đầy nước.

Ngựa của ta trượt chân trong bùn, Lục Chiêu Dã lập tức xuống ngựa, muốn nhường tọa kỵ cho ta.

“Vậy ngươi làm sao?”

“Ta dắt ngựa.”

“Tới cổng thành còn mười dặm.”

“Mười dặm cũng chẳng đi c.h.ế.t người.”

Ta không cưỡi ngựa của hắn, mà bảo hắn dạy ta cách khống chế dây cương trên đường bùn.

Ban đầu hắn không đồng ý vì sợ ta ngã bị thương.

Thấy ta kiên trì, hắn mới dắt ngựa đi bên cạnh, hết lần này tới lần khác nhắc ta đừng kẹp chân quá c.h.ặ.t.

Đoạn đường khó đi nhất, tay hắn vẫn luôn hờ bên đầu gối ta nhưng không chạm vào.

Đợi vó ngựa bước lên đường bằng, hắn mới lặng lẽ thả lỏng bờ vai căng cứng.

Ta nhìn ra được hắn muốn bảo vệ ta.

Nhưng hắn cũng nguyện ý tin rằng ta có thể học được, chứ không bế ta xuống ngựa rồi thay ta đi hết quãng đường còn lại.

Sau khi về thành, ta nghe nói Hạ Vân Tranh từng tới phủ Định Bắc Vương tìm hắn.

Ngày hôm sau Lục Chiêu Dã mới chủ động nói với ta.

“Hắn nói gì?”

“Hắn nói ngươi chỉ nhất thời giận dỗi với hắn, bảo ta đừng quá coi trọng mình.”

“Ngươi tin sao?”

“Ta từng nghĩ qua.”

Câu trả lời này nằm ngoài dự liệu của ta.

Ta còn tưởng hắn sẽ lập tức mắng Hạ Vân Tranh tự mình đa tình.

Lục Chiêu Dã nắm chén trà, hiếm khi có chút mất tự nhiên.

“Các ngươi quen nhau hơn mười năm, ta mới quen ngươi bao lâu?”

“Đương nhiên ta sẽ sợ.”

“Nhưng nếu vì sợ mà chạy tới ép ngươi chứng minh rằng ngươi không để ý hắn, vậy ta khác hắn ở chỗ nào?”

Hắn ngẩng mắt nhìn ta.

“Vì thế ta tới hỏi ngươi một chuyện khác.”

“Khi ở bên ta, có khoảnh khắc nào ngươi không tình nguyện không?”

“Không có.”

“Vậy là được.”

Hắn cúi đầu uống trà, vành tai chậm rãi đỏ lên.

Ta chợt phát hiện hắn nhìn như chuyện gì cũng không sợ, thật ra cũng có lúc lo được lo mất.

Chỉ là hắn không chịu biến nỗi bất an ấy thành sợi dây trói buộc ta.

Hắn lại nói: “Ta biết ngươi không phải vì Hạ Vân Tranh mới chịu gặp ta.”

“Ta cũng không muốn chỉ làm một người tốt hơn hắn một chút.”

“Vậy ngươi muốn làm gì?”

“Làm người mà ngươi thật lòng muốn chọn.”

Câu này không tính là hoa mỹ, lại khiến ta nhớ rất lâu.

Ngày hắn tới biên bắc, ta ra cổng thành tiễn.

Hạ Vân Tranh cũng ở đó.

Thẩm Nhu Gia ngồi trong xe ngựa của chàng, rèm xe chỉ vén một góc.

Ngày cưới của nàng đã gần, vậy mà nàng gầy đi rất nhiều.

Trước mặt mọi người, Lục Chiêu Dã không nắm tay ta, chỉ đưa cho ta một tấm mộc bài khắc hình chim ưng.

“Đây là thông hành bài trên đường dịch trạm biên bắc.”

“Nếu ngươi có việc gấp, có thể dùng nó gửi thư, không cần nhờ người khác.”

Ta đưa hắn một gói t.h.u.ố.c trị thương.

“Mỗi ngày thay một lần.”

“Đừng chê phiền.”

“Ta nhớ rồi.”

Sau khi lên ngựa, hắn quay đầu nhìn ta hai lần.

Lần thứ ba bị Định Bắc Vương quất một roi vào m.ô.n.g ngựa, hắn mới chịu ngoan ngoãn ra khỏi thành.

Hạ Vân Tranh đứng sau lưng ta lên tiếng: “Nàng thật sự đang chờ hắn?”

Ta không quay đầu.

“Phải.”

“Biên bắc đao kiếm không có mắt.”

“Với tính tình của hắn, chưa chắc có thể bình an trở về.”

“Chàng sắp thành thân rồi, không nên nguyền rủa người khác.”

Hạ Vân Tranh im lặng rất lâu, bỗng nói: “Tri Vi, chỉ cần nàng nói một câu, ta có thể từ hôn.”

Lần này ta quay người lại.

Thẩm Nhu Gia cũng vén rèm xe, sắc mặt trắng bệch nhìn chàng.

Nhưng Hạ Vân Tranh chỉ nhìn chằm chằm ta.

“Ta đã nhìn rõ lòng mình.”

“Trước kia là vì ta đã quen có nàng ở bên, nên mới không nhận ra ta không thể rời nàng.”

“Đừng nói nữa.”

Ta không phải sợ Thẩm Nhu Gia khó xử, chỉ là không muốn nghe tiếp.

“Nếu chàng không muốn cưới nàng ấy thì từ hôn.”

“Nếu muốn cưới thì cưới cho đàng hoàng.”

“Đừng lấy ta làm cớ cho quyết định của chàng.”

“Nhưng ta là vì nàng.”

“Không phải.”

Ta nói: “Chàng chỉ phát hiện ra ta thật sự sẽ không quay về nữa.”

Sắc mặt chàng lập tức mất sạch huyết sắc.

Trong xe, Thẩm Nhu Gia bỗng cười một tiếng.

Tiếng cười rất khẽ, lại khó nghe hơn cả tiếng khóc.

Nàng buông rèm, ra lệnh cho phu xe hồi phủ.

Hạ Vân Tranh đuổi theo hai bước rồi lại dừng.

Người chàng muốn đuổi theo quá nhiều, đến lúc đứng yên tại chỗ lại chẳng giữ được một ai.

Cuối cùng Hạ Vân Tranh vẫn cưới Thẩm Nhu Gia.

Ngày thành thân, ta không tới.

Nghe nói trong hỷ yến, huynh trưởng của Thẩm Nhu Gia uống say, chỉ vào người Hạ gia mà nói họ vì Thẩm gia chịu bỏ bạc tu sửa tổ trạch mới chịu nhận mối hôn sự này.

Hạ lão phu nhân tức đến phát bệnh tim ngay tại chỗ.

Khi những chuyện ấy truyền tới tai ta, ta đang bận sắp xếp thư từ biên bắc gửi về.

Lục Chiêu Dã cứ mười ngày viết một phong.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ta Gả Cho Tiểu Bá Vương - Chương 5: 5 | MonkeyD