Ta Gả Cho Tiểu Bá Vương - 6
Cập nhật lúc: 06/09/2026 09:02
Hắn không viết cơ mật nơi biên quan, chỉ viết những chuyện vụn vặt trong doanh trại.
Mã phu mới tới sợ Tuyết Đoàn, hỏa đầu quân lấy nhầm muối làm đường bỏ vào bánh trôi, Định Bắc Vương phạt hắn đi tuần đêm, hắn nhìn thấy cả một vùng lau sậy kết băng trên sườn núi.
Ta cũng hồi âm cho hắn.
Ta kể phụ thân chê t.h.u.ố.c đắng, nhân lúc ta không để ý liền đổ nửa bát t.h.u.ố.c vào chậu hoa dưới cửa sổ, kết quả ba ngày sau chậu lan ấy héo rũ.
Ta kể Tuyết Đoàn ở phủ Định Bắc Vương trộm hai con gà, bị Vương phi phạt ngồi xổm trước cửa, ngồi được nửa chừng lại chạy theo một con mèo đi ngang.
Trước đây ta luôn ghi nhớ chuyện cho người khác, lại rất ít người chịu nghe ta kể những chuyện vụn vặt chẳng mấy tác dụng này.
Lục Chiêu Dã lần nào cũng đáp lại từng chuyện trong thư.
Có lúc hắn còn vẽ một con ch.ó nằm ngửa phơi bụng ở mép giấy, bên cạnh viết: “Tuyết Đoàn nói gà không phải nó trộm, là gà tự nghĩ quẩn.”
Trước khi vào đông, phụ thân nhiễm phong hàn, ta liên tiếp mười ngày không hồi thư.
Ngày thứ mười một, dịch trạm biên bắc đưa tới ba phong thư.
Phong thứ nhất hỏi ta có bận không.
Phong thứ hai hỏi Tống đại nhân có khỏe không.
Phong thứ ba chỉ có vài câu, nói hắn sợ ta gặp khó khăn mà không chịu mở miệng, đã nhờ bộ hạ cũ của Định Bắc Vương tới kinh.
Nếu cần đại phu hay d.ư.ợ.c liệu thì cứ sai phái.
Hắn không chất vấn vì sao ta không hồi âm, cũng không biến nỗi lo của mình thành món nợ ta phải trả.
Ta thức đêm viết thư báo cho hắn biết phụ thân đã hạ sốt, lại kể cả chuyện phụ thân lén đổ t.h.u.ố.c đi.
Nửa tháng sau thư hồi âm tới.
Trên giấy, hắn vẽ một chậu lan héo chỉ còn hai chiếc lá, trịnh trọng nhờ ta chuyển lời cho phụ thân: “Lần sau đổ t.h.u.ố.c thì đổi sang chậu khác, đừng hại c.h.ế.t kẻ vô tội.”
Phụ thân đọc xong tức đến phồng râu, nhưng lại cất tờ tranh ấy vào ngăn kéo thư phòng.
Thỉnh thoảng hắn cũng viết chuyện bị thương.
Lần đầu chỉ nói mu bàn tay trầy da.
Ta phải từ mảnh giấy do y quan đi cùng viết thêm mới biết hắn vì cứu hai đứa trẻ rơi xuống sông băng mà vai bị khúc gỗ nổi va rách một đường.
Ta hồi thư mắng hắn một trận, lại nhờ dịch trạm gửi tới t.h.u.ố.c cao mới.
Trong phong thư tiếp theo, hắn thành thật viết vết thương dài bao nhiêu, lúc nào thay t.h.u.ố.c, cuối thư còn vẽ một con ch.ó nằm sấp nhận lỗi.
Nửa năm sau, biên bắc gặp trận đại tuyết, đường tới ba thôn trấn bị phong kín.
Lục Chiêu Dã dẫn người mở đường vận lương, mất liên lạc năm ngày.
Năm ngày ấy, ta gần như không ngủ yên.
Đêm ngày thứ năm, dịch tốt đưa tới một mẩu tin dính đầy bùn nước, trên đó chỉ có một câu: “Người đều cứu ra rồi, ta cũng nguyên vẹn cả người, đừng sợ.”
Ta nắm mảnh giấy ấy, bỗng hiểu rằng mình đã không còn chỉ là cho hắn một cơ hội.
Ta thích hắn.
Thích hắn nhìn như lỗ mãng nhưng chưa bao giờ xem tính mạng người vô tội là trò đùa.
Thích hắn độc miệng nhưng không bao giờ lấy thanh danh nữ t.ử ra mua vui.
Thích hắn nói thẳng nỗi nhớ, cũng chịu dừng ngoài tường khi ta không muốn.
Khi xuân ấm trở lại, biên cảnh yên ổn xuống.
Định Bắc Vương về kinh trước để thuật chức, Lục Chiêu Dã lại ở lại phía sau an trí lưu dân.
Đúng lúc này, Hạ gia xảy ra chuyện.
Sau khi gả vào Hạ gia, Thẩm Nhu Gia vẫn động một chút là bệnh.
Nàng không cho Hạ Vân Tranh nói chuyện với bất kỳ nữ t.ử trẻ tuổi nào.
Ngay cả muội muội chàng mời thêm một nữ tiên sinh, nàng cũng có thể nghi ngờ nửa ngày.
Ban đầu Hạ Vân Tranh còn kiên nhẫn dỗ dành, về sau dần dần không trở về nhà.
Thẩm Nhu Gia liền trút oán khí lên hạ nhân Hạ gia.
Nha hoàn từng giúp nàng giấu mặt dây Đông Châu trong cuộc xuân săn đã sớm bị bán đi.
Nha hoàn mới không chịu nổi đòn roi, trốn tới quan phủ cáo trạng, còn giao ra một xấp biên nhận cho thấy Thẩm Nhu Gia từng âm thầm mua chuộc người kể chuyện.
Thì ra hai năm qua, phần lớn lời đồn trong kinh nói ta quấn lấy Hạ Vân Tranh đều xuất phát từ tay nàng.
Nàng sai người ở trà lâu bịa chuyện, nói ta ỷ vào tình nghĩa thanh mai trúc mã ép Hạ Vân Tranh cưới mình.
Nàng còn mua chuộc nha hoàn của vài quý nữ, để họ đem chuyện gọi là “tận mắt nhìn thấy” truyền tới các tiểu thư trong từng phủ.
Trên biên nhận thậm chí ghi rõ ngày tiệc thưởng hoa, mỗi nha hoàn nhận bao nhiêu bạc.
Quan phủ không quản lời đồn trong khuê các, nhưng Thẩm gia không thể không quản.
Trong tộc Thẩm gia vốn đã bất mãn vì nàng bị phạt sau cuộc xuân săn.
Giờ chứng cứ truyền ra, tộc trưởng đích thân tới cửa, yêu cầu nàng giao lại hai trang t.ử trước khi xuất giá được mua bằng công sản trong tộc.
Vốn dĩ những trang t.ử ấy được cho vì khi ấy nàng có thanh danh tốt, hôn sự lại thể diện.
Hạ gia cũng vì thế trở thành trò cười.
Khi Hạ Vân Tranh cầm xấp biên nhận tới gặp ta, cả người đã tiều tụy đi rất nhiều.
“Ta sẽ bắt nàng ấy bồi tội với nàng.”
“Không cần.”
“Tri Vi, nàng ấy hủy thanh danh của nàng.”
“Nàng ấy đã mất tư cách vào cung dự yến, mất trang sản trong tộc và mất lòng tin của mọi người.”
“Còn thanh danh của ta, ta sẽ tự mình đòi lại.”
Ta giao tấm thiếp đã viết sẵn cho quản gia.
Ba ngày sau, d.ư.ợ.c viên mẫu thân để lại sẽ tặng một lô t.h.u.ố.c trị bỏng lạnh cho mấy y quán trong kinh.
Ta mời mấy vị quý nữ từng khuyên ta trong tiệc thưởng hoa cùng tới.
Họ đã từng nghe lời đồn, vậy cũng nên tận mắt nhìn rõ chân tướng.
Hạ Vân Tranh chặn ta lại.
“Nàng muốn làm gì?”
“Để những lời dối trá do Thẩm Nhu Gia tự nói quay về chính nàng ấy.”
“Dù sao nàng ấy cũng là thê t.ử của ta.”
“Nếu nàng làm lớn chuyện, Hạ gia cũng sẽ bị liên lụy.”
