
Ta Muốn Sống Thế Nào Thì Sống Thế Ấy !
Năm thứ tám ta gả vào phủ Quốc công, cuối cùng ta cũng cầm được thư hòa ly, để lại con cho phu quân cũ, từ đó tay trắng rời phủ.
Phu quân cũ đứng dưới gốc mai nơi chúng ta lần đầu gặp nhau, giọng lạnh đi, hỏi ta: “Con đâu?”
Ta siết chặt lòng bàn tay, hồi lâu mới đáp: “Giao cho chàng.”
Những năm qua, chúng ta cùng sống trong một phủ, vậy mà thường mấy tháng chẳng gặp nhau.
Ta nghĩ chàng sẽ không vì ta mà đau lòng.
Nào ngờ chàng lại truy hỏi: “Dựa vào đâu nàng cho rằng ta chịu nuôi con thay nàng?”
Hai chữ “thay nàng” lập tức kéo ta trở về những tháng ngày nhục nhã nhất.
Chàng đưa thư hòa ly cho ta, đầu ngón tay lạnh đến đáng sợ: “Đợi nàng bước ra khỏi cửa, ta sẽ cưới người khác, sinh thêm vài đứa con.”
“Con của nàng, ta sẽ không thương.”












