Ta Ở Liêu Trai Tu Công Đức - Chương 118: Gửi Thư

Cập nhật lúc: 27/01/2026 09:09

Tiểu nhân giấy lướt đến trước mặt, trải cuộn giấy ra, cả hai mặt trước sau đều chi chít những dòng chữ.

Tống Ngọc Thiện cũng chẳng hề giấu giếm sư tỷ.

Nàng xem từng trang một, đọc xong một mặt liền gõ nhẹ lên bàn, tiểu nhân giấy bèn lật sang mặt kia để nàng đọc tiếp.

Tần Duyên không nhìn vào nội dung bức thư, nhưng chỉ cần thấy những trang giấy dày đặc b.út tích kia là đủ biết đám học trò yêu quý trong miệng sư muội mong nhớ nàng đến nhường nào.

Hơn nữa, nghe sư muội nói, phần lớn chúng đều là những phàm yêu vừa mới được khai trí. Có thể viết thư, lại còn viết được nhiều chữ đến vậy, đã là chuyện vô cùng hiếm có.

Chẳng trách sư muội ngày đêm tâm niệm, chẳng ngại tốn kém cũng muốn mở Yêu Quái thư viện để dạy dỗ đám tiểu yêu, quả thực rất đáng giá.

Tần Duyên cảm động trước tình thầy trò giữa sư muội và đám yêu quái, nhưng điều khiến nàng tò mò hơn cả chính là tiểu nhân giấy đưa thư này, một vật chỉ có thể thấy được sau khi mở Thiên Nhãn.

"Cái này làm thế nào vậy?"

"Giấy Trát thuật luyện đến đại thành là có thể điểm linh cho giấy trát. Đốt xuống Âm thế, người giấy sẽ có linh tính, từ từ nuôi dưỡng sẽ ngày một thông minh hơn, để lâu ngày còn có thể sinh ra linh trí thật sự nữa đó!" Tống Ngọc Thiện giải thích.

Tần Duyên vừa thông suốt nguyên lý, lòng đã dâng lên nỗi kinh ngạc thán phục trước tài trí của sư muội: "Thảo nào cả ngày ngươi cứ mở Thiên Nhãn! Sư muội, ngươi đúng là một thiên tài. Ai mà ngờ được, Thiên Nhãn thuật và Giấy Trát thuật kết hợp với nhau lại có diệu dụng đến thế này cơ chứ?

Mọi người đều cho rằng Thiên Nhãn thuật chỉ cần nhập môn, thấy được quỷ hồn để không bị chúng trêu chọc là đủ. Trừ những tu sĩ của Tiên Sư viện chuyên trách dò xét yêu vật, chẳng ai muốn lãng phí thời gian vào Thiên Nhãn thuật cả.

Mà ngay cả những tu sĩ của Tiên Sư viện chuyên trách dò xét yêu vật, nếu không phải bất đắc dĩ, cũng chẳng muốn luyện nhiều Thiên Nhãn thuật làm gì.

Giấy Trát thuật lại càng khó nhập môn, lỉnh kỉnh đủ thứ lặt vặt, phiền phức vô cùng. Dù có nhập môn được, ngoài việc làm chút đồ giấy trát cho tang lễ để kiếm tiền, tranh giành mối làm ăn với những người phàm làm tượng giấy ra, thì đối với tu sĩ chẳng có chút lợi ích nào, nổi tiếng là một môn pháp thuật hiệu quả thấp.

Chỉ những người đến Cửu khí toàn còn chưa mở ra nổi, hết hy vọng tiến giai, mới bằng lòng bỏ thời gian ra nghiên cứu cái thuật pháp này. Vậy mà hai môn pháp thuật bị người đời công nhận là chẳng đáng để nghiên cứu chuyên sâu như thế lại được ngươi biến hóa ra đủ mọi thần kỳ!"

Tần Duyên cảm thấy đầu óc sư muội vô cùng lanh lợi, bèn trịnh trọng dặn dò nàng: "Những sách giấu trong túi Càn Khôn ngươi hãy xem cho kỹ, bên trong có không ít thuật pháp đâu. Ngươi cứ học cho tốt, biết đâu lại khai phá ra được cách dùng mới nào đó, ta cũng được thơm lây."

Giấy Trát thuật thì nàng không có sức lực để học sâu, nhưng những thuật pháp khác sau này nàng vẫn phải chọn một vài môn để học.

Trước kia nàng toàn một mình ôm sách nghiền ngẫm, giờ đây có được sư muội ngộ tính cao, chẳng khác nào có thêm nửa vị sư phụ.

Tần Duyên vui mừng khấp khởi thầm nghĩ.

"Sư tỷ quá khen rồi! Nếu có lĩnh hội được gì, muội nhất định sẽ chia sẻ với tỷ!" Tống Ngọc Thiện đáp.

Nàng vốn cũng định sau này sẽ dành nhiều thời gian hơn để nghiên cứu thuật pháp và võ kỹ.

Có công đức trong người, trừ những môn thực sự không có thiên phú, những môn khác dựa vào việc nâng cao ngộ tính, nàng nghĩ mình đều có thể từ từ tìm hiểu thấu đáo.

Nàng đột nhiên cảm thấy việc mình đến từ một huyện thành xa xôi chẳng có mấy tu sĩ, và vị sư phụ dẫn nàng vào tiên đồ cũng không để lại cho nàng nhiều thuật pháp, chưa hẳn đã là chuyện xấu.

Nếu như ngay từ đầu nàng đã ở một quận thành đông đúc tu sĩ, có nhiều cơ hội tiếp xúc với vô số thuật pháp.

Thật khó nói liệu nàng có giống như đại đa số tu sĩ khác, bị những quan niệm cố hữu giam cầm, đem thuật pháp ra phân chia đủ loại cao thấp hay không.

Kinh nghiệm của người khác là kim chỉ nam, nhưng nghe chỉ dẫn nhiều quá cũng sẽ trói buộc tư tưởng của chính mình.

E rằng vì thế mà sẽ bỏ lỡ rất nhiều thứ.

Mỗi môn thuật pháp đều có nét đặc sắc riêng, có thể trải qua bao năm tháng, được truyền thừa đến tận bây giờ, lại còn có tên tuổi, đều đã qua thử thách của thời gian, tự chúng có những chỗ không thể thay thế.

Không nên tùy tiện đưa ra kết luận.

Tống Ngọc Thiện âm thầm nhắc nhở bản thân, kho tàng sách trong quan nhất định phải khiêm tốn đọc hiểu một lượt trước, sau đó mới lựa chọn, để tránh đưa ra quyết định sai lầm, bỏ lỡ những thứ hữu dụng.

Tần Duyên bấm ngón tay tính toán, rồi rút thanh Thất Tinh kiếm từ trong túi Càn Khôn đeo trước n.g.ự.c ra: "Sắp đến giờ rồi, chúng ta đi săn heo rừng thôi!"

Tống Ngọc Thiện gật đầu thật mạnh, dứt khoát rút trâm hóa côn: "Sư tỷ, tỷ bảo đ.á.n.h thế nào, muội nghe theo chỉ huy của tỷ!"

Tần Duyên chớp chớp mắt, đ.á.n.h giá nàng một lượt từ đầu tới chân: "Sư muội này, chẳng biết có phải ta hoa mắt không, sao ta cứ cảm thấy hễ nghe sắp đi săn heo rừng là ngươi lại phấn khích đến lạ thường vậy?"

"Muội không có, sư tỷ, đó là ảo giác của tỷ thôi." Tống Ngọc Thiện quả quyết.

"Vậy sao?" Tần Duyên tỏ vẻ nghi ngờ.

Tống Ngọc Thiện gật đầu: "Đúng vậy!"

"Được rồi!" Tần Duyên giơ kiếm chỉ xuống chân núi, khí thế hừng hực: "Đi, tỷ muội chúng ta xuống núi mổ heo!"

Nói rồi, nàng dẫn đầu lao ra cửa, Tống Ngọc Thiện theo sát gót.

Hai người nhanh nhẹn khóa cổng sơn môn, rồi thoăn thoắt lao đi, tựa hai cơn gió lốc bay xuống chân núi.

Dưới chân núi Thúy Bình, trong một khe suối vô danh, một con heo rừng mẹ ung dung thong thả bước ra từ trong ổ.

Hai con heo con đã sớm được nuôi lớn, chạy xuống hạ nguồn con suối để tự lập cánh sinh.

Giờ đây, cả vùng thượng nguồn khe suối với cỏ non tươi tốt đều thuộc về một mình nó hưởng thụ, cuộc sống phải nói là vô cùng thoải mái.

Đêm qua trời có mưa, người nó dính chút bùn đất, bẩn thỉu quá, phải ra suối tắm rửa một phen.

Nó thẳng tiến về phía hạ nguồn, thôi thì sang địa bàn của con trai tắm rửa vậy, để khỏi làm bẩn dòng nước ở thượng nguồn.

Trong bụi cỏ ven suối, Tống Ngọc Thiện và Tần Duyên đang ngồi mai phục.

Mắt thấy con heo kia tắm rửa xong, ung dung thong thả chuẩn bị rời đi.

Thấy sư tỷ vẫn ngồi im không nhúc nhích, Tống Ngọc Thiện, người lần đầu đi săn con mồi lớn thế này, sốt ruột cất tiếng: "Sư tỷ!"

Không ra tay nữa là nó chạy mất!

"Ấy, từ từ đã!" Tần Duyên vội giữ nàng lại: "Không phải con này!"

Con heo rừng mẹ nghe thấy tiếng động trong bụi cỏ, liền liếc mắt nhìn qua, rồi lại vẫy vẫy cái m.ô.n.g đi ngược lên thượng nguồn.

Lúc này Tần Duyên mới nói: "Đây là heo mẹ, g.i.ế.c nó rồi thì sau này không có heo con mà ăn nữa. Hơn nữa, heo đã đẻ con rồi thì thịt cũng không ngon. Con chúng ta muốn bắt là con trai của nó!"

Sau đó, Tống Ngọc Thiện liền được nghe sư tỷ kể về lịch sử hưng suy của gia tộc heo rừng trên núi Thúy Bình.

Thì ra con heo mẹ này là con giống mà sư tỷ cố tình để lại, đã ở trong khe suối này được ba năm rồi.

Năm ngoái còn cố tình đuổi một con heo đực đến để phối giống.

Sau khi heo mẹ m.a.n.g t.h.a.i thì làm thịt luôn con lợn đực.

Heo mẹ sinh được hai con heo con, nuôi chúng choai choai rồi thì tách ra riêng.

Một con trong số đó đã bị làm thịt vào năm ngoái, lần này mục tiêu của các nàng là con còn lại.

"Bắt xong con này, ta lại phải vào sâu trong núi tìm một con heo rừng đực khác về để tiếp tục phối giống, con heo mẹ này còn trẻ, đẻ tốt lắm!" Tần Duyên nói xong còn bổ sung thêm.

Tống Ngọc Thiện: "..."

Đến cả Chu Lột Da cũng chẳng tính toán giỏi bằng sư tỷ.

Một lát sau, quả nhiên có một con heo rừng khác mò tới.

Trông nó rõ ràng nhỏ hơn con lúc nãy một vòng.

Nó cũng không tắm rửa trong suối, mà chỉ cúi xuống bên dòng nước hít hà, rồi bắt đầu uống nước.

"Lên!" Tần Duyên ra lệnh.

Tống Ngọc Thiện lập tức lao v.út ra, cây côn trong tay nhanh như gió giật, vung một phát trúng ngay vào đầu con heo.

Con heo rừng đang uống nước không kịp đề phòng, đầu lập tức bị đập chúi xuống nước, cất lên tiếng kêu t.h.ả.m thiết.

Thế nhưng, côn pháp của Tống Ngọc Thiện không chỉ nhanh, mà còn liên miên bất tuyệt, côn trước vừa giáng xuống đầu, côn sau đã nện vào bốn chân. Trong nháy mắt, chân con heo rừng đã gãy, đầu óc choáng váng, mà cái đầu vẫn còn bị đập xuống liên tiếp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.