Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 119: Nụ Hôn Sâu

Cập nhật lúc: 05/03/2026 08:26

Trong đại doanh Đông chinh của nước Loan, trên một bãi đất trống, người ta tạm thời dựng lên nhiều lán trại bằng gỗ. Bên trong, đèn đuốc sáng rực suốt đêm, những người thợ pháo hoa được gọi đến gấp đang miệt mài chế biến nguyên liệu.

Than củi, diêm tiêu, lưu huỳnh… Các thợ thủ công đều cảm thấy khó hiểu, quân đội chinh đông chẳng phải đang chuẩn bị tấn công phản vương sao? Sao lại đột nhiên đi làm pháo hoa? Họ nào biết rằng nghề nghiệp mà họ gắn bó hằng ngày, những nguyên liệu quen thuộc kia, lại chính là nền tảng tạo nên một loại v.ũ k.h.í sát thương vượt thời đại.

Trong trướng chỉ huy, các tướng sĩ nô nức đến chào hỏi phu nhân của tướng quân, thậm chí có người còn nửa đùa nửa thật khuyên hai phu thê nên “chung phòng”. Không ngờ lại bị phu nhân mắng cho một trận nên thân.

Mọi người thấy tốn công vô ích, đành xấu hổ xoa mũi, cáo từ lui ra.

Hạ Dận Tu – hoàng đế nước Loan vi hành trong doanh trại, nghe được những lời đầy ghen tuông nhưng cũng hùng hồn của Tô Liên Y thì cảm thấy rất hứng thú. Thái giám hầu cận khẽ nhắc hắn nên sớm nghỉ ngơi vì những ngày qua đã phải liên tục đi đường vất vả. Hoàng đế gật đầu, trước khi rời đi còn liếc nhìn Tô Liên Y một cái đầy ẩn ý, lại liếc Vân Phi Tuân một cái như cảnh cáo, rồi mới quay người ra khỏi trướng lớn trở về lều riêng.

Doanh trại vốn náo nhiệt khi nãy bỗng chốc yên ắng, chỉ còn lại Tô Liên Y và Vân Phi Tuân, yên tĩnh đến mức chỉ nghe tiếng củi lách tách cháy trong lò sưởi.

Trong lòng Vân Phi Tuân vô cùng kích động. Chiến thắng vốn dĩ chỉ là chuyện nhỏ, được gặp lại Tô Liên Y mới là điều trọng đại. Hắn bước nhanh đến bên nàng, nhìn người con gái dịu dàng, thanh nhã đang đứng thẳng mà lại ngập ngừng không biết nên làm gì. Trong lòng hắn chỉ muốn lập tức ôm nàng vào lòng, thậm chí muốn nuốt chửng nàng, nhưng lại không dám mạo phạm.

Tô Liên Y đứng yên lặng, hơi cúi đầu, lông mày khẽ chau, đôi mắt trong sáng phản chiếu ánh lửa lấp lánh. Nàng ngẩng lên nhìn hắn, khẽ nói: “Vừa rồi… ta có phải đã làm sai không?”

Vân Phi Tuân hơi khựng lại, rồi lập tức hiểu ý nàng, mỉm cười, trong mắt đầy yêu thương:

“Không đâu, Liên Y, nàng nói rất đúng. Ra trận mà không giữ mình là không ổn, ta cũng không đồng tình với cách làm của huynh trưởng.”

Tô Liên Y khẽ cười gượng. Điều nàng quan tâm không phải là chuyện giữ giới hay không, mà là người bên cạnh Vân Phi Dương kia không phải chính thất. Nhưng Vân Phi Tuân là đàn ông, làm sao hiểu được tâm tình của phụ nữ? Nếu hiểu rõ đến vậy, chẳng phải đã thành kẻ khác thường rồi sao?

“Phi Tuân, hôm nay ta sai rồi. Vì nóng giận mà buông lời mỉa mai khiến ngươi khó xử.” Tô Liên Y tự trách, vì cảm xúc cá nhân mà gây phiền hà cho hắn.

Vân Phi Tuân nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng, cẩn trọng đặt vào lòng bàn tay mình, như sợ mạnh tay sẽ làm vỡ vật báu: “Đừng nghĩ nhiều nữa, chuyện đã qua rồi. Hơn nữa, họ đều là những nam t.ử thẳng thắn, sao có thể so đo với phụ nữ chứ? Tin ta đi, sáng mai nàng sẽ thấy, bọn họ đã quên sạch rồi.”

Tô Liên Y mỉm cười gật đầu, rồi không kìm được đưa tay chạm vào lớp râu lún phún dưới cằm hắn: “Đúng vậy, nơi này khác hẳn với huyện Nhạc Vọng. Ở chốn thương trường, đàn ông nói ra câu nào cũng phải tính toán kỹ càng, từng chữ từng lời đều ẩn giấu mục đích. Còn ở đây, toàn là nam nhân nhiệt huyết, thẳng thắn, nghĩ gì nói đó, vui buồn đều bộc lộ ngay. So với nơi ấy, ta thích nơi này hơn nhiều.”

Vân Phi Tuân mừng rỡ, đôi mắt mở to: “Thật sao? Nàng… nàng thật sự thích cuộc sống trong quân doanh?”

Tô Liên Y gật đầu: “Thật mà, ta thề đấy.”

Khuôn mặt Vân Phi Tuân hơi đỏ lên, ánh mắt chăm chú nhìn người con gái trước mặt, như thể vừa gặp chuyện tốt nhất trên đời: “Liên Y, ta… ta thật sự quá may mắn, có thể có được nàng.”

Tô Liên Y bật cười: “Có gì mà may mắn? Ta cũng chỉ là một người bình thường, một nữ nhân bình thường thôi.”

Vân Phi Tuân lắc đầu, một tay nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, tay kia lại giữ lấy bàn tay đang khẽ chạm vào cằm mình: “Nàng hoàn mỹ như thế, lại chịu để mắt đến ta, sao ta lại không thấy may mắn? Trước đây ta vẫn lo nàng không quen với cuộc sống kham khổ nơi doanh trại, vì có mấy nữ nhân chịu được cuộc sống này? Nay nghe lời nàng nói, ta… ta thật sự vui đến không biết nói gì cho phải.”

Cảm xúc của Vân Phi Tuân dâng trào, ánh mắt sáng rực, cứ thế nhìn chằm chằm vào Tô Liên Y không chớp mắt.

Tô Liên Y hơi cúi đầu, bị hắn nhìn đến đỏ mặt, muốn rút tay lại nhưng hai bàn tay kia giữ c.h.ặ.t đến mức không thể thoát. Có lẽ cảm nhận được sự giãy giụa ấy, Vân Phi Tuân bỗng siết mạnh hơn, kéo nàng vào lòng.

Vẫn là hương vị quen thuộc ấy, vẫn là vòng tay quen thuộc ấy. Những ký ức trước kia ập đến khiến lòng Tô Liên Y rối bời, nghe nhịp tim hắn đập dồn dập bên tai, nàng vừa định mở miệng nói gì đó thì khuôn mặt tuấn tú đã áp sát đến gần, phóng đại ngay trước mắt.

Tô Liên Y mở to mắt: hắn… hắn từ khi nào lại to gan thế này?

“Ưm… ưm…” Nàng vừa vùng vẫy vừa lo lắng liếc ra cửa. Giờ mà có ai bước vào, chắc chắn sẽ xấu hổ đến mức muốn độn thổ mất thôi. Vừa rồi còn nói gì mà “giữ mình không phá giới”, giờ đã ôm nhau hôn ngay trong trướng… Không, không phải “hôn nhau”, mà là hắn đang cưỡng hôn nàng!

Vân Phi Tuân chẳng để tâm nhiều đến thế. Trong lòng ngập tràn tình yêu đến mức chẳng biết phải biểu đạt ra sao, chỉ có thể dùng bản năng nguyên thủy nhất của con người.

Tô Liên Y cố sức giãy dụa, muốn nói cũng không thể nói ra lời, đầu bị bàn tay rắn chắc giữ c.h.ặ.t, buộc phải tiếp nhận nụ hôn của hắn. Nụ hôn ấy chẳng chút khách khí, mạnh mẽ dày vò đôi môi mềm mại của nàng. Cả đời Tô Liên Y chưa từng bị ai hôn một cách cuồng nhiệt như vậy, lại vừa chống cự vừa kiệt sức, đến mức hô hấp cũng khó khăn.

Bị nghẹt thở, nàng chỉ có thể dùng ánh mắt khẩn cầu.

Trong mắt Vân Phi Tuân, người con gái vốn điềm tĩnh, thanh nhã trước mặt giờ đây tựa như tan chảy trong vòng tay mình, ánh mắt mơ hồ, ươn ướt, khiến người ta thương tiếc không thôi.

Đôi môi thơm ngọt hé mở, hắn thuận theo bản năng, lưỡi khẽ lướt qua, chìm đắm trong hương vị ngọt ngào ấy.

Tô Liên Y vùng vẫy hồi lâu, kết quả không thể thoát ra, ngược lại còn bị cuốn sâu hơn vào cảm giác ấy. Cuối cùng, nàng đành buông xuôi, mặc kệ hắn.

Nụ hôn khiến cơ thể nàng mềm nhũn, hai cánh tay chỉ còn đủ sức tựa vào bờ vai rộng lớn của hắn, mặc cho tình thế tiếp diễn.

Không biết đã qua bao lâu, lâu đến mức nàng cảm thấy đôi chân sắp đứng không vững, Vân Phi Tuân mới chịu buông ra. Nhìn đôi môi nàng đỏ mọng vì bị hôn đến sưng lên, cùng vết hằn mờ mờ nơi má, hắn có chút áy náy: “Có phải… râu của ta làm nàng đau không?”

Tô Liên Y muốn đẩy hắn ra, nhưng quả thật đứng không vững, lại vừa xấu hổ vừa tức giận, liền quay đầu né tránh ánh mắt hắn:

“Ngươi còn biết hỏi sao?” Giọng nàng khàn khàn, không còn trong trẻo như ngày thường, nhưng lại lộ ra một vẻ mê người khác hẳn.

Sau nụ hôn ấy, hắn vẫn chưa chịu buông tha, cứ như một đứa trẻ ôm c.h.ặ.t món đồ chơi yêu thích, siết nàng vào lòng: “Chờ một lát nữa ta sẽ cạo râu.”

Tô Liên Y vùi đầu vào n.g.ự.c hắn, không dám ngẩng mặt, gương mặt đỏ bừng càng thêm mê người. Đôi môi sưng mọng như thạch, khẽ cong lên thành một nụ cười thỏa mãn: “Đang yên đang lành, sao lại để râu làm gì?”

Vân Phi Tuân dứt khoát ngồi bệt ngay trên bục chủ soái, để nàng nửa nằm nửa tựa vào đùi mình. Đôi mắt hắn như dính c.h.ặ.t trên người nàng, chẳng nỡ rời đi lấy một chút: “Ở quê ta có câu này, không biết nàng từng nghe chưa? ‘miệng không có râu, làm gì cũng chẳng vững’. Lời tuy có chút thô, nhưng lại rất thật. Nhiều người thấy ta tuổi còn trẻ, nên hoài nghi phán đoán và quyết định của ta. Vậy nên ta để râu, ít nhất khiến bản thân trông trưởng thành hơn một chút.”

Tô Liên Y khẽ nhíu mày, đưa tay chạm vào lớp râu cứng dưới cằm hắn: “Đúng là trông chững chạc hơn thật.”

“Thế… nàng thích không?” Hắn mỉm cười, dù gương mặt đã khác trước vì lớp râu, nhưng đôi mắt dịu dàng, sủng nịnh ấy vẫn chẳng đổi thay.

Tô Liên Y hơi quay mặt đi: “Thỉnh thoảng nhìn thì được, nhưng bảo để quanh năm suốt tháng thì không đâu.”

Vân Phi Tuân chợt nở một nụ cười xấu xa: “Có phải… không tiện thân mật?”

Tô Liên Y ngẩn ra, gương mặt càng đỏ bừng, vung tay nện một quyền vào n.g.ự.c hắn, chỉ cảm thấy bờ n.g.ự.c rắn chắc như thép: “Ngươi bị ai dạy hư rồi đấy.” Ý nàng rõ ràng là nhắc đến mấy người vừa rồi còn hô hào chuyện phu thê.

Vân Phi Tuân bày ra vẻ mặt vô tội: “Không phải do họ dạy, ta cũng không ngốc. Có những chuyện, không cần học cũng phải biết. Quân doanh ta từng đóng là doanh trại trú đóng, có cả quân kỹ mua vui, giá lại rất rẻ…”

Nói đến đây, hắn thấy sắc mặt Tô Liên Y sa sầm liền cuống quýt: “Liên Y, đừng hiểu lầm. Ta thề với trời, chưa từng đặt chân đến đó lần nào, vẫn luôn giữ mình trong sạch!”

Bởi thân phận đặc biệt, thậm chí đã từng có nữ nhân mò đến trướng hắn giữa đêm để tự dâng hiến… câu này hắn lại càng không dám nói ra, sợ nàng nổi giận.

“Thật chứ?” Tô Liên Y nheo mắt nhìn.

“Thật, ta dám thề với trời, tuyệt đối chưa từng!” Gương mặt Vân Phi Tuân nghiêm túc như đang đối diện với kẻ địch mạnh.

Tô Liên Y khẽ nhướng mày: “Thế thuộc hạ của ngươi… đều từng đến?”

Vân Phi Tuân khựng lại một chút, rồi thành thật gật đầu: “Ừ, theo ta biết thì… đều đã từng.”

“Vậy sao ngươi không đi?” Tô Liên Y hỏi dồn.

Cơ thể Vân Phi Tuân khẽ cứng lại, rồi nở một nụ cười gượng. Hắn hồi tưởng lại chuyện cũ, trong đáy mắt thoáng hiện một tia u ám khó nhận ra: “Nàng muốn nghe thật lòng sao?”

“Ừ.” Tô Liên Y gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc, chờ đợi câu trả lời.

Vân Phi Tuân thở dài một tiếng, kéo nàng ngồi cao hơn một chút, lại ôm vào lòng như thể sợ nàng rơi mất, tìm tư thế thoải mái nhất rồi cứ thế ôm c.h.ặ.t. Ánh mắt hắn dừng lại trên ngọn nến đang chao đảo nơi bàn gỗ, suy nghĩ dần trôi về quá khứ.

“Dung mạo trước kia của ta, Liên Y, nàng đã thấy rồi. Ta sinh ra trong gia đình tướng môn, lẽ ra nên trưởng thành ở kinh thành. Nhưng khuôn mặt ta, từ nhỏ đã là trò cười cho thiên hạ. Ta sớm biết mình khác biệt với người thường. Bảy tuổi, ta bị đưa đến quân doanh.”

“Quân doanh không có nữ nhân, toàn là những hán t.ử thô kệch, họ chẳng bận tâm đến dung mạo ta, thế nên ta cũng có được một tuổi thơ coi như không tệ. Ta hiểu rõ gương mặt mình ra sao, biết rằng nơi quan trường trọng ‘môn đăng hộ đối’, những thiên kim nhà quyền quý tuyệt đối sẽ không để mắt đến ta… Người đến với ta, không phải vì bản thân Vân Phi Tuân ta là người thế nào, mà chỉ vì gia thế Vân gia.”

“Ngay cả những quân kỹ cũng vậy… Ha, họ cho rằng ta chẳng ai cần, nên nửa đêm lén lút chui vào trướng ta, muốn quyến rũ ta, mượn thế lực của ta để thoát khỏi kiếp nô tì. Nhưng họ quên mất, ta cũng là con người, có suy nghĩ và sở thích của riêng mình…”

Nói đến đây, Vân Phi Tuân bỗng nghẹn lại, có cảm giác như vừa tự tay x.é to.ạc vết sẹo cũ trong tim.

Tô Liên Y hiếm khi nghe hắn nói nhiều như vậy về quá khứ. Trước kia, phần lớn đều là nàng nói, còn hắn im lặng lắng nghe.

Gương mặt hắn ngày trước… quả thực có chút đáng sợ. Bệnh tật trên thân thể có thể chữa lành, nhưng vết thương trong tâm hồn mới là thứ khó chữa nhất.

Tô Liên Y khẽ mỉm cười, đưa tay chạm vào sống mũi cao thẳng của hắn: “Những kẻ mù mắt kia chẳng đáng để tâm. Trong mắt ta, Vân Phi Tuân của ta là nam nhân tuấn mỹ nhất thiên hạ.”

Vân Phi Tuân nắm lấy tay nàng, đặt lên môi, khẽ chạm một nụ hôn, hàng mi cụp xuống. Những lời ngọt ngào, thề non hẹn biển, hắn không giỏi nói, chỉ muốn dùng hành động để thể hiện tình cảm của mình.

Không muốn tiếp tục dừng lại nơi quá khứ đầy bóng tối, Tô Liên Y chớp mắt, nở một nụ cười tinh nghịch: “Ngươi sẽ không vì thế mà chán ghét nữ nhân chứ? Ta chẳng lẽ phải chịu cảnh thủ tiết vì chồng à?”

Vân Phi Tuân bật cười bất đắc dĩ, nhíu mày cúi đầu, khẽ hôn ch.óp mũi nhỏ nhắn của nàng: “Nàng có muốn thử không? Thuốc rượu của nàng không phải có lọ dùng thử sao? Ta cũng để nàng thử trước, không cần bạc.”

Tô Liên Y không ngờ hắn đổi sắc mặt nhanh đến thế. Vừa mới đây còn mang dáng vẻ đau khổ, giờ lại thành tên tình thánh ranh mãnh: “Không cần đâu, thiệt thòi là ta ấy.” Nói rồi nàng vùng ra khỏi lòng hắn.

Cơ thể vừa bị hôn đến mềm nhũn của nàng cũng dần hồi phục, đứng lên, chỉnh lại y phục.

Tội nghiệp Vân Phi Tuân, vừa rồi ôm hôn nàng mà lòng đã trỗi dậy ham muốn. Giờ người yêu thương nhất đã rời khỏi vòng tay, thân thể hắn cũng phản ứng mạnh mẽ đến khó che giấu.

May sao Tô Liên Y vừa đi đến cửa trướng để lấy áo choàng, Vân Phi Tuân liền vội vàng chộp lấy áo choàng đen của mình khoác vào, che kín phía trước, che luôn sự lúng túng của bản thân.

“Ra ngoài đi dạo một chút chứ?” Hắn hỏi.

Tô Liên Y khoác xong áo choàng trắng, đáp: “Có hơi đói bụng.”

Lúc này Vân Phi Tuân mới nhớ ra, trong bữa tối vừa rồi cả hai đều ăn chẳng được bao nhiêu: “Hay là đến bếp trộm ít đồ ăn nhé?”

Tô Liên Y bật cười: “Được thôi.”

Thế là hai người vừa nói vừa cười, cùng bước ra khỏi doanh trại, đi thẳng đến bếp.

Bếp là nơi trong quân doanh chuyên lo nhóm lửa nấu ăn, giờ này mọi người đều đã nghỉ, căn bếp tối om.

Tô Liên Y hơi nhíu mày: “Chúng ta làm vậy có quấy rầy người khác đang nghỉ ngơi không? Hay thôi… nhịn một chút, vài canh giờ nữa là trời sáng rồi.”

Vân Phi Tuân nghĩ một chút rồi cười: “Liên Y có muốn ăn thịt rừng không? Loại thỏ hoang mà trước kia chúng ta vẫn săn ở núi Tiên Thủy ấy.”

Tô Liên Y ngẩn ra, đưa mắt nhìn về khoảng đồng hoang trước mặt: “Ở đây cũng có thỏ sao? Với lại trời tối thế này, nhìn kiểu gì mà thấy được?”

Vân Phi Tuân mỉm cười đầy bí ẩn: “Không sao, đi theo ta.”

Nói rồi, hắn gọi thêm hai binh sĩ thân cận, cả nhóm bốn người rời khỏi quân doanh, hướng ra cánh đồng rộng mở.

Tô Liên Y hơi lo lắng, vô thức khẽ vòng tay ôm lấy cánh tay hắn. Trong khoảng không mênh m.ô.n.g dưới bầu trời đầy sao, nàng cảm thấy bản thân nhỏ bé đến mức gần như hư vô.

Vân Phi Tuân cúi đầu, khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt dịu dàng vô cùng. Hắn xoay nhẹ áo choàng, đem cả người nàng ôm gọn vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c: “Đừng sợ, nơi này cách doanh trại không xa, rất an toàn. Tuy nhìn như hoang vắng không người, nhưng bốn phía đều có trinh sát ẩn nấp. Hơn nữa, ta còn có một ám vệ chuyên bảo vệ ban đêm, hắn có thể nhìn rõ trong bóng tối. Chỉ cần có nguy hiểm, hắn sẽ lập tức xuất hiện.”

Tô Liên Y hơi sửng sốt, chợt nhớ đến chuyện từng nghe ở hiện đại, họ thường nói thời xưa cũng có một loại người thần bí, ở Nhật gọi là “ninja”, còn ở Trung Quốc thì gọi là “ám vệ”: “Là ám vệ sao?” Nàng tò mò hỏi, ánh mắt sáng lên.

Vân Phi Tuân khẽ cười, dưới ánh trăng nhìn nàng với gương mặt trắng mịn như ngọc, trong lòng bất giác muốn cúi xuống hôn, nhưng nghĩ đến có binh sĩ đứng cạnh nên đành kiềm chế: “Thật ra… nàng cũng quen hắn rồi.”

“Quen rồi?” Tô Liên Y càng thêm ngạc nhiên.

Vân Phi Tuân cong môi cười, mang theo vài phần trêu chọc: “Phải, vừa nãy nàng còn gặp hắn đó.” Nói xong, hắn khẽ huýt một tiếng sáo.

Trong màn đêm tĩnh lặng, âm thanh kia như xé rách không gian, ngay lập tức Tô Liên Y cảm giác bên cạnh có một luồng gió lướt qua, rồi tiếng vỗ cánh rất quen thuộc nhưng cũng khiến lông tóc dựng đứng vang lên.

Chỉ nghe thấy một tiếng kêu quái dị như ma quỷ vọng lại, con cú mèo khổng lồ với đôi cánh sải rộng hơn một trượng lao thẳng về phía Tô Liên Y.

“Á—!” Tô Liên Y suýt khóc thành tiếng, nàng đã từng bị con cú này trêu chọc vô số lần, giờ ở nơi đồng hoang này lại chẳng biết phải trốn vào đâu. Chỉ còn cách nhào mạnh vào lòng Vân Phi Tuân, cầu mong con chim c.h.ế.t tiệt ấy đừng phát hiện ra nàng.

Vân Phi Tuân rất hưởng thụ cảm giác mỹ nhân chủ động nhào vào lòng, một tay ôm lấy vòng eo mềm mại của nàng, tay kia thì giơ ngón cái về phía con cú mèo đang bay lượn.

“Phi Tuân… ngươi… mau bảo con chim đó đi chỗ khác, ta thật sự… sợ lắm.” Tô Liên Y vốn sợ các loài chim, nhất là những con có mỏ nhọn, nỗi sợ ấy đã ăn sâu vào tiềm thức, không cách nào khống chế được.

“Đừng sợ, nó sẽ không làm nàng bị thương đâu, nó là người một nhà cả.” Vân Phi Tuân ôm nàng càng c.h.ặ.t hơn, giọng trấn an: “Hơn nữa, chút nữa săn thú rừng, còn phải nhờ nó giúp. Nếu chỉ dựa vào mắt người thường thì làm sao nhìn thấy thỏ trong màn đêm?”

Con cú mèo ấy to lớn hơn hẳn loài thường, lại vô cùng linh mẫn, đang bay vòng tròn trên không, thoạt nhìn chẳng khác gì một con ưng săn mồi.

Vân Phi Tuân ngẩng đầu nhìn nó, thầm nghĩ con chim này đúng là có linh tính ngoài dự đoán. Hắn nhớ lại năm xưa, ở thôn Tô gia từng nghe bà mụ nói muốn lấy lòng nữ nhi thì phải “chim oanh đưa thư tình”. Hắn không thể ra khỏi thôn tìm chim oanh, đành bắt đại một con “ưng” thay cho “oanh”.

Khi ấy, hắn bắt gặp con cú mèo khổng lồ này, vừa kinh ngạc vì thể hình của nó, vừa cảm thấy như có duyên, nên đem nó về nuôi.

Sau vài ngày đêm thuần phục, con cú mèo chịu nghe lời hắn. Nhưng không ngờ, Tô Liên Y vốn gan dạ lại vô cùng sợ loài chim săn mồi, thành ra màn “chim oanh đưa thư” thất bại t.h.ả.m hại, con cú mèo kia cũng bay mất tăm.

Bao năm trôi qua, hắn đã quên bẵng nó, không ngờ khi đ.á.n.h xe trở về kinh, con cú mèo không biết từ lúc nào đã chui vào xe lừa, lặng lẽ theo hắn về. Nghĩ lại, có lẽ nó vẫn quanh quẩn bên hắn, thấy hắn rời đi liền âm thầm đuổi theo.

Nói đi cũng phải nói lại, hắn và con cú mèo này quả thật có duyên.

Chỉ thấy Vân Phi Tuân vén áo choàng, giơ cao cánh tay làm một ký hiệu. Con cú mèo khổng lồ như nhận được mệnh lệnh, kêu lên một tiếng quái dị rồi vỗ cánh bay về phía xa.

“Nó bay đi rồi, đừng sợ nữa.” Dưới lớp áo choàng, hắn ôm nàng vào lòng, cơ thể mềm mại run rẩy áp sát l.ồ.ng n.g.ự.c hắn. Giọng hắn trầm thấp, mang theo từ tính khiến người nghe cảm thấy an toàn vô cùng.

Tô Liên Y lặng lẽ lắng nghe, khi thật sự không còn nghe thấy tiếng đập cánh nữa mới cẩn thận thò đầu ra khỏi áo choàng dày của Vân Phi Tuân, ngước nhìn bầu trời xanh thẫm cùng vầng trăng treo cao, rồi thở phào thật sâu: “Bay đi rồi, tốt quá, tốt quá.”

Vân Phi Tuân không buông nàng ra, vẫn giữ nàng trong vòng tay, lấy cơ thể và chiếc áo choàng dày để chắn gió cho nàng: “Tại sao lại sợ chứ? Nó sẽ không làm hại nàng, nó chỉ bảo vệ nàng thôi.”

Tô Liên Y ngẫm nghĩ một chút, thấy cũng đúng. Con chim ấy trông có linh tính, lại nghe lời Vân Phi Tuân, làm sao có thể làm hại nàng được? Có lẽ mỗi lần nó lao tới nàng chỉ là để tỏ ý thân thiện? Nếu cứ né tránh nó mãi như vậy chẳng phải sẽ làm con chim buồn sao? Nếu nó thật sự có lòng như thế…

Nàng tự trách bản thân, cố thuyết phục chính mình, không nên sợ nữa. Xem ra con cú mèo này đã theo sát Vân Phi Tuân rồi, chẳng lẽ nàng định trốn cả đời? Tiếp tục như vậy e là Vân Phi Tuân sẽ khó xử mất. Dùng ngoại hình để phán xét… à không, là dùng “ngoại hình của chim” để phán xét cũng thật không hay.

“Biết rồi, ta sẽ cố không sợ nó nữa.” Tô Liên Y ngoan ngoãn nói.

Vân Phi Tuân yêu c.h.ế.t sự ngoan ngoãn ấy của nàng. Ở trước mặt người ngoài, nàng luôn giữ vẻ lễ độ lạnh nhạt, nhưng trước mặt hắn lại giống một tiểu nữ nhi mềm yếu. Điều này chẳng phải chứng tỏ hắn có vị trí đặc biệt trong tim nàng sao?

Cuối cùng, hắn không nhịn được nữa, bàn tay to ôm lấy gáy nàng, cúi đầu hôn thật sâu.

Một ngày hai lần hôn, chuyện mà trước đây hắn chưa từng làm, nhưng hôm nay, dường như có làm bao nhiêu cũng không đủ để biểu đạt hết tình cảm trong lòng.

Hắn tham lam thưởng thức hương ngọt từ đôi môi nàng, đùa giỡn chiếc lưỡi thơm mềm, mặc kệ sự phản kháng và né tránh vụng về của nàng. Nàng càng e thẹn tránh né, hắn lại càng hứng thú. Trời đất bao la, tuyết tàn bay lượn, cỏ khô cuốn gió, tất cả đều chứng kiến tình cảm chân thành của hai người.

Hai thị vệ đi theo lặng lẽ quay đầu sang chỗ khác, trong lòng thầm cảm khái: “Anh hùng cũng chẳng thoát ải mỹ nhân. Vị tướng quân trẻ tuổi xuất sắc như Vân Phi Tuân không phải không gần nữ sắc, mà là chưa gặp người mình thích. Nay đã gặp, quả nhiên là lửa bén rơm, khó lòng kiềm chế…”

Tô Liên Y bị bộ râu cứng của hắn cọ đến đau rát, vùng vẫy mãi mới thoát ra khỏi “cạm bẫy”. Nàng lén nhìn hai thị vệ đang cố tình quay mặt đi, trong lòng xấu hổ không để đâu cho hết. Đây là lần đầu tiên trong cả hai đời nàng làm chuyện quá mức thân mật trước mặt người ngoài… Thật sự… không còn mặt mũi gặp ai nữa.

“Đau lắm à?” Vân Phi Tuân vội vàng hỏi han.

Tô Liên Y trừng mắt liếc hắn, c.ắ.n môi quay đi, chẳng thèm trả lời.

“Ta sẽ cạo râu ngay khi về, ta hứa đấy.” Giọng hắn đầy vội vã.

Tô Liên Y bật cười: “Không cần, ngươi nói đúng, để râu nhìn trưởng thành hơn, ban hành quân lệnh cũng khiến người khác nể phục hơn. Cứ để vậy đi, chờ chiến sự kết thúc rồi hãy cạo.”

Vân Phi Tuân cúi đầu, dùng trán chạm vào trán nàng, khẽ nói: “Được, chờ khi cạo rồi thì… dễ hôn hơn.”

Tô Liên Y giật mình, mặt đỏ bừng, giơ tay đ.ấ.m mạnh vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của hắn: “Ngươi đang nghĩ cái gì vậy? Thật đáng ghét, ta không phải vì muốn hôn ngươi mới bảo ngươi cạo râu đâu. Bệnh tật từ miệng mà vào, râu mọc quanh miệng dễ nhiễm khuẩn, không vệ sinh, dễ gây bệnh kiết lỵ đó. Ngươi… ngươi không được nói bậy.”

Vân Phi Tuân ngửa đầu cười lớn, vô cùng hưởng thụ cảm giác nàng đ.ấ.m n.g.ự.c. Hắn chẳng buồn quan tâm nàng có thật sự nghĩ vậy không, cứ xem như nàng muốn hôn hắn là được rồi.

Lại một tiếng kêu quái dị của loài chim săn mồi, con cú mèo khổng lồ vỗ cánh bay trở lại.

Sắc mặt Tô Liên Y hơi trắng, nhưng nàng tự nhắc nhở bản thân phải vượt qua nỗi sợ, cố gắng tiếp nhận nó.

Chỉ thấy con cú mèo bay lượn một vòng trên cao, sau khi chắc chắn mọi người chú ý đến mình, nó mới buông đôi vuốt sắc bén, con thỏ rừng bị thương nặng lập tức rơi xuống đất, sắp c.h.ế.t đến nơi.

Tô Liên Y thoát khỏi vòng tay của Vân Phi Tuân, chạy đến nhặt con thỏ lên kiểm tra. Con thỏ này không béo, chắc vì mùa đông quá đói nên mới liều ra khỏi hang tìm cỏ, ai ngờ lại bị con cú phát hiện.

Ngẩng đầu nhìn, bóng dáng con chim to lớn đã khuất dần nơi xa. Xem ra nó thực sự chưa từng làm hại nàng, trước thì giúp đưa thư, giờ lại giúp săn mồi. Nếu nàng còn sợ hãi nó như gặp ma, thật sự sẽ làm tổn thương tấm lòng con chim mất.

Vân Phi Tuân bước đến: “Sao rồi, còn sợ nó nữa không?”

Tô Liên Y mỉm cười lắc đầu: “Nó rất đáng yêu.” Nghĩ một chút lại nói: “Ngươi cũng lợi hại thật, vậy mà huấn luyện được cú mèo thành ch.ó săn.”

Vân Phi Tuân cười ha hả, đưa tay nhận lấy con thỏ, gọi tên một thị vệ. Thị vệ vừa quay đầu lại đã thấy một con thỏ bay thẳng vào người, vội vàng đưa tay bắt lấy.

Người trước đó thì sao? Vân Phi Tuân vứt con thỏ đi, lại ôm nàng vào lòng, như thể vĩnh viễn ôm không đủ.

Thị vệ nhận lấy con thỏ liền ngoan ngoãn quay đầu đứng yên, thở dài một hơi rồi lẩm bẩm: “Đại tướng quân đúng là… cũng chẳng sợ chúng ta bị mọc lẹo mắt.” Giọng nói rất nhỏ, để đảm bảo Vân tướng quân không nghe thấy.

Tô Liên Y bất lực. Nàng cao hơn một mét bảy, thậm chí còn cao hơn một số nam nhân, nhưng đứng trước một Vân Phi Tuân cao lớn, cường tráng thì chỉ có thể ngoan ngoãn biến thành b.úp bê trong vòng tay hắn, tùy ý để hắn “chơi đùa”. Thôi, đã phản kháng không nổi thì tận hưởng còn hơn? Nép trong lòng hắn, vừa vô cùng ấm áp, lại đỡ phải chịu rét giữa trời đông giá lạnh.

Gần một canh giờ sau, con cú mèo đã bắt thêm ba con thỏ đáng thương, bốn người mới quay về doanh trại.

Khi chậm rãi trở về, Vân Phi Tuân thả Tô Liên Y ra, đeo găng tay da dày rồi giơ cánh tay lên. Con cú mèo khổng lồ liền đáp xuống, nghiêng đầu dùng đôi mắt tròn vo nhìn Tô Liên Y, rồi lại nhìn Vân Phi Tuân, sau đó chớp mắt một cái đầy ý tứ.

Dù đã cố gắng khắc phục áp lực tâm lý, nhưng bị chim săn mồi nhìn chằm chằm thế này, Tô Liên Y vẫn thấy lạnh sống lưng.

“Muốn thử không?” Vân Phi Tuân nhấc cánh tay, hỏi.

“Thử… cái gì?” Tô Liên Y lùi nửa bước.

“Để nó đứng trên tay nàng, dần dần sẽ hết sợ.” Vân Phi Tuân mỉm cười. Giọng nói trong trẻo của chàng trai giữa đêm tối giống như suối mát dưới trăng, khiến lòng người thư thái.

Tô Liên Y suy nghĩ một chút, nhìn đôi mắt tròn xoe của con cú mèo: “Được, ta thử xem.”

Nếu có thể vượt qua nỗi sợ này, nàng cũng không muốn làm tổn thương “lòng chim”.

Vân Phi Tuân giơ tay, con cú mèo lập tức vỗ cánh bay lên, lượn quanh trên đầu hai người.

Tô Liên Y đeo găng tay mà Vân Phi Tuân đưa. Bên trong có vài sợi lông vụn, chắc là làm từ da bò. Lại còn mang theo hơi ấm của hắn, vừa ấm áp vừa dễ chịu.

“Nâng cánh tay lên, cẳng tay giữ ngang.” Vân Phi Tuân kiên nhẫn chỉ dẫn.

Tô Liên Y làm theo, vẫn chưa hiểu để làm gì.

Chưa kịp nghĩ xong, con cú mèo đã hứng khởi đáp xuống, móng vuốt nhắm thẳng vào chiếc găng.

“Á—!” Tô Liên Y thất sắc kêu lên.

Vân Phi Tuân cười lớn đầy khoái chí: “Đừng sợ, tư thế vừa rồi chính là khẩu lệnh cho phép nó đậu lên tay. Găng tay này đã xử lý đặc biệt, móng vuốt nó không thể làm rách, yên tâm.”

Con cú mèo đáng thương cũng bị làm cho bối rối. Rõ ràng nhận lệnh hạ cánh, sao vừa đáp xuống lại bị hất ra? Nó vô tội vỗ cánh bay quanh, đôi mắt to tròn ngước nhìn chủ nhân Vân Phi Tuân.

Tô Liên Y trấn tĩnh lại, phát hiện đúng như lời Vân Phi Tuân nói. Móng vuốt con cú lực rất mạnh, khiến cánh tay hơi đau, nhưng cảm giác ấy kỳ lạ, vừa lạ lẫm vừa thú vị.

Con cú mèo to và nặng, Tô Liên Y chống đỡ khá vất vả, chưa bao lâu đã thấy mỏi tay.

“Hạ tay xuống đi.” Vân Phi Tuân nói.

Tô Liên Y gật đầu, dùng chút sức lực cuối cùng hạ cánh tay. Con cú mèo nhận tín hiệu lập tức vỗ cánh bay lên, rơi vài chiếc lông lớn. Tô Liên Y vội xua tay, mùi tanh đặc trưng của chim săn mồi xộc vào mũi.

Vân Phi Tuân cười, giúp nàng tháo găng và đeo lại cho mình: “Thực ra chim muông và thú dữ trung thành hơn con người nhiều. Một khi nhận chủ, chúng sẽ trung thành đến c.h.ế.t.”

Nói xong, hắn giơ cánh tay lên, chờ con cú đậu lại.

Con cú tội nghiệp bay vòng vòng trên không, cúi đầu nhìn xuống, đôi mắt tròn như muốn nói: “Hôm nay chủ nhân bị gì thế, lại lôi ta ra làm trò thế này…”

Tô Liên Y nhìn con cú một lần nữa hạ cánh ổn định trên tay Vân Phi Tuân, cảm khái:

“Đúng vậy, loài người là động vật cao cấp nhất, nhưng cũng là phức tạp nhất. So với con người, chúng trung thành đến mức đáng yêu.”

Ví dụ như chuyện vừa rồi, nếu là con người, hẳn đã oán trách không ít. Nhưng con cú này vẫn luôn nghe lệnh, không hề than phiền.

Hai thị vệ lặng lẽ đi phía sau, hai người đi, họ đi theo; hai người dừng, họ cũng dừng.

Cứ thế, đi đi dừng dừng, cuối cùng cũng trở về doanh trại.

Lúc này, Tô Liên Y chẳng còn chút sợ hãi nào, thậm chí còn bắt chước Phi Tuân, đưa tay chọc vào lớp lông mềm mại của con cú, trêu chọc nó: “Phi Tuân, ngươi không thấy mình hơi kỳ quặc sao? Người khác thì để diều hâu hay đại bàng oai phong đậu trên tay, còn ngươi lại là một con cú mèo, chẳng kỳ lạ sao?”

Vân Phi Tuân lắc đầu, rất nghiêm túc nói: “Huấn luyện chim muông cũng giống như tìm tôi tớ, đều dựa vào duyên phận. Trước đây trong quân doanh, ta đã huấn luyện không ít diều hâu và đại bàng, nhưng không con nào tâm linh tương thông với ta như con cú mèo này.”

Tô Liên Y khẽ gật đầu, quả thật nếu không tận mắt chứng kiến, nàng cũng chẳng tin nổi một con cú mèo lại trung thành đến thế.

“Đây đều là số mệnh.” Vân Phi Tuân chợt mỉm cười, ánh trăng bạc rọi xuống khuôn mặt góc cạnh của hắn, hiện ra một vẻ tuấn mỹ khác thường.

“Nếu ta không nhận nhiệm vụ ấy, sẽ chẳng gặp được nàng; mà để lấy lòng nàng, ta mới gặp nó. Từng chuyện, từng biến cố, như bị một sợi tơ vô hình dẫn dắt, mắt xích nối tiếp mắt xích, thiếu đi một chi tiết nhỏ thôi, e rằng kết quả đã khác hẳn. Vì thế…”

Sắc mặt Phi Tuân dần trở nên nghiêm túc: “Ta gặp gỡ, quen biết và yêu nàng, đó là ý trời. Ta, Vân Phi Tuân, biết ơn số mệnh này, cũng sẽ trân trọng nó.”

Thường ngày hiếm khi nghe Vân Phi Tuân nói dài như vậy, hôm nay không hiểu vì sao lại nói hết lời trong lòng, từng câu từng chữ khiến Tô Liên Y rung động.

Nàng cũng ngẩng đầu nhìn hắn, khẽ cười: “Đúng vậy, số mệnh thật là thứ kỳ diệu.”

So với hắn, nàng càng cảm khái hơn, tình yêu ở một thế giới xa lạ, thật sự là kỳ tích.

Khi trở về quân doanh, hai thị vệ chạy vào bếp xử lý thịt thỏ. Tô Liên Y cũng đi lấy gia vị, rồi cùng Vân Phi Tuân nhóm lửa trước trướng của hắn.

Ngọn lửa bập bùng, soi sáng cả một khoảng. Hai người vừa trò chuyện vừa cười đùa, xiên thỏ lên thanh sắt, quét gia vị và đường, đặt lên lửa nướng. Một mùi thơm lừng lập tức lan tỏa.

Thỏ chín, hai người mỗi người một con, vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ. Con còn lại, Tô Liên Y đề nghị chia đôi, đưa cho hai thị vệ đã theo họ từ trước.

Hai thị vệ không ngờ cũng có phần, tự nhiên biết ơn vô hạn với vị phu nhân hiền hậu của tướng quân. Cắn một miếng thỏ béo ngậy, hương vị lan khắp miệng, họ không tiếc lời khen tay nghề của nàng, trong lòng cảm thán: “Khó trách vị tướng quân nghiêm khắc như núi ấy lại yêu chiều nàng đến vậy. Một nữ t.ử vừa xinh đẹp vừa khéo léo, ai lại không say đắm chứ?”

Thực ra hai người họ đã nghĩ quá xa. Tô Liên Y chia thỏ không phải vì lòng nhân đạo gì cả, mà chỉ vì vừa rồi hai người này đã thấy cảnh nàng thân mật với Vân Phi Tuân, nàng sợ họ biến thành “bà tám” đi rêu rao khắp nơi.

Tặng thỏ chỉ để bịt miệng họ mà thôi, không hơn không kém.

Ăn xong, thị vệ mang nước nóng tới. Vân Phi Tuân và Tô Liên Y vào trướng rửa mặt súc miệng, rồi cùng nàng đi ngủ, sau đó mới lưu luyến trở về doanh trướng của mình. Còn những nụ hôn vụn vặt trước khi chia tay thì… tất nhiên không tiện kể ra.

Nằm trên giường lớn, Vân Phi Tuân chống tay lên đầu, cảm thấy ông trời thật ưu ái mình, ban cho hắn một nữ t.ử như thế. Cuộc sống quân doanh khô khan, gian khổ, nhờ nàng mà bỗng có hương vị hạnh phúc khác hẳn.

Không ai để ý, ngay cạnh doanh trướng của Vân Phi Tuân vừa dựng thêm một trướng lớn. Rèm trướng hơi nhấc lên, một người khoác áo choàng trắng như tuyết, từ khe hở hẹp quan sát bên trong. Thấy hai người vui vẻ trò chuyện, ăn thịt thỏ, đôi mày thanh tú kia khẽ nhíu lại.

“Bệ hạ, long thể quan trọng, xin ngài nghỉ ngơi sớm.” Tên thái giám thân cận khom lưng, kính cẩn nói.

Hạ Dận Tu thu tay, buông rèm xuống, rồi chậm rãi đi đi lại lại trong trướng: “An Lộc, ngươi nói xem, bệnh nan y của Vân Phi Tuân có phải do nữ t.ử kia chữa khỏi không?”

An Lộc suy nghĩ một lát rồi đáp: “Khởi bẩm Hoàng thượng, nô tài cho là không phải nàng. Chứng bệnh của tướng quân đâu phải ngày một ngày hai, trước kia Vân nguyên soái tìm khắp danh y cũng vô ích. Một nữ t.ử trẻ tuổi như thế sao có thể chữa khỏi? Nô tài không tin.”

Hạ Dận Tu đến cạnh lò sưởi, đưa đôi tay trắng thon dài ra hong lửa. Ngón cái tay trái mang một chiếc nhẫn ngọc lục bảo sáng rực, đẹp đến mức như sắp tan chảy dưới ánh lửa, giá trị hẳn là vô song.

“Còn t.h.u.ố.c nổ? Ngươi cho là do vị cao nhân nào, Hoàng Lệ Tĩnh ư?”

An Lộc thành thật đáp: “Khởi bẩm Hoàng thượng, nô tài vẫn không tin một nữ t.ử vô danh, chưa từng nghe danh trên giang hồ, lại có thể vừa chữa khỏi bệnh nan y của tướng quân, vừa nghĩ ra kế công thành.”

Hạ Dận Tu nheo mắt, gật gật đầu. Phản ứng và phán đoán của An Lộc đều là bình thường, nhưng không hiểu sao, hắn lại có trực giác rằng nữ t.ử kia chính là cao nhân kia.

Một trực giác vô lý, nhưng hắn lại tin tưởng không chút nghi ngờ.

“Hoàng thượng, xin ngài nghỉ ngơi đi, đã khuya lắm rồi.” Giọng An Lộc mang chút khẩn cầu.

Hạ Dận Tu gật đầu, chậm rãi mở tay ra. An Lộc lập tức vui mừng, cung kính tiến lên hầu hạ hoàng thượng thay y phục, nằm xuống nghỉ ngơi.

Bộ chăn của hoàng thượng là loại gấm quý mang từ cung đình, ấm áp như mùa xuân. Bên trong còn đặt một túi sưởi bằng vàng nguyên chất. An Lộc trước đó đã nhiều lần di chuyển túi sưởi, để đảm bảo mọi góc chăn đều ấm áp, không khiến hoàng thượng bị lạnh.

Thấy hoàng đế ngủ yên, An Lộc lấy túi sưởi ra. Hạ Dận Tu nhắm mắt, nhưng tâm trí vẫn xoay quanh nghi vấn vừa rồi. Nghĩ đi nghĩ lại, bản thân vốn làm việc thận trọng, sao hôm nay lại rối rắm vì một chuyện chưa rõ manh mối thế này?

Nữ t.ử kia nói đến thứ gọi là “thuốc s.úng đen”, nhưng trước khi thứ đó thực sự chế tạo thành công, hắn vẫn không tin.

Thôi, cứ kiên nhẫn chờ, chờ đến khi thứ t.h.u.ố.c s.úng đen kia ra đời vậy.

Nghĩ thế, hắn mới an tâm chìm vào giấc mộng.

Hai ngày sau, những người thợ pháo hoa đã xử lý xong toàn bộ nguyên liệu. Tô Liên Y liền bảo Vân Phi Tuân cho người đưa họ về nhà, lại còn ban thưởng hậu hĩnh.

Tiếp theo, chính là công việc của Tô Liên Y.

Vân Phi Tuân muốn giúp, nhưng Tô Liên Y từ chối. Hắn muốn cử người hỗ trợ, nàng cũng không đồng ý.

Lý do rất đơn giản, nàng không muốn bí quyết bị lộ, đó cũng là để bảo vệ họ.

Chẳng lẽ nàng không có nguy hiểm sao? Thật ra là có, nhưng trong lòng nàng đã có kế hoạch thoát thân.

Kế hoạch tuy tốt, nhưng nàng không thể chủ quan, càng không thể liên lụy người vô tội.

Thế là, dưới sự canh phòng nghiêm ngặt, Tô Liên Y tự chọn một căn lều, đi vào bên trong, dùng những bình sứ đã chuẩn bị từ trước, đem các nguyên liệu đã xử lý pha trộn theo tỷ lệ, chế tạo ra mấy quả b.om thô sơ nhất.

Chỉ trong một buổi sáng, Tô Liên Y đã làm xong vài quả. Khi bước ra khỏi lều, nàng bất ngờ thấy Vân Phi Tuân đang chờ ở ngoài.

Thân hình hắn thẳng tắp, uy nghiêm như cây tùng xanh, đứng kiêu hãnh trước lều, đích thân đợi nàng.

Trong lòng Liên Y dâng lên vị ngọt ngào: “Phi Tuân, ta đã làm được vài quả rồi, chúng ta mang đến doanh chỗ máy b.ắ.n đá thử nghiệm nhé.” Nàng mỉm cười nói.

“Được.” Vân Phi Tuân đáp.

Hai người liền gọi vài thị vệ, mang theo mấy chiếc bình sứ kỳ lạ ấy, hướng về doanh trại máy b.ắ.n đá mà đi.

Bên kia, trong một gian trướng khác, có người sau khi bẩm báo liền cung kính bước vào:

“Khởi bẩm Hoàng thượng, cô nương họ Tô kia đã chế tạo ra món kỳ diệu ấy, hiện đang cùng Vân tướng quân đến chỗ máy b.ắ.n đá để thử nghiệm.” Người nói chính là thị vệ thân cận của Hoàng thượng.

Hạ Dận Tu gật đầu, khẽ mỉm cười: “Được, chúng ta cũng đến xem thử. Xem xem rốt cuộc nữ t.ử ấy đã làm ra thứ gì.”

—------------------------

Ngoài lề:

Hôm nay chợt nhớ ra, liền vội vàng bù lại.

Thật lạ, sao lại quên mất nhỉ?

Vì trước đó, Phi Tuân tội nghiệp vì lo lập công danh mà chẳng thể ở bên nữ chính, khiến các muội đọc truyện đều sốt ruột thay cho hắn. Để bù đắp cho nam chính tội nghiệp, hôm nay đặc biệt thêm một chương ngọt ngào, không biết các muội có hài lòng không? Có thích không?

Nếu thích… khụ khụ… đừng quên bỏ phiếu tháng cho tôi nhé, nghìn vạn lần đừng quên đấy!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 119: Chương 119: Nụ Hôn Sâu | MonkeyD