Ta Thủ Tiết 30 Năm, Ngươi Ở Bên Ngoài Có Một Đàn Con Cháu? - Chương 106
Cập nhật lúc: 20/04/2026 10:01
Một thư lại lập tức bước lên, cung kính nhận lấy đơn trạng, quay người dâng lên trước mặt tri châu.
Tri châu mở đơn cáo trạng ra, ánh mắt âm trầm chăm chú đọc kỹ.
Khắp công đường nhất thời lặng ngắt như tờ, chỉ còn tiếng giấy khẽ sột soạt.
Giữa công đường trang nghiêm ấy, Lục Chiêu Nhược một mình quỳ ở trung tâm, thân hình mảnh mai nhưng sống lưng thẳng tắp.
Thần sắc nàng bình tĩnh như nước, giữa mi tâm không hề có nửa phần sợ hãi, từng lời từng chữ thốt ra đều rõ ràng dứt khoát, vang vọng mạnh mẽ.
Trong nha môn này, từng có cảnh tượng như vậy sao?
Một nữ t.ử yếu ớt, lại dám cáo trạng cả nhà chồng, phân tích rõ ràng, từ đầu đến cuối đều không hề run sợ!
Bên ngoài, dân chúng vây xem đã xôn xao bàn tán: "Nữ nhân này to gan thật! Lại dám kiện cả một nhà!"
Tiêu Dạ Minh ngồi một bên, ánh mắt chưa từng rời khỏi Lục Chiêu Nhược dù chỉ một khắc.
Nhìn nàng bình tĩnh trình bày, không kiêu không nịnh, trong đáy mắt hắn tràn đầy sự tán thưởng và ngưỡng mộ khó nói thành lời.
Ngay cả Thẩm Dung Chi quỳ bên cạnh, cũng không nhịn được, lén ngẩng đầu nhìn người mà hắn ta từng quen thuộc nhất.
Lúc này, thần sắc Lục Chiêu Nhược nghiêm nghị, lời nói như đinh đóng cột, tựa như đã thay da đổi thịt.
Hắn ta chưa từng biết, trong cốt tủy nàng lại ẩn chứa một linh hồn cứng cỏi đến vậy.
Tri châu càng đọc đơn cáo trạng, sắc mặt càng trở nên nghiêm trọng.
Ông chậm rãi đặt cuộn đơn xuống án thư, ánh mắt sắc bén lần lượt quét qua đám người Thẩm gia, cuối cùng dừng lại trên người Lục Chiêu Nhược.
"Lục thị, những điều ngươi cáo buộc, liên quan rộng rãi, điều nào cũng có thể luận tội chịu phạt, những nhân chứng vật chứng ngươi nói hiện đang ở đâu?"
Lục Chiêu Nhược bình tĩnh đáp: "Bẩm đại nhân, có bốn vật chứng…
Thứ nhất, là bát canh t.h.u.ố.c mà hôm qua Trương thị dùng để đầu độc dân phụ, đã ở sẵn ngoài công đường, có thể kiểm tra độc tính.
Thứ hai, là những phong thư qua lại giữa Trương thị, Thẩm Thanh Thư với Thẩm Dung Chi và Lâm thị. Trong thư không chỉ nhắc đến việc Thẩm Dung Chi cưới vợ ở hải ngoại, đã sinh được một đứa con và đưa về bổn gia, có ý đồ để dân phụ nuôi dưỡng, còn đề cập Lâm thị đang m.a.n.g t.h.a.i lần thứ hai, đủ chứng minh song thân “dung túng con cháu trái giáo lệnh”, không những không quở trách tội của Thẩm Dung Chi, mà còn nhiều lần che giấu.
Thứ ba, là bản sao hôn thư của Thẩm Dung Chi và Lâm thị lập tại hải ngoại, giấy trắng mực đen, đủ chứng minh tội “có vợ lại cưới”.
Thứ tư, là bản sao sổ sách ghi chép việc Trương thị nhờ người trông miếu Hà Cường ở miếu Thành Hoàng âm thầm chuyển bạc ra hải ngoại trong ba năm qua, từng khoản từng mục đều được ghi chép rõ ràng, đủ chứng minh tội “cha mẹ còn mà phân hộ chia tài” của Thẩm gia.
Tất cả vật chứng đều đã được đưa đến bên ngoài công đường, chờ đại nhân kiểm nghiệm."
Nàng hơi dừng lại lấy hơi rồi tiếp tục trình bày: "Về nhân chứng, tuần kiểm cửu phẩm huyện Vĩnh An, cũng là huynh trưởng của dân phụ - Lục Bá Hoành, có thể chứng thực việc Lâm Ánh Ngư “đánh quan lại bị thương”; gia nô Thẩm gia là Thạch Đầu có thể chứng thực việc Lâm Ánh Ngư ngang nhiên bước vào chính đường, có lời nói hành vi vượt lễ nghi, nhiều lần nh.ụ.c m.ạ chủ mẫu; ngoài ra, dân phụ còn nhờ thủy sư Lân Hải tra xét, có vài binh sĩ thủy quân có thể làm chứng, xác nhận việc Thẩm Dung Chi thành thân chung sống, lập gia thất riêng cùng Lâm thị ở hải ngoại.
Ngoài ra, hai tên tiểu tư hôm qua phụng mệnh Trương thị đến xử lý bát t.h.u.ố.c và “hậu sự” của dân phụ cùng người trông miếu Hà Cường ở miếu Thành Hoàng đều đã bị bắt giữ, hiện đang chờ xét hỏi ngoài công đường…"
Cuối cùng, nàng hơi cao giọng: "Dân phụ khẩn xin đại nhân lập tức kiểm nghiệm! Nữ nhi do Lâm Ánh Ngư sinh ra hiện đang ở ngoài, có thể cho nhỏ m.á.u nhận thân với Thẩm Dung Chi, để chứng thực tội “có vợ cưới thêm” của Thẩm Dung Chi, cùng tội “thiếp thân loạn gia” của Lâm Ánh Ngư! Tất cả nhân chứng đều đã có mặt, chờ đại nhân truyền gọi."
Bỗng Tiêu Dạ Minh trầm giọng lên tiếng: "Bổn tướng cũng có thể làm chứng, tận mắt thấy Lâm thị ngang nhiên bước vào chính đường, có lời nói hành vi vượt lễ nghi; lại tận mắt thấy nàng ta ra tay đ.á.n.h bị thương tuần kiểm huyện Vĩnh An Lục Bá Hoành, nhiều lần phạm thượng, nh.ụ.c m.ạ chủ mẫu Lục nương t.ử. Còn việc Thẩm Dung Chi thành thân chung sống, lập gia thất riêng cùng Lâm thị ở hải ngoại là do thuộc hạ của bổn tướng tra xét mà rõ, cũng có thể làm chứng."
Lục Chiêu Nhược kinh ngạc nhìn về phía Tiêu Dạ Minh.
Mà Tiêu Dạ Minh vừa dứt lời, ngoài công đường lại vang lên một giọng nói trong trẻo pha chút trêu ngươi: "Tri châu đại nhân, vừa rồi Cố mỗ cũng có mặt, Cố mỗ xin cùng làm chứng mọi chuyện ở Thẩm gia."
[Một vở kịch đặc sắc như vậy, sao có thể thiếu ta?]
Không biết từ lúc nào mà Cố Tiện đã ung dung đứng tựa bên cửa, phe phẩy quạt xếp, mỉm cười nhìn vào trong, rõ ràng là bộ dạng đến xem náo nhiệt.
Thẩm Dung Chi, Lâm Ánh Ngư, Thẩm Thanh Thư cùng Trương thị đều chấn động.
Bọn họ không thể nào ngờ Lục Chiêu Nhược lại âm thầm phái người đến tận đảo Quy Dữ để lấy được bản sao hôn thư!
Hơn nữa còn nhờ chính Tiêu thống lĩnh ra tay trợ giúp!
Đến lúc này, bọn họ mới chợt bừng tỉnh.
Mọi thứ diễn ra trên công đường hôm nay đều là tấm lưới trời Lục Chiêu Nhược giăng sẵn, chỉ chờ bọn họ tự chui đầu vào!
Trương thị chợt nhớ lại nửa năm qua Lục Chiêu Nhược khác thường thế nào. Nàng lạnh nhạt, bình tĩnh đến đáng sợ, hóa ra đó không phải nhu nhược chịu đựng, mà là ẩn nhẫn chờ thời.
Bà ta buột miệng: "Sao, sao ngươi biết được địa chỉ ở hải ngoại? Sao lại tìm ra nơi cất giấu mật thư…"
Vừa thốt ra, bà ta lập tức nhận ra mình lỡ lời, vội mím c.h.ặ.t môi.
Lục Chiêu Nhược lạnh lùng nhìn bà ta: "Đã làm chuyện trái lương tâm, sớm muộn cũng để lộ sơ hở. Ta chỉ cần để tâm nhiều hơn một chút, tự nhiên sẽ biết."
Nếu không phải kiếp trước nàng bị bọn họ lừa gạt suốt ba mươi năm, hao phí hết một đời mới nhìn thấu cái Thẩm trạch ăn thịt uống m.á.u người này, thì kiếp này sao nàng có thể sớm đề phòng, tính toán từng bước?
Đương nhiên cũng có công lớn của A Bảo!
