Ta Thủ Tiết 30 Năm, Ngươi Ở Bên Ngoài Có Một Đàn Con Cháu? - Chương 107

Cập nhật lúc: 20/04/2026 10:01

Tri châu thuận thế ra lệnh: "Đưa vật chứng vào!"

Nha dịch lập tức dâng bát t.h.u.ố.c, mật thư, bản sao hôn thư cùng sổ sách lên.

Tri châu cẩn thận kiểm tra nước t.h.u.ố.c trong bát, lại xem qua sổ ghi chép chuyển tiền ra hải ngoại cùng hôn thư tái giá của Thẩm Dung Chi, sắc mặt sa sầm.

"Truyền nhân chứng!"

Ngay sau đó, Thạch Đầu, người trông miếu Hà Cường, hai tên tiểu tư cùng các binh sĩ thủy sư lần lượt được dẫn vào.

Tri châu thẩm vấn từng người một.

Thạch Đầu khóc lóc tố cáo ngày thường Trương thị và Thẩm Thanh Thư bạc đãi chủ mẫu, dung túng Lâm thị vượt lễ ra sao.

Người trông miếu Hà Cường run rẩy thừa nhận việc giúp Thẩm gia chuyển tiền.

Hai tên tiểu tư cũng nhận tội theo lệnh Trương thị xử lý bát t.h.u.ố.c độc và t.h.i t.h.ể nhằm che giấu tội ác.

Các binh sĩ thủy sư thì kể lại rành rọt việc nhìn thấy Thẩm Dung Chi và Lâm thị sống chung như vợ chồng, sinh con đẻ cái ở ở hải ngoại.

Từng lời của nhân chứng đều khớp c.h.ặ.t với vật chứng, đóng đinh tội trạng của Thẩm gia.

Sắc mặt bốn người Thẩm gia dần trở nên xám xịt.

Thẩm Dung Chi nằm mơ cũng không ngờ, cục diện bức bách c.h.ặ.t chẽ, không có một sơ hở hôm nay lại chính là do Lục Chiêu Nhược từng gắn bó từ nhỏ, thổ lộ tâm tình cùng hắn ta dày công bố trí!

Trước kia, nàng vốn dịu dàng nhu thuận, chuyện gì cũng nghe theo hắn ta.

Lâm Ánh Ngư cũng không ngờ, nàng ta theo Dung Lang vượt ngàn dặm khơi trở về, trong lòng tràn ngập hy vọng thứ chờ đợi mình là cuộc sống áo gấm bát vàng, kẻ hầu người hạ vây quanh, chuyện đấu trí tranh sủng cùng vị “chính thất” kia chẳng qua chỉ là chút trò tiêu khiển trong cảnh phú quý nhàn nhã.

Không ngờ rằng, nàng ta lại phải đứng trên công đường, bị liệt kê tội danh đầy mình.

Nàng ta nhìn về phía Lục Chiêu Nhược, phụ nhân quanh năm ru rú nơi hậu trạch này, lợi hại hơn nàng ta tưởng rất nhiều.

Tri châu nghiêm giọng nói: "Đưa đứa bé kia vào, chuẩn bị nước sạch."

Đông Nhu bế đứa bé vào giữa đại đường.

Một bát nước sạch lập tức được dâng lên.

Nha dịch chích đầu ngón tay Thẩm Dung Chi, nặn một giọt m.á.u vào trong nước, sau đó lại cẩn thận chích nhẹ đầu ngón tay đứa bé, để m.á.u nhỏ vào bát.

Trong ánh mắt nín thở theo dõi của mọi người, hai giọt m.á.u chậm rãi hòa vào nhau.

Thư lại cao giọng tuyên: "Máu hòa vào nhau, huyết thống đã được chứng thực!"

Đến đây, mọi tội trạng đều đã chắc chắn như đinh đóng cột.

Tri châu đập mạnh kinh đường mộc xuống án, tiếng vang chấn động công đường: "Thẩm Dung Chi! Ngươi thân là con, là chồng, lại ruồng bỏ thân nhân, trốn ra hải ngoại; cha mẹ còn mà tự ý phân hộ chia tài, tự tiện phân chia gia sản; lại có vợ mà cưới thêm, coi thường quốc pháp lễ chế; còn coi thiếp là vợ, đảo lộn trật tự chính thứ! Nhiều tội gộp lại, chiếu theo Hình thống, xử tù ba năm, lưu đày ba nghìn dặm!

Lâm Ánh Ngư thân phận thấp kém mà vượt quyền chính thất, đảo lộn trật tự thê thiếp; thiếp thất mắng nhiếc chủ mẫu, dĩ hạ phạm thượng; lại đ.á.n.h bị thương trưởng bối thân thích Lục tuần kiểm là mệnh quan triều đình, thực chất là đ.á.n.h quan lại, can danh phạm nghĩa! Nhiều tội cộng lại, theo luật xử một trăm trượng, phạt giam ba năm!

Tuy nhiên, xét ngươi đang mang thai, con gái lớn chưa đầy ba tuổi, theo luật phải đợi sau khi sinh trăm ngày mới hành hình, sau đó đưa con đến nơi chịu án! Từ hôm nay, giam giữ chờ quyết định!

Thẩm Thanh Thư, Trương thị! Hai người các ngươi thân là trưởng bối, lại phạm tội “cha mẹ còn mà phân hộ chia tài”, dung túng con cái chiếm đoạt gia sản, làm bại hoại gia phong; còn dung túng con cháu trái giáo lệnh, không tra xét không xử lý tội hôn của Thẩm Dung Chi, ngược lại còn che giấu, thất đức thất trách! Chiếu theo luật, mỗi người phạt tám mươi trượng, tù hai năm!

Trương thị! Ngươi còn phạm thêm trọng tội trong mười điều đại ác “trưởng bối mưu sát hậu bối”! Theo luật, xử treo cổ!"

Nghe đến hai chữ “treo cổ”, toàn thân Trương thị mềm nhũn, ngã sụp xuống đất, nước mắt giàn giụa.

Chỉ mới hôm kia thôi, bà ta còn mơ tưởng viễn cảnh sau này Thẩm gia trở thành đại hộ số một thành Cát Châu, cháu trai có thể vào triều làm quan, vinh hoa phú quý của Thẩm gia ở ngay trước mắt.

Vậy mà giờ đây, thứ đón chờ bà ta lại là “treo cổ”?

[Không! Không thể như vậy!]

Bà ta vì cái nhà này mà tính toán cả đời, hao tâm tổn sức, mắt thấy mình sắp leo lên đỉnh cao, sao có thể rơi xuống bùn lầy trong chớp mắt, chịu kết cục bị siết cổ mà c.h.ế.t?

Bà ta quỳ thẳng người lên, lớn tiếng: "Tri châu đại nhân! Ngài không thể xử tội chúng ta! Thẩm gia chúng ta là “trung thương” được ngự ban! Sau khi tân đế cáo miếu đã đặc biệt ban Chiếu khao thưởng trung thương tam triều, tổ tiên nhà ta thật sự từng dâng quân lương cho Thái Tổ!"

Thẩm Thanh Thư và Thẩm Dung Chi nghe vậy, trong lòng lại càng trĩu nặng.

Bọn họ mơ hồ cảm thấy chuyện này có điểm không ổn, e rằng bên trong có bẫy, nhưng gia phả ghi chép rõ ràng công lao dâng lương của tổ tiên, lại khiến trong lòng họ không khỏi nhen nhóm một tia hy vọng may mắn.

Biết đâu lại là thật?

Nếu thật sự là “trung thương” được ngự ban, có lẽ có thể giảm nhẹ tội trạng hôm nay?

Lục Chiêu Nhược vẫn rất ung dung.

[Muốn dùng cái danh “trung thương” này để thoát tội sao?]

[Ha, cái hư danh ấy chẳng những không cứu được các ngươi, mà còn trở thành chiếc đinh cuối cùng đóng c.h.ặ.t quan tài của các ngươi.]

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.