Ta Trở Thành Danh Y Kinh Thành - Chương 1
Cập nhật lúc: 17/07/2026 13:04
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt biểu muội lập tức trắng bệch.
Nàng ta tức đến rơi nước mắt.
“Biểu tỷ, sao tỷ có thể nghĩ muội như vậy?”
“Nếu không phải dì mất sớm, mẹ muội bảo muội đến xem tỷ sống thế nào, muội mới chẳng tới đâu.”
“Nữ nhân chốn hậu trạch các tỷ đúng là nhiều tâm cơ, nói chuyện cũng âm dương quái khí như vậy.”
Ta khẽ cười một tiếng.
“Không bằng muội, mới đến phủ mười ngày đã có thể nắm tay biểu tỷ phu rồi.”
“Lẽ ra biểu tỷ nên sớm chuẩn bị sân viện cho muội mới phải, nếu không sau này muội không có chỗ ở, chẳng phải sẽ thành một thông phòng hèn mọn hay sao.”
Lúc này biểu muội mới chú ý tới bàn tay hai người đang chồng lên nhau, lập tức rụt tay về.
Bùi Dực lạnh mặt.
“Nàng nói vậy là có ý gì? Vân Nhi là khách, cũng là người nhà mẹ đẻ của nàng. Nếu không phải vì nàng, ta có bỏ công vụ xuống để đi cùng nàng ấy không?”
“Nàng vô duyên vô cớ vu oan nàng ấy, nàng nên xin lỗi Vân Nhi.”
Ánh mắt ta rơi xuống bàn tay hai người vừa tách ra.
Ngón tay Bùi Dực thon dài, lòng bàn tay vì nhiều năm cầm kiếm mà có một lớp chai mỏng, vừa rồi còn đang vững vàng che chở cổ tay Tống Vân.
Nghe thấy hai chữ xin lỗi, Tống Vân lại trốn ra sau lưng Bùi Dực.
“Biểu tỷ, muội biết tỷ luôn coi trọng quy củ, nhưng muội và biểu tỷ phu trong sạch quang minh.”
“Sao tỷ có thể dùng suy nghĩ bẩn thỉu như vậy để phỏng đoán chúng muội?”
Bùi Dực giận dữ bừng bừng, bước lên một bước, che Tống Vân kín mít sau lưng.
“Lâm Thanh Hòa, nàng đúng là vô lý hết mức.”
“Vân Nhi trời sinh thẳng thắn, không hiểu những quanh co trong nội trạch các nàng.”
“Ta xem nàng ấy như muội muội trong nhà, nàng nhất định phải làm cho tất cả mọi người đều không vui mới được sao?”
Ta lặng lẽ nhìn hắn.
Ba năm qua, chỉ cần Bùi Dực hơi nhíu mày, ta sẽ trằn trọc cả đêm không ngủ, tự trách mình rốt cuộc làm chỗ nào chưa đủ tốt.
Bây giờ hắn đứng trên cao nổi giận với ta, trong lòng ta lại không gợn lên một chút sóng nào.
Ta xoay người đi về phía cửa viện.
Sau lưng truyền tới tiếng quở trách đầy giận dữ của Bùi Dực.
“Hôm nay nếu nàng bước ra khỏi cánh cửa này, tối nay đừng mong ta đến phòng nàng.”
Bước chân ta không dừng lại, đi thẳng về chính viện.
Trên án kỷ đặt một bát canh sâm đã hầm ba canh giờ.
Năm ta vừa gả vào Bùi phủ, Bùi Dực bị nhiễm phong hàn, sốt cao không lui.
Ta canh bên giường, không ngủ không nghỉ chăm sóc hắn suốt ba ngày ba đêm.
Sau khi khỏi bệnh, hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta nói:
“Thanh Nhi, đời này có nàng, Bùi mỗ không còn mong cầu gì khác, tuyệt đối không phụ nàng.”
Nhưng vừa rồi trong đình hóng mát, khi hắn giẫm nát bánh mây do chính tay ta làm, hắn còn chẳng thèm nhìn lấy một cái.
Vì học làm món bánh ấy, mu bàn tay ta bị xửng hấp làm bỏng đỏ cả một mảng lớn.
Ta bưng bát canh sâm còn âm ấm kia ra dưới hiên, đổ đi.
Xoay người dặn nha hoàn Thúy Trúc:
“Thu dọn một chút, chuẩn bị nghỉ ngơi.”
Sáng sớm hôm sau.
Vào giờ này ngày thường, chắc chắn ta đã chuẩn bị xong quan phục cho Bùi Dực, hâm nóng trà nước, chờ hầu hạ hắn rửa mặt chải đầu.
Nhưng hôm nay, ta chẳng làm gì cả.
Đã qua giờ Thìn.
Quản gia đến báo, thế t.ử gia vừa sáng sớm đã dẫn biểu tiểu thư ra khỏi phủ, nói là đến bãi cưỡi ngựa ngoài thành.
Chưa đến nửa canh giờ, bà mẫu đã dẫn người tới chính viện hỏi tội.
“Thân là chủ mẫu đương gia, ngay cả phu quân của mình cũng không giữ được.”
“Mặc hắn dẫn một cô nương chưa xuất giá đi khắp nơi lộ diện, quy củ của ngươi học vào bụng ch.ó hết rồi à?”
Trước kia gặp chuyện như vậy, ta luôn nhận hết lỗi về mình, thay Bùi Dực che giấu, sợ hắn bị trưởng bối trách phạt.
Bây giờ ta không muốn làm tấm khiên chắn này nữa.
Ta ngồi bên bàn, bưng chén trà lên uống một ngụm.
“Thế t.ử gia là trụ cột của Bùi phủ, chàng muốn làm gì, con dâu không ngăn được.”
“Nếu mẫu thân thấy không ổn, đại có thể đợi thế t.ử gia trở về rồi tự mình dạy dỗ.”
Bà mẫu ngẩn ra.
Thấy sắc mặt ta lạnh nhạt, bà lại chỉ vào ta mắng thêm vài câu ghen tuông bất hiền rồi phất tay áo bỏ đi.
Ta đặt chén trà xuống, dặn Thúy Trúc:
“Đến kho, tìm hết y thư và hòm t.h.u.ố.c năm đó ta mang tới ra đây.”
Ngoại tổ phụ là danh y Giang Nam.
Từ nhỏ ta đã theo ông nhận biết trăm loại thảo d.ư.ợ.c, đọc thuộc y án.
Năm cập kê, vốn dĩ ta định theo ngoại tổ phụ đi du lịch Lĩnh Nam.
Bùi Dực cưỡi ngựa đuổi theo mười dặm, chặn xe ngựa của ta lại.
Hắn nói không muốn để ta chịu khổ gió sương, chỉ muốn an ổn đặt ta trong hậu trạch Bùi phủ, che chở ta cả đời chu toàn.
Ta tin.
Ta cất hòm t.h.u.ố.c, học làm một chủ mẫu thế gia đoan trang.
Kết quả đổi lại là ba năm sau, hắn chê ta nhiều tâm cơ, chê cả người ta toàn là dáng vẻ hậu trạch.
Thúy Trúc ôm hòm t.h.u.ố.c đến trước mặt ta.
Trên mặt hòm phủ một lớp bụi thật dày.
Ta cầm khăn vải, lau sạch từng chút một.
Đến chạng vạng, Bùi Dực trở về.
Hắn sải bước vào phòng, mang theo hơi lạnh đầu xuân.
Tống Vân đi theo sau hắn, trong tay cầm một xâu kẹo hồ lô, cười tươi như hoa.
Bùi Dực thấy ta ngồi trước bàn lật xem y thư, lông mày nhíu lại.
“Ta còn chưa dùng bữa tối, sao nàng không bảo nhà bếp chuẩn bị cơm?”
