Ta Trở Thành Danh Y Kinh Thành - Chương 2
Cập nhật lúc: 17/07/2026 13:04
Giọng điệu hắn đương nhiên như lẽ phải.
Ta không ngẩng đầu.
“Lửa bếp đã tắt rồi, nếu thế t.ử gia đói, có thể bảo hạ nhân ra ngoài mua.”
Bùi Dực bước lên giật lấy quyển sách trong tay ta, ném mạnh lên bàn.
“Lâm Thanh Hòa, nàng còn đang giận dỗi cái gì?”
“Vân Nhi là muội muội, ta dẫn nàng ấy ra ngoài đi dạo cũng là để làm tròn đạo chủ nhà. Nàng cần gì phải bày sắc mặt cho tất cả mọi người xem?”
Tống Vân bước lên, kéo tay áo Bùi Dực.
“Biểu tỷ phu, huynh đừng trách biểu tỷ.”
“Đều là muội không tốt, muội không nên ham chơi kéo huynh đi cưỡi ngựa.”
“Bọn muội là người giang hồ, quen tùy tính rồi, không biết trong phủ các tỷ có nhiều quy củ như vậy.”
“Nếu biểu tỷ tức giận, ngày mai muội dọn ra ngoài là được.”
Một phen lời này lấy lui làm tiến, nắm bắt vô cùng chuẩn xác.
Quả nhiên, Bùi Dực lập tức nắm ngược lấy cổ tay nàng ta, giọng điệu dịu xuống.
“Nàng cứ yên tâm ở lại, không ai có thể đuổi nàng đi.”
Hắn quay đầu nhìn ta, vẻ mặt càng thêm mất kiên nhẫn.
“Lâm Thanh Hòa, trước kia nàng không phải người nhỏ nhen như vậy.”
“Chỉ cần nàng chịu xuống nước, không nhắm vào Vân Nhi nữa, chuyện hôm qua ta sẽ không so đo với nàng, chúng ta vẫn như trước kia.”
Hắn đang chờ ta cảm kích rơi nước mắt mà nhận sai.
Ta đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Được, ta không nhắm vào nàng ta.”
Trên mặt Bùi Dực lộ vẻ hài lòng.
Năm ngày nữa là sinh thần hai mươi lăm tuổi của Bùi Dực.
Theo thông lệ, tiệc sinh thần đều do một tay ta lo liệu.
Quản gia cầm đối bài và danh sách lễ vật đến tìm ta đối chiếu.
Ta đẩy đối bài trở về.
“Tiệc sinh thần lần này, ta không làm nữa, đi mời biểu tiểu thư đến làm đi.”
Quản gia đầy mặt kinh ngạc, không dám nhận bài.
Không bao lâu sau, Bùi Dực đã dẫn Tống Vân nổi giận đùng đùng tìm tới.
“Lâm Thanh Hòa, nàng lại phát điên cái gì?”
“Tiệc sinh thần là thể diện của Bùi phủ, nàng giao cho một biểu muội ở nhờ, là cố ý muốn khiến ta mất mặt sao?”
Tống Vân ở bên cạnh khẽ thở dài một tiếng.
“Biểu tỷ, nếu tỷ thấy mệt, nói thẳng là được, người hành tẩu giang hồ như bọn muội chưa từng làm bộ làm tịch.”
“Tỷ dùng chuyện này để nắm thóp biểu tỷ phu, thật sự có mất phong phạm chủ mẫu.”
Nàng ta nói xong lại không khách khí thu lấy đối bài.
“Nếu biểu tỷ không muốn, vậy để muội tiếp nhận.”
“Muội nhất định sẽ tổ chức cho biểu tỷ phu một buổi tiệc sinh thần thật náo nhiệt.”
Bùi Dực tán thưởng nhìn Tống Vân một cái, sau đó lạnh lùng nhìn ta.
“Vân Nhi chỉ là khách mà còn hiểu chuyện hơn nàng.”
“Nếu nàng thật sự không muốn quản, sau này chuyện chi tiêu trong phủ nàng cũng không cần nhúng tay nữa.”
Ta thuận thế gật đầu.
“Được, vậy vất vả biểu muội rồi.”
Bùi Dực sững tại chỗ.
Hắn há miệng, nhưng không hạ được mặt để hối hận, chỉ có thể hừ lạnh một tiếng rồi dẫn Tống Vân rời đi.
Mấy ngày tiếp theo, Tống Vân ở trong phủ nổi bật đủ đường.
Nàng ta cầm đối bài ra lệnh, lấy quy củ giang hồ làm lý do, tùy ý sửa thực đơn và chỗ ngồi của tiệc.
Nàng ta bao đầu bếp của t.ửu lâu đắt nhất kinh thành, mua sạch rượu mạnh ở chợ phía Tây.
Hạ nhân thấy gió đổi chiều, đều bắt đầu nịnh bợ vị tân quý này.
Thúy Trúc tức đến giậm chân.
“Phu nhân, biểu tiểu thư làm loạn như vậy, thế t.ử gia cũng không quản sao?”
Ta lật qua một trang y thư, giọng điệu bình tĩnh.
“Mặc nàng ta đi, ngươi chỉ cần làm tốt việc của chúng ta.”
Mấy ngày nay, ta đã sắp xếp ổn thỏa hòm t.h.u.ố.c, lại lặng lẽ bán mấy món trang sức năm đó tự mình mang tới, đổi thành ngân phiếu gọn nhẹ.
Mọi việc đã chuẩn bị xong, chỉ còn thiếu một cơ hội rời đi.
Ngày tiệc sinh thần.
Trước cửa Bùi phủ ngựa xe như nước, quyền quý trong kinh đều có mặt.
Sau khi mở tiệc, Tống Vân mặc một bộ váy lưu tiên gấm Thục màu đỏ chính thất, bưng chén rượu qua lại giữa các khách khứa.
Màu đỏ chính thất là màu chỉ chủ mẫu chính thê mới có thể mặc.
Nàng ta không hề kiêng dè, lớn tiếng uống rượu với nam khách, mở miệng là gọi huynh đệ.
Bàn nữ quyến vang lên từng đợt xì xào bàn tán.
Bà mẫu tức đến ném đũa, quay đầu không nhìn đại sảnh.
Bùi Dực lại bưng chén rượu đứng dậy, đi tới bên cạnh Tống Vân, chắn trước người nàng ta.
“Chư vị đừng trách, Vân Nhi từ nhỏ lớn lên trong giang hồ, không câu nệ tiểu tiết, tính tình thẳng thắn.”
“Bùi mỗ chính là thích phần ngây thơ không nhiễm bụi trần ấy của nàng.”
Ánh mắt mọi người đồng loạt rơi xuống người ta.
Ai nấy đều đang chờ ta vì bảo vệ tôn nghiêm của chính thê mà đại náo yến tiệc.
Ta chậm rãi đứng dậy, chỉnh lại tay áo.
Bưng chén rượu trước mặt lên, từng bước đi đến giữa sảnh.
Trong mắt Bùi Dực đầy vẻ khiêu khích, vẻ đắc ý nơi khóe miệng Tống Vân càng không thể che giấu.
Ta uống cạn rượu trong chén, úp ngược chén rỗng lên mặt bàn.
“Nếu thế t.ử gia đã thiên vị sự không câu nệ tiểu tiết của biểu muội như vậy, Lâm mỗ đương nhiên nên tác thành.”
Ta rút từ trong tay áo ra một phong thư hòa ly đã ấn dấu tay, vỗ xuống trước chén rượu của Bùi Dực.
“Chủ mẫu của Bùi phủ này, ta không làm nữa.”
Tiếng đàn sáo trong đại sảnh vốn đang vang lên bỗng im bặt.
Bùi Dực không thể tin nổi nhìn chằm chằm vào lá thư hòa ly trên bàn, đáy mắt đầu tiên là ngỡ ngàng, ngay sau đó biến thành thẹn quá hóa giận.
