Ta Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Lục Giới - 154
Cập nhật lúc: 07/02/2026 15:57
Nói xong, hắn dịch chuyển đi mất. Trước cửa quán trọ lại chỉ còn lại hai người Ân Nghiệt và Ân Yểu Yểu.
Ân Yểu Yểu nghiêng đầu giọng điệu có chút nịnh nọt và vô tội: "Ca ca, muội thật sự chỉ tình cờ gặp Quỷ Quân đại nhân thôi."
Ân Nghiệt hỏi lại đầy ẩn ý: "Tín vật?"
Ân Yểu Yểu vội vàng lắc đầu: "Ca ca đừng nghe Quỷ Quân đại nhân nói bừa không có chuyện này đâu!"
Ân Nghiệt cười như không cười vẻ mặt không thể hiện sự vui giận. Đầu ngón tay ngưng tụ một luồng gió mạnh cuộn vào vạt váy Ân Yểu Yểu làm chiếc chuông buộc ở cổ chân nàng phát ra tiếng "leng keng leng keng" giòn tan.
Tu Lệ nói: "Chiếc chuông này tuy đã mất tác dụng nhưng vẫn treo trên cổ chân ngươi. Tuy bình thường đi lại không kêu nhưng khi dùng pháp thuật có linh lực như gió mạnh thúc đẩy nó, nó vẫn sẽ kêu." Giọng điệu của hắn mang theo chút thương hại: "Có phải vì nó trên đường đi không kêu nên ngươi đã quên mất chuyện này rồi."
Ân Yểu Yểu không để ý đến Tu Lệ. Trên mặt nàng lập tức hiện lên vẻ hoảng loạn giọng nói cũng đầy nghi hoặc mắt rưng rưng nước: "Ca ca, muội không biết thứ này tại sao đột nhiên lại xuất hiện trên chân muội, muội..."
Lời còn chưa dứt cửa quán trọ đã "kẽo kẹt" một tiếng mở ra từ bên trong. Từ bên trong bước ra một người làm cười híp mắt nói: "Ồ, hai vị sao lại đứng ở ngoài vậy? Có phải muốn ở trọ không?" Hắn nhiệt tình mời hai người vào nhà: "Mau vào mau vào, trời nóng như vậy."
Ân Yểu Yểu lắc đầu, không nhúc nhích: "Không..."
Lời còn chưa dứt lòng bàn tay Ân Nghiệt trực tiếp xuất hiện hai viên linh thạch thượng phẩm. Hắn tùy tiện ném linh thạch cho người làm, rồi kéo Ân Yểu Yểu đi vào. Người làm thấy linh thạch, mắt sáng lên, mày cười híp lại, vội vàng mở cửa một phòng thượng hạng gần đó, nói: "Mời khách quan vào!"
Ân Nghiệt "ừm" một tiếng, đi vào trong phòng. Ân Yểu Yểu bị hắn kéo đành phải đi theo vào: "Ca ca, chúng ta không về Ma Cung sao ở trọ làm gì?"
Ân Nghiệt lật tay nắm lấy cổ tay nàng kéo nàng vào phòng. Phi Cực quanh người tụ lại thành một luồng gió, "ầm" một tiếng đóng sập cửa phòng lại.
Ân Yểu Yểu bị hắn kéo đau cổ tay: "Ca ca?"
Ân Nghiệt không nói gì, tay lại dùng sức trực tiếp ném nàng lên giường. Ân Yểu Yểu bị tấm ván giường làm cấn một cái chống tay muốn bò dậy, đôi mắt ướt át khó hiểu nhìn về phía Ân Nghiệt: "Ca ca, Yểu Yểu là muội muội ruột của huynh mà..."
