Ta Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Lục Giới - 155
Cập nhật lúc: 07/02/2026 15:57
Ân Nghiệt như nghe thấy một câu chuyện cười cực kỳ buồn cười đột nhiên bật cười thành tiếng. Tay ấn vai nàng đè nàng xuống giường. Hắn che khuất ánh sáng nhìn từ trên cao xuống nàng. Khoảng cách giữa hai người rất gần bóng đổ lên mặt Ân Yểu Yểu.
Ánh mắt nàng dừng lại trên mắt hắn. Đây là lần đầu tiên nàng nhìn hắn gần như vậy. Đôi mắt hắn đẹp và dài, bây giờ lông mi hơi rũ xuống để lộ nốt ruồi son ở đuôi mắt cùng màu với đồng t.ử đỏ sẫm, khi không cười trông có vẻ bạc bẽo.
Ân Yểu Yểu giãy vai một cái giọng cầu xin: "Ca ca, huynh muội chúng ta là ruột thịt tuyệt đối không được!"
Ân Nghiệt cười thành tiếng tay ấn vai nàng không buông: "Sợ gì?"
Ân Yểu Yểu cố gắng thoát khỏi sự kìm kẹp của hắn giọng mềm mại: "Ca ca..."
Ân Nghiệt buông vai nàng ra thong thả đứng dậy lại nắm lấy cổ chân nàng. Ân Yểu Yểu co chân về nhưng cổ chân bị hắn nắm c.h.ặ.t cứng không co về được.
"Đừng động đậy." Giọng Ân Nghiệt như thường lệ mang theo vài phần lười biếng nhưng vô cớ mang lại cảm giác không thể chống lại. Hắn vén váy nàng lên một chút để lộ cổ chân mảnh mai của nàng. Một sợi dây đỏ đang buộc trên cổ chân khá nổi bật, trên đó còn treo hai chiếc chuông nhỏ màu vàng, trông vô cớ mang lại cảm giác quyến rũ.
Trên mặt nàng vẫn là vẻ hoảng loạn vô tội nói: "Ca ca, muội thật sự không biết chiếc chuông này tại sao lại ở trên chân muội..."
Ân Nghiệt không nói gì nắm lấy chiếc chuông kéo ra trực tiếp làm đứt cả sợi dây đỏ. Ân Yểu Yểu đau đến nhíu mày một chút c.ắ.n môi không để mình rên lên. Sợi dây để lại một vết thương trên cổ chân nàng, m.á.u chảy ra từ vết thương.
Nàng rưng rưng nước mắt nặn ra một nụ cười rụt rè: "Cảm ơn ca ca. Chiếc chuông này vốn dĩ không biết làm sao lại đến chân muội bây giờ tháo ra thì tốt quá rồi."
Lòng bàn tay Ân Nghiệt nắm chiếc chuông. Một ngón tay thon dài dùng sức quẹt một cái trên vết thương của nàng làm vết thương nhỏ đó bị rách ra thêm một chút. Máu chảy ra càng nhiều hơn. Ngón tay hắn dính một chút m.á.u: "Đau không?"
Môi Ân Yểu Yểu đã trắng bệch trên trán là mồ hôi. Nàng liên tục lắc đầu: "Không... Không đau..."
Ngón tay Ân Nghiệt dùng sức hơn nữa rạch vết thương của nàng ra thêm một chút: "Nhưng bản tôn cảm thấy đau mới có thể rút ra bài học."
Nước mắt vốn đang chực trào trong hốc mắt lập tức tuôn ra. Ân Yểu Yểu mặt trắng bệch, cầu xin: "Đau, ca ca, Yểu Yểu đau!"
Ân Nghiệt cười lạnh một tiếng, bàn tay nắm chiếc chuông khẽ siết lại bóp nát chiếc chuông rồi cả sợi dây đỏ cũng biến mất theo.
