Ta Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Lục Giới - 156
Cập nhật lúc: 07/02/2026 15:57
Bàn tay hắn còn dính m.á.u, giơ lên lau nước mắt cho nàng làm mặt nàng cũng lem luốc: "Ca ca không biết lời nào của muội là thật, lời nào là giả, phải làm sao đây?"
Đang nói, ngón tay hắn lại rơi xuống vết thương đó, làm bộ muốn tiếp tục xé vết thương của nàng. Ân Yểu Yểu vội vàng mở miệng nói, giọng nghe rất yếu ớt nhưng giọng điệu kiên định: "Ca ca, Yểu Yểu chưa bao giờ lừa huynh!"
Ân Nghiệt không nói gì khóe môi nhếch lên. Trong tay không trung xuất hiện một lọ t.h.u.ố.c mỡ. Hắn đưa ngón tay vào lọ t.h.u.ố.c lấy ra một cục t.h.u.ố.c mỡ dày bôi lên vết thương ở cổ chân nàng.
Vết thương của Ân Yểu Yểu bị t.h.u.ố.c mỡ làm bỏng rát như có một nghìn cây kim nhỏ đang đ.â.m vào vết thương. Nàng mím môi, nói: "Ca ca có thể thi triển một pháp thuật chữa thương cho Yểu Yểu không?"
Ngón tay Ân Nghiệt bôi t.h.u.ố.c cho nàng dùng sức hơn một chút nhưng không dùng thuật chữa lành mà là phủ t.h.u.ố.c mỡ lên vết thương của nàng rồi dùng sức xoa bóp chỗ đã bôi t.h.u.ố.c: "Bản tôn chỉ cảm thấy như vậy sẽ đau hơn."
Tu Lệ truyền âm cho Ân Yểu Yểu: "Hắn đang nói ngươi không biết rút kinh nghiệm."
Ân Yểu Yểu không để ý đến Tu Lệ. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch nhưng vẫn treo nụ cười ngọt ngào. Bàn tay bên cạnh nắm c.h.ặ.t chăn, dường như coi chăn là Ân Nghiệt mà nắm. Tu Lệ thấy vậy, thở dài: "Ôi, tức giận có ích gì. Ai bảo ngươi gặp phải một tên biến thái." Hắn nói: "Chuyện ngươi cấu kết với Quỷ Quân này, theo sự hiểu biết của ta về hắn, hắn không bắt ngươi về lóc từng miếng thịt mỗi ngày làm đồ chơi đã là may mắn rồi. Bây giờ tuy hành hạ ngươi nhưng dù sao cũng coi như chọn một cách đau đớn nhất để chữa thương cho ngươi." Hắn cuối cùng bổ sung thêm một câu: "Chạy cũng không thoát, cứ chịu đi, còn làm gì được nữa."
Ân Yểu Yểu nghe vậy, lực tay nắm chăn càng mạnh hơn một chút nhưng nụ cười ngọt ngào trên mặt không đổi khiến người ta không thể nhìn ra tâm trạng cụ thể của nàng. Nàng vẫn luôn chịu đựng cơn đau, cho đến khi toàn bộ cơ thể không thể kiểm soát được mà hơi run rẩy vì đau đớn, Ân Nghiệt mới rộng lượng buông tha cho nàng.
Hắn đặt lọ t.h.u.ố.c sang một bên, tự mình thi triển một pháp thuật làm sạch tay. Bàn tay Ân Yểu Yểu nắm chăn nới lỏng rồi lại siết c.h.ặ.t rụt rè cười nói với Ân Nghiệt: "Cảm ơn ca ca."
Ân Nghiệt ngước mắt nhìn nàng ánh mắt dừng lại trên vết thương bị Đại Quốc Sư bóp ra trên cổ nàng. Hắn khẽ giơ tay, ngón tay không chạm vào vết thương, chỉ đặt ở chỗ cách nửa tấc thi triển một chú thuật chữa lành. Giọng nói nhàn nhạt: "Ngoan ngoãn một chút."
Vết thương hoại t.ử trên cổ Ân Yểu Yểu nhanh ch.óng lành lại. Tu Lệ nói: "Này, ngươi xem, hắn lại không làm gì vết thương trên cổ ngươi. Cái chuông trên chân ngươi là do Quỷ Quân cho. Ân Nghiệt chắc là không vui khi thấy ngươi tùy tiện nhận đồ của người khác."
Ân Yểu Yểu không nói gì đưa tay sờ lên cổ, phát hiện phần dưới cổ, ngay phía trên xương quai xanh sờ vào không được bằng phẳng cho lắm. Chỗ không bằng phẳng đó to bằng móng tay út giống như có người khắc một chữ gì đó ở đó. Nàng lấy một chiếc gương đồng nhỏ bên cạnh soi lại thấy da ở đó trông nhẵn nhụi không giống như bị khắc chữ.
