
Ta Và Biểu Muội Se Duyên Cho Thế Tử Và Bà Tử Đổ Bô
Trong lễ cập kê của ta, mọi người đều cầu xin biểu muội làm một bài thơ.
Biểu muội khiêm tốn nói: “Ta không có tài văn chương bằng tỷ tỷ, hôm nay xin không cướp mất danh tiếng của tỷ tỷ.”
Ta nhìn bộ dạng giả tạo kia của nàng ấy, đảo mắt một cái, bậc thầy trà xanh này lại bắt đầu rồi.
Giây tiếp theo, trước mắt đột nhiên trôi qua một hàng bình luận:
[Chính là hôm nay, Thế tử sẽ yêu nàng ấy từ cái nhìn đầu tiên!]
[Thế tử đã sớm mua chuộc Chu bà tử, thậm chí còn trộm cả tiểu y sát người của nàng ấy!]
[Mỗi lần đến kỹ viện khổ luyện kỹ thuật, hắn ta đều bắt hoa nương mặc tiểu y sát người của nàng ấy!]
[Lúc đầu nàng ấy rất ghét Thế tử, nhưng sau khi Thế tử mua chuộc bọn cướp bắt cóc nàng ấy một ngày một đêm, hắn ta bất chấp sự phản đối của mọi người, không chê nàng ấy mất đi sự trong sạch, cho một cô nhi như nàng ấy vào Hầu phủ làm quý thiếp, nàng ấy cảm động đến rơi nước mắt!]
Ta ngẩn người, quay đầu nhìn Thế tử đang dùng ánh mắt dâm tà đá-nh giá các tiểu thư thế gia.
Đáy mắt hắn ta thâm quầng, bước chân không chắc, hơn nữa nghe nói hắn ta đã mắc bệnh hoa liễu!
Lại nhìn sang biểu muội ngây thơ không biết gì, vẫn đang diễn trò trà xanh với ta.
Mẹ kiếp, gặp phải cứt chó rồi.












