Ta Và Biểu Muội Se Duyên Cho Thế Tử Và Bà Tử Đổ Bô - Chương 1
Cập nhật lúc: 22/06/2026 14:02
Trong lễ cập kê của ta, mọi người đều cầu xin biểu muội làm một bài thơ.
Biểu muội khiêm tốn nói: “Ta không có tài văn chương bằng tỷ tỷ, hôm nay xin không cướp mất danh tiếng của tỷ tỷ.”
Ta nhìn bộ dạng giả tạo kia của nàng ấy, đảo mắt một cái, bậc thầy trà xanh này lại bắt đầu rồi.
Giây tiếp theo, trước mắt đột nhiên trôi qua một hàng bình luận:
[Chính là hôm nay, Thế t.ử sẽ yêu nàng ấy từ cái nhìn đầu tiên!]
[Thế t.ử đã sớm mua chuộc Chu bà t.ử, thậm chí còn trộm cả tiểu y sát người của nàng ấy!]
[Mỗi lần đến kỹ viện khổ luyện kỹ thuật, hắn ta đều bắt hoa nương mặc tiểu y sát người của nàng ấy!]
[Lúc đầu nàng ấy rất ghét Thế t.ử, nhưng sau khi Thế t.ử mua chuộc bọn cướp bắt cóc nàng ấy một ngày một đêm, hắn ta bất chấp sự phản đối của mọi người, không chê nàng ấy mất đi sự trong sạch, cho một cô nhi như nàng ấy vào Hầu phủ làm quý thiếp, nàng ấy cảm động đến rơi nước mắt!]
Ta ngẩn người, quay đầu nhìn Thế t.ử đang dùng ánh mắt dâm tà đá-nh giá các tiểu thư thế gia.
Đáy mắt hắn ta thâm quầng, bước chân không chắc, hơn nữa nghe nói hắn ta đã mắc bệnh hoa liễu!
Lại nhìn sang biểu muội ngây thơ không biết gì, vẫn đang diễn trò trà xanh với ta.
Mẹ kiếp, gặp phải cứt ch.ó rồi.
1
“Ta thực sự không có tài văn chương bằng tỷ tỷ,” nàng ấy cúi đầu, lộ ra nửa phần gáy trắng nõn, giọng nói dịu dàng như hoa liễu tháng ba, “Hôm nay là ngày tốt của tỷ tỷ, ta không cướp mất danh tiếng của tỷ tỷ đâu.”
Khách khứa đầy nhà thi nhau tán thưởng: “Thẩm Nhị cô nương thật là khiêm tốn biết lễ nghĩa.”
“Thẩm Đại cô nương thật có phúc, có được một người muội muội như vậy.”
Còn ta thì vẫn đang nhìn hàng bình luận.
Hóa ra, biểu muội là nữ chính trong một cuốn tiểu thuyết ngược luyến.
Biểu muội Thẩm Thanh Uyển vốn là đệ nhất tài nữ kinh thành, sau khi gia đạo sa sút, nương nhờ nhà di mẫu.
Thế t.ử ăn chơi trác táng Trần Huyền yêu nàng ấy từ cái nhìn đầu tiên, bày kế khiến nàng ấy rơi vào cảnh khốn cùng, thu nạp làm quý thiếp.
Ban đầu nàng ấy vạn phần không muốn, nhưng trong những ngày tháng ở chung, nàng ấy dần yêu nam nhân hoang đường này.
Nàng ấy giúp đỡ hắn ta thi cử, đấu với thứ đệ, giúp hắn ta trở thành tâm phúc của tân hoàng, nuôi dạy ba trai bốn gái cho hắn ta, vắt kiệt tâm huyết cả đời.
Lúc lâm chung, nàng ấy nói: Nếu có kiếp sau, không muốn gặp lại hắn ta nữa.
Thế t.ử lại cười bá đạo: Nàng không thoát khỏi lòng bàn tay của ta đâu.
Ta: ???
Cái quái gì vậy?
Ta nhìn những dòng chữ này, chậm rãi quay đầu lại.
Thế t.ử Trấn Nam Hầu phủ là Trần Huyền đang đứng cách đó không xa, khoác trên mình bộ trường bào màu thạch thanh, nghiêng người dựa vào cột hành lang.
Hắn ta cũng không xấu, thậm chí có thể nói là đẹp, mày kiếm mắt sáng, dáng người thẳng tắp.
[Chính là hắn ta, chính là hắn ta, nam chính vừa tồi vừa quyến rũ trong nguyên tác!]
[Á á á Thế t.ử lúc này đẹp trai quá, giai đoạn sau nắm quyền khuynh đảo triều đình còn đẹp trai hơn!]
[Các tỷ muội đừng bị vẻ bề ngoài đá-nh lừa, người này tàn nhẫn lắm đấy, để có được biểu muội, thủ đoạn nào hắn ta cũng dùng được.]
[Nhưng hắn ta đối với biểu muội thật sự rất tốt, mặc dù lúc đầu không từ thủ đoạn, nhưng giai đoạn sau lại là kẻ cuồng sủng thê!]
Ta chằm chằm nhìn vào những hàng bình luận đó, rồi lại nhìn Thế t.ử.
Hắn ta đang nhìn về phía này, khóe miệng mang theo một chút ý cười. Nhưng đôi mắt kia của hắn ta nhìn con ch.ó thôi cũng thấy thâm tình.
Tuy nhiên, dưới đáy mắt hắn ta có một mảng thâm quầng không thể tan đi, khóe miệng cũng có một vết lở loét dùng phấn che lại, khi hắn ta nhìn những cô nương trẻ tuổi đó, ánh mắt trở nên dính dớp ghê tởm.
Mọi người ở sau lưng đều truyền tai nhau, Thế t.ử phủ Tân Nam Hầu mắc bệnh hoa liễu, loại bệnh đó sẽ khiến người ta thối rữa từ trong ra ngoài.
[Trong nguyên tác, Thế t.ử giai đoạn đầu ăn chơi trác táng, giai đoạn sau vùng lên, cực kỳ kích thích!]
[Thích nhất là xem hắn ta và biểu muội yêu nhau rồi tổn thương lẫn nhau, mặc dù thủ đoạn tàn nhẫn một chút, nhưng cực kỳ kích thích!]
Hắn ta ngáp một cái, lộ ra hàm răng đen xì.
Nam nhân tốt?
Đúng là cái loại phân ch.ó gì cũng dám bôi trát lên người.
2
Còn ta, Thẩm Thanh Ninh, nữ phụ độc ác số một. Vì ghen tị với tài sắc của biểu muội, nhiều lần lập mưu hãm hại, cuối cùng bị Thế t.ử vạch trần, gả cho một người góa vợ, uất ức mà chế-t.
Từ nhỏ đến lớn, dường như lúc nào ta cũng tức giận. Tức giận vì nàng ấy cướp đồ của ta, tức giận vì nàng ấy giả vờ giả vịt, tức giận vì tất cả mọi người đều yêu quý nàng ấy.
Mẹ ta luôn nói “Con nhường nó một chút”, tổ mẫu ta luôn nói “Thanh Uyển là một đứa trẻ đáng thương”, ngay cả hàng xóm láng giềng cũng khen “Thẩm Nhị cô nương thông hiểu lễ nghĩa”.
Nhưng còn ta thì sao?
Ta cũng là cô nương Thẩm gia, ta mới là người được sinh ra từ chính thất.
Khi mẹ ta sinh ta đã gặp khó sinh, ba ngày ba đêm mới sinh được ta ra.
Ta ba tuổi học vỡ lòng, năm tuổi học thuộc lòng “Nữ Tắc”, bảy tuổi biết làm thơ, chín tuổi giúp mẹ quản lý việc nhà. Nhưng nàng ấy vừa tới, trong mắt mọi người chỉ còn lại nàng ấy.
