Tại Bữa Tiệc, Tôi Bỗng Nghe Thấy Cha Mình Tuyên Bố Muốn Nhận Nuôi Một Cô Con Gái - Chương 4

Cập nhật lúc: 12/07/2026 16:06

Ông ta cười lạnh: “Chẳng biết là giống của thằng hoang nào, ta có thể cho nó bước chân vào nhà họ Cố đã là sự nhân từ lớn nhất của ta rồi.”

“Nếu không phải tại nó, người yêu của ta sao có thể c.h.ế.t chứ?”

Nhưng rõ ràng, tôi đã c.h.ế.t trong sự hành hạ của chính ông ta.

“Ông làm tôi thấy ghê tởm.”

Lời vừa dứt, Cố Tề sững sờ, ngay sau đó là cơn lôi đình thịnh nộ, gã vung tay tát lệch mặt tôi.

“Mày thì biết cái gì?! Mày không biết tao và An An yêu nhau sâu đậm thế nào đâu!! Nếu không phải tại cái loại tạp chủng Lâm Tinh kia, An An của tao sao có thể rời bỏ tao?! Sao có thể c.h.ế.t được chứ?!”

Cố Tề nổi đầy gân xanh trên trán, hai mắt đỏ ngầu sọc m.á.u như một con bò điên.

Ký ức kiếp trước bị Cố Tề thao túng tâm lý, giam cầm, cưỡng bức ùa về trong tâm trí, tôi theo bản năng bắt đầu run rẩy.

Đêm hôm đó, Lâm Tinh lại ôm gối tìm tôi ngủ chung. Con bé nhẹ nhàng thổi vào vết thương trên mặt tôi, thần sắc thỏ thẻ bất an: “Chị ơi, có phải vì em không?”

“Không phải đâu.”

“Tinh Tinh của chúng ta là ngoan nhất, đừng sợ.”

Tôi an ủi Lâm Tinh, nhưng trong đầu lại ngập tràn bộ dạng dữ tợn của Cố Tề. Tên nam chính đầy sức hút trong mắt độc giả, đối với tôi lại là một con quỷ dữ.

Lâm Tinh ôm chầm lấy tôi, thân hình nhỏ bé gầy guộc ấy dùng hơi ấm cơ thể để sưởi ấm cho tôi: “Chị ơi, chị đừng sợ.”

“Chị ơi, chị có bỏ rơi em không? Bọn họ đều bảo em là con riêng...”

“Không, em không phải. Tinh Tinh là bảo bối của mẹ. Chị sẽ luôn ở bên cạnh em, đừng sợ.”

Đêm ấy, chúng tôi ôm nhau ngủ. Hai mẹ con chung một linh hồn, giống như bấu víu vào chiếc phao cứu sinh cuối cùng, ôm c.h.ặ.t lấy nhau để sưởi ấm. Tham lam và không bao giờ thấy đủ.

7.

Lâm Tinh nhanh ch.óng bước vào trường cấp ba.

Tôi lớn hơn con bé ba tuổi, đã bắt đầu tiếp xúc với công việc ở công ty nhà họ Cố.

Kiếp trước tôi cũng từng học rất nhiều kiến thức về việc quản lý người thừa kế, nhưng đến bây giờ đã quên sạch bách. Tôi không biết Cố Tề nghĩ gì, nhưng không sao, công ty sớm muộn gì cũng sẽ thuộc về tay tôi. Nhà họ Lâm bên kia, tôi cũng sẽ không để họ sống yên ổn.

Tôi bắt đầu điên cuồng học tập, như một miếng bọt biển hút nước, không ngừng hấp thụ chất dinh dưỡng để trưởng thành. Ở trường, Lâm Tinh cũng ra sức học tập, lúc nào tan học cũng tìm tôi hỏi bài, dùng đôi mắt nội liễm nhưng sáng lấp lánh nhìn tôi. Trường học quý tộc có nhiều thời gian rảnh rỗi, sau khi hỏi ý kiến của Lâm Tinh, tôi đã tìm gia sư phụ đạo cho con bé.

Cố Tề tỏ ra rất không hài lòng về việc này, mấy lần gọi tôi vào nói chuyện, lúc gay gắt nhất còn chỉ thẳng vào mũi tôi mà mắng c.h.ử.i thậm tệ. Nhưng rồi rất đột ngột, Cố Tề bỗng trở nên im lặng.

Điều phiền toái nhất là ông ta bắt đầu về nhà mỗi ngày, dùng đôi mắt u ám đó chằm chằm nhìn tôi.

Nhưng tôi không sợ ông ta.

Vì Lâm Tinh luôn cùng tôi an ủi lẫn nhau, bảo nhau đừng sợ hãi.

Sau khi nảy ra một ý định, tôi bắt đầu chuẩn bị một ly sữa nóng hoặc cà phê cho Cố Tề vào mỗi buổi sáng và tối, bảo người hầu mang lên phòng. Tôi thậm chí còn mua cả tinh dầu thơm đặt trong phòng ông ta.

Tôi biết, bây giờ chỉ cần chờ đợi, chờ một thời cơ thích hợp.

Thế nhưng, tin tức về nam chính của cuốn tiểu thuyết này lại đến nhanh hơn cả thời cơ.

[An An, anh vừa về nước, sao em không nói với anh chuyện đứa con riêng kia chứ? Có phải em bị nó bắt nạt rồi không!]

[Em đừng sợ, người phụ nữ của anh, anh sẽ bảo vệ. Con nhỏ đó ở trường chắc chắn sẽ không dễ sống đâu.]

[Đúng rồi, ngày mai cùng đi xem phim nhé?]

Giống hệt như cốt truyện, nam chính vì muốn lấy lòng bạch nguyệt quang của mình nên đã chọn cách thuê người bạo lực học đường nữ chính, quay lại video nhục nhã của nữ chính để người ta chỉ trỏ bàn tán. Rồi vào lúc nữ chính tuyệt vọng nhất, hắn sẽ xuất hiện với tư cách là vị cứu tinh.

Cuối cùng buông một câu: “Ai bảo mày dám bắt nạt An An chứ? Đây là quả báo mày đáng phải nhận.”

Mẹ kiếp, đồ thần kinh.

Tôi nhắn lại cho hắn: [Cút.]

Sau đó thẳng tay chặn số xóa liên lạc luôn một thể.

Tôi bắt đầu có chút lo lắng cho Lâm Tinh. Càng nghĩ càng phiền lòng, thế là tôi vào bếp rót một ly nước.

Bỗng nhiên có người gọi tôi: “Lâm An An.”

Tôi theo bản năng quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt điên cuồng và hưng phấn của Cố Tề: “An An, là em đúng không?!”

“Cha à, cha nhận nhầm người rồi, con là Cố Phán An mà.”

Tinh thần của Cố Tề mấy ngày nay đã có chút bất ổn, nhưng tất cả đều nằm trong dự tính của tôi. Tôi lộ vẻ lo lắng: “Cha ơi, cha thấy không khỏe sao? Uống ly sữa đi ạ.”

Tôi bày ra biểu cảm mà kiếp trước tôi thường có, Cố Tề càng thêm lú lẫn: “Mày là Cố Phán An, không phải An An của tao.”

“Không, mày chính là An An của tao!!! An An!! Anh yêu em!! Tại sao em lại bỏ anh mà đi?!”

Kích động đến đỉnh điểm, Cố Tề bỗng trợn trừng mắt rồi ngất xỉu tại chỗ.

Tôi có chút chê bai: “Ông chủ bị hạ đường huyết ngất xỉu rồi, đưa ông ấy về phòng nghỉ ngơi đi.”

Quản gia đứng bên cạnh do dự: “Đại tiểu thư, hay là gọi xe cấp cứu ạ?”

Quản gia vốn là kẻ biết nhìn sắc mặt, dạo gần đây tôi lại làm việc vô cùng quyết đoán, từ chỗ một Cố Tề ngày càng lơ mơ mà giành lấy không ít dự án hợp tác. Từ lúc nào không hay, người trong biệt thự đã chẳng ai dám không nghe lời tôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tại Bữa Tiệc, Tôi Bỗng Nghe Thấy Cha Mình Tuyên Bố Muốn Nhận Nuôi Một Cô Con Gái - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD