Tại Bữa Tiệc, Tôi Bỗng Nghe Thấy Cha Mình Tuyên Bố Muốn Nhận Nuôi Một Cô Con Gái - Chương 5

Cập nhật lúc: 12/07/2026 16:07

“Chỉ là hạ đường huyết thôi mà.”

“Đúng rồi, bảo nhà bếp làm một cái bánh kem sô-cô-la, hôm nay là sinh nhật của nhị tiểu thư.”

“Còn nữa, đừng quên làm món thịt kho tàu, con bé thích ăn món đó.”

Đây là lần đầu tiên tôi đón sinh nhật cùng Lâm Tinh kể từ sau khi trọng sinh.

8.

Buổi chiều, Lâm Tinh về nhà hơi muộn, trông có vẻ thẫn thờ.

Tôi có chút lo lắng, nhưng con bé lại nhanh ch.óng bị chiếc bánh kem trên bàn thu hút, cả người tỏ ra vô cùng luống cuống.

“Có ai đón sinh nhật sao ạ?”

Con bé rụt rè hỏi, nhưng đôi mắt lại sáng rực. Dưới sự chăm bẵm như nuôi heo của tôi, trên mặt Lâm Tinh đã có chút thịt, làn da cũng trắng trẻo hơn, trông vô cùng đáng yêu.

“Tinh Tinh, chúc mừng sinh nhật tuổi mười tám.”

Lâm Tinh lao vào lòng tôi: “Em yêu chị!!”

“Em cảm ơn chị...”

Gần như ngay lập tức, trong giọng nói của Lâm Tinh đã nghẹn ngào tiếng khóc, “Lâu rồi em mới được thấy một chiếc bánh kem đẹp thế này...”

Tôi ôm ngược lại con bé: “Từ nay về sau, mỗi một sinh nhật của em đều sẽ có bánh kem.”

“Sinh nhật tuổi 18, sao lại khóc chứ?”

“Tinh Tinh ngoan, mau ước đi nào.”

Lâm Tinh dùng lực lau nước mắt, vành mắt đỏ hoe bắt đầu chắp tay cầu nguyện. Tôi hỏi con bé ước điều gì, con bé nói: “Em ước chị có thể mãi mãi ở bên cạnh em.”

Tôi vừa buồn cười vừa xót xa trong lòng: “Em không sợ nói ra nguyện ước thì sẽ không linh nghiệm nữa sao?”

“Không sợ đâu chị, chị sẽ luôn ở đây, không bỏ rơi em nữa, đúng không?”

Tôi quẹt một miếng kem lên mặt con bé: “Dĩ nhiên rồi.”

Kiếp này, tôi sẽ luôn ở bên Lâm Tinh, nhìn con lớn lên, lập gia đình, rồi già đi.

Buổi tối, Lâm Tinh vẫn ôm gối tìm tôi ngủ cùng. Con bé kể với tôi rất nhiều chuyện, nhưng toàn là chuyện vui.

Con bé bảo bác hàng xóm trước đây là người rất tốt, thấy con bé đói bụng thường lén chia bánh kẹo của con gái bác cho con bé. Con bé bảo thầy cô ở trường cũ cũng là người tốt, luôn nói tốt cho con bé trước mặt cha mẹ nuôi. Con bé tuyệt nhiên không hề nhắc đến những đau khổ trong quá khứ.

Tôi xoa đầu con bé: “Mọi chuyện qua rồi.”

“Chị ơi, chị từng nói nếu chịu uất ức thì cứ tìm chị, có thật không ạ?”

Tim tôi thắt lại: “Dĩ nhiên là thật rồi.”

Có phải chuyện trong cốt truyện lại xảy ra rồi không?

Giọng con bé lý nhí: “Hôm nay em đ.á.n.h nhau với người ta, chị có ghét em là đứa trẻ hư không?”

Tôi vừa xót xa lại vừa có chút vui mừng: “Không đâu, Tinh Tinh là một đứa trẻ ngoan, chắc chắn là bọn họ bắt nạt em trước nên em mới đ.á.n.h trả, đúng không?”

Giọng con bé vui vẻ lên không ít: “Thời gian qua bọn họ cứ bắt nạt em suốt, em đã không muốn gây chuyện rồi, nhưng hôm nay họ lại dám bảo mẹ em là... kẻ thứ ba. Mẹ không phải như vậy, đúng không chị?”

“Không phải, Tinh Tinh làm đúng lắm.”

Lâm Tinh vòng tay ôm lấy eo tôi, mặt rúc vào cổ tôi, dáng vẻ ngập tràn sự ỷ lại: “Chị ơi, em cảm ơn chị.”

Tôi lại trò chuyện với con bé rất lâu, liên tục dặn dò con gặp chuyện gì cũng đừng tự mình gánh vác, con bé đều ngoan ngoãn vâng lời. Đến khi ngủ thiếp đi, khóe môi Lâm Tinh vẫn nở nụ cười.

Nhưng tôi không thể để mặc con bé bị bắt nạt được, những cảnh tượng ở kiếp trước cứ liên tục lặp đi lặp lại trong giấc mơ của tôi, tôi sợ chỉ cần mình lơ là một chút thôi, Lâm Tinh sẽ lại trầm cảm mà tự sát.

Sáng sớm hôm sau, Cố Tề vẫn chưa tỉnh, tôi chuẩn bị bữa sáng cho ông ta rồi tự mình đưa Lâm Tinh đến trường.

9.

Dạo gần đây tôi đang đấu trí đấu lực với Cố Tề để giành giật các dự án hợp tác từ tay ông ta, lúc rảnh rỗi lại lo thu thập các loại chứng cứ. Vì thế, đối với chuyện ở trường của Lâm Tinh, tôi quả thực có chút thiếu quan tâm.

Mấy ngày nay trạng thái tinh thần của Cố Tề không tốt, thường xuyên gặp ác mộng, tôi mới có thời gian rảnh rỗi để thở phào một cái. Nhưng hiện tại, một ngụm khí nghẹn ứ ngay cổ họng.

Tôi từng dặn dò giáo viên chủ nhiệm cố gắng chăm sóc Lâm Tinh một chút. Nhưng bây giờ chỗ ngồi của con bé lại ở tận cuối lớp, nằm ngay cạnh thùng rác, mặt bàn lộn xộn, khắp nơi toàn là rác thải. Tinh Tinh của tôi vừa bước vào lớp đã bị người ta châm chọc mỉa mai.

“Ối chà, đây chẳng phải là con điếm nhỏ sao!”

“Cố tiểu thư, sao cô lại đến đây?”

Giáo viên chủ nhiệm của Lâm Tinh đứng sau lưng tôi, khom lưng uốn gối, nụ cười làm nếp nhăn trên mặt hằn rõ lên.

“Cố tiểu thư, theo sự sắp xếp của cô, tôi đã ‘chăm sóc’ kỹ lưỡng con nhỏ Lâm Tinh đó rồi, cô xem thế này đã hài lòng chưa?”

Tôi cười lạnh: “Hài lòng, dĩ nhiên là hài lòng rồi.”

Tôi lập tức bấm số điện thoại tố cáo vị giáo viên tốt gương mẫu này, đồng thời gửi những tài liệu đã chuẩn bị sẵn vào hòm thư điện t.ử của trường. Ngay khoảnh khắc đó, nụ cười trên mặt giáo viên chủ nhiệm cứng đờ: “Cố tiểu thư, cô làm cái gì vậy?”

Điện thoại của mụ ta nhanh ch.óng reo lên, có lẽ đầu dây bên kia đã thông báo quyết định sa thải, sắc mặt mụ ta xám ngoét, trực tiếp quỳ thụp xuống trước mặt tôi. Học sinh trong lớp cũng bị động tĩnh này thu hút, thi nhau rướn cổ ngó ra ngoài.

“Cố tiểu thư, tôi sai rồi, xin cô giơ cao đ.á.n.h khẽ! Nhà tôi còn mấy miệng ăn đang chờ, không có công việc này tôi sẽ c.h.ế.t mất!”

Mụ ta liên tục kể khổ, nhưng lại chẳng hề nhận thức được mình đã làm sai chuyện gì.

Tôi nhìn vào trong lớp, vừa vặn bốn mắt nhìn nhau với Lâm Tinh. Ánh mắt con bé lộ vẻ ngạc nhiên vui mừng, xen lẫn chút bất an. Tôi mỉm cười trấn an con bé, vẫy tay gọi con ra ngoài. Con bé ngoan ngoãn vô cùng, nhưng nhìn thấy đống hỗn độn xung quanh chỗ ngồi của con, tôi chỉ còn lại sự xót xa và phẫn nộ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tại Bữa Tiệc, Tôi Bỗng Nghe Thấy Cha Mình Tuyên Bố Muốn Nhận Nuôi Một Cô Con Gái - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD