Tám Năm Mà Anh Đã Quên - Chương 4

Cập nhật lúc: 30/06/2026 15:03

Ngày Nhiếp Phong xuất viện, tôi đến đón anh.

Cố Tiểu Ngôn hai bắt sưng đỏ đứng bên ngoài phòng bệnh bởi vì chỉ cần nhìn thấy cô, Nhiếp Phong sẽ mất bình tĩnh.

Sau khi đ.á.n.h mất đi khoảng thời gian nảy sinh tình cảm ấy, Nhiếp Phong của tám năm trước đã oán hận chính mình của tám năm sau vì sự đứng núi này trông núi nọ cùng thay lòng đổi dạ. Anh không hiểu vì sao bản thân lại trở thành một tên cặn bã như thế.

Đó là lí do anh chán ghét Cố Tiểu Ngôn.

Cố Tiểu Ngôn rưng rưng, sau đó trừng mắt nhìn tôi, cảnh cáo: "Lý Nhĩ Hoài, cô đừng có mà đắc ý, anh ấy chỉ là tạm thời quên tôi mà thôi. Sẽ có một ngày anh ấy nhớ lại mọi chuyện."

Tôi thản nhiên nhìn cô ta, không nói gì.

Tôi chưa bao giờ đắc ý cả, chỉ cảm thấy như phải vác thêm cục nợ.

Đẩy cửa đi vào, Nhiếp Phong đang ngồi trên giường bệnh phân phó công việc cho thư kí.

Vẻ mặt lạnh lùng khi xử lí công vụ là nét mặt thường trực của anh khi đối diện với tôi mấy năm nay.

Khi thấy giọng nói, anh ngẩng đầu lên thì nhìn thấy tôi, trong mắt ánh lên vẻ vui mừng.

Nhưng có lẽ vì trông tôi có vẻ quá mức xa cách, khóe môi vừa nâng lên của anh lại từ từ hạ xuống, cả người đầy vẻ mất mát.

Ký ức anh dừng ở thời hai đứa ăn mì xào dưới tầng hầm, anh gắp hết rau thịt cho tôi, cùng tôi kề vai gánh khó. Khoảng cách hiện tại vượt quá tưởng tượng của anh.

Lấy lại bình tĩnh, anh vẫn giữ cung cách “Nhiếp tổng”:

“Nhĩ Hoài, em tới đón anh.”

Tôi không nói gì, tôi biết anh đang chơi bài tình cảm.

Trên đường về, anh không ngừng gợi chuyện:

“Hình như lần nào anh t.h.ả.m nhất, em cũng là người đón anh.”

Khi anh và những người bạn cùng phòng đi ăn tối sau giờ học đại học và say khướt, khi anh bắt đầu công việc kinh doanh riêng sau khi tốt nghiệp và uống rượu đến mức bụng chảy m.á.u với các nhà đầu tư và khách hàng, khi anh ốm phải nhập viện, tôi đã ở bên giường anh cả ngày lẫn đêm...

Dọc đường đi không biết bao nhiêu lần anh bối rối như vậy, tôi cùng anh đi qua nhiều đêm khuya im lặng, nghe anh kể về lý tưởng, hoài bão của mình trong lúc say.

Khi đó, tôi lặng lẽ ở bên cạnh anh với nụ cười trên môi, tin chắc rằng những hình ảnh anh miêu tả có thể thực hiện được từng bức một.

Sau đó, anh đã vượt qua khoảnh khắc xấu hổ nhất và thể hiện khía cạnh đẹp nhất của mình với Cố Tiểu Ngôn.

Cho nên khi anh nhắc lại chuyện quá khứ, tôi chẳng thấy cảm động, chỉ thấy buồn nôn, như nhìn một Lý Nhĩ Hoài ngu ngốc bị m.ổ x.ẻ trưng bày cho thiên hạ.

Tôi cảm thấy khó thở, cắt ngang:

Tôi nghĩ ánh mắt chán ghét và chán ghét của mình chắc chắn đã làm tổn thương anh, nhưng tôi không nhịn được, cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh nhất nói với anh:

“Nhiếp Phong, tôi biết anh đã quên những thứ này. Nhưng đối với tôi, tổn thương trong tám năm này không phải là không tồn tại, tôi không thể bình tâm hồi tưởng lại những năm tháng đã qua cùng anh, anh thấy đó là kỉ niệm đẹp, nhưng với tôi, nó là cơn ác mộng.”

Anh sững người rất lâu rồi khàn giọng:

“Anh… xin lỗi.”

Tôi bật cười tự giễu.

Tôi chịu chăm Nhiếp Phong chỉ vì quyền nuôi Tiểu Hải. Bác sĩ dặn không kích thích bệnh nhân, nên tôi coi anh như không khí.

Về đến nhà, Tiểu Hải đang làm bài tập. Tôi vứt Nhiếp Phong ở phòng khách, vào bếp nấu cơm.

Ra ngoài đã thấy anh lúng túng đứng sau lưng con, chắc định giúp mà không biết bắt đầu thế nào.

Tiểu Hải học giỏi, có khó gì đâu.

Anh gượng cười:

“Thằng bé thông minh thật.”

Nói xong, anh đưa tay sờ lên đỉnh đầu của Tiểu Hải, Tiểu Hải hơi quay đầu tránh đi, sau đó im lặng ngẩng đầu liếc nhìn Nhiếp Phong, chạy đến bên chân tôi hỏi: “Mẹ ơi, con có thể giúp gì cho mẹ không?”

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Nhiếp Phong tay rơi ở không trung, một lát sau, ngón tay hơi cong lên, cúi đầu từng chút thu tay về, vẻ mặt cô đơn đến tội.

Kỳ thực tôi vẫn luôn hy vọng Tiểu Hải có thể lớn lên trong một gia đình yên ấm, tôi chưa bao giờ muốn lôi trẻ con vào chuyện của người lớn.

Đừng nghĩ rằng trẻ con không hiểu gì cả, chúng là đối tượng nhạy cảm nhất với mối quan hệ giữa cha mẹ.

Tiểu Hải không thân cận Nhiếp Phong.

Tôi không thể làm gì được.

Trong nhà không có sẵn giường cho Nhiếp Phong, anh cũng tự biết mình chẳng được hoan nghênh nên chủ động nói sẽ ngủ ngoài phòng khách.

Nửa đêm khát nước, tôi bước ra thì thấy anh ngồi một mình trước máy chiếu. Đèn tắt, tiếng tắt, chỉ còn ánh sáng loang lổ hắt lên gương mặt gầy còn xanh xao sau cơn bệnh, khiến anh trông vừa nghiêm túc vừa trống rỗng.

Anh đang xem video cưới của chúng tôi.

Máy chiếu rất lớn, chiếu cảnh chúng tôi nói lời thề nguyện.

Khung hình phóng to trên tường: tôi và anh đọc lời thề. Tôi nhớ rất rõ hôm ấy, khi chủ lễ bảo chúng tôi tuyên nguyện, tôi ghé tai anh thì thầm, lập tức mắt anh đỏ hoe. Ai nấy trong sảnh đều ồ lên, tưởng tôi nói câu tỏ tình cảm động. Chỉ chúng tôi biết, tôi đã nói:

“Nhưng chỉ có hai chúng tôi biết, lời tôi nói với anh lúc đó là: “Nhiếp Phong, chúng ta cứ tiếp tục cuộc hôn nhân này đi. Anh đã gây ra tội lỗi với tôi thì đừng mong tôi sẽ từ bỏ, để anh và Cố Tiểu Ngôn danh chính ngôn thuận ở bên nhau. Tôi sẽ để anh phải yêu đương lén lút cả đời, sống như loài chuột chỉ dám gặm nhấm chút ít ánh sáng ban ngày!”

Năm thứ hai chung sống, tôi vẫn tin vào chuyện “sự cho đi của mình sẽ đổi về được tình cảm của anh”.

Anh từng rất chiều tôi: sáng mua bữa sáng, chiều chờ dưới ký túc xá khi tôi còn mải trang điểm; chỉ cần tôi khóc đòi chia tay, hôm sau anh có thể vượt nửa bản đồ đến dỗ. Lên đại học năm cuối tôi viêm ruột thừa, anh sợ bệnh viện đến ám ảnh nhưng vẫn túc trực từ ca mổ đến khi tôi tháo chỉ, thậm chí giặt cả tất cho tôi.

Từng có vô vàn khoảnh khắc ngọt ngào như thế để tôi tin rằng anh sẽ không lấy ai khác ngoài tôi. Không ngờ nhiều năm sau, chính trong lễ cưới mơ ước ấy, chúng tôi lại lật qua lật lại món nợ tình cảm, chẳng còn nổi một câu tốt đẹp nào.

Nhiếp Phong đau đớn nhắm mắt lại, dùng sức ấn vào thái dương, không biết là hỏi ta hay là chính mình, không ngừng lẩm bẩm: "Sao có thể như vậy, Nhĩ Hoài, sao chúng ta lại thành ra thế này? Sao anh có thể làm vậy với em?”

Anh ngẩng lên, mày vẫn tuấn mà chau c.h.ặ.t, bàn tay đặt lên n.g.ự.c, đôi mắt tối như đêm không trăng, chất chứa tội lỗi và hoang mang:

“Anh từng muốn dành cho em thứ tốt nhất trên đời. Sao cuối cùng lại làm em tổn thương?”

Nghe được lời này tôi suýt nữa bật khóc. Trong suốt những năm căng thẳng giữa tôi và Nhiếp Phong, anh chưa từng thấy có lỗi với tôi, chỉ luôn day dứt vì không thể cho Cố Tiểu Ngôn một danh phận.

Giờ bỗng quay lại vạch xuất phát, anh mới nhận ra anh nợ tôi?

Anh ngập ngừng rất lâu rồi khàn giọng:

“Em… còn yêu anh không?”

Tôi chỉ bình thản nhìn anh đau đớn.

Tất nhiên là tôi không còn yêu anh nữa.

Nếu anh sống trọn tám năm trong nỗi cô độc, giằng xé như tôi, hẳn sẽ hiểu vì sao hôm nay tôi dù vẫn còn oán hận nhưng lại nhẹ nhõm đến thế.

Tôi chẳng rõ mồi lửa giữa Nhiếp Phong và Cố Tiểu Ngôn bén từ lúc nào.

Họ làm cùng một công ty, có cùng một triết lý, ngày đêm gắn bó với nhau trong sự nghiệp, dường như việc họ thay đổi suy nghĩ khi nhìn thấy những điều khác nhau là điều hết sức tự nhiên.

Nhưng dẫu kết cục ra sao, ban đầu tôi vẫn tin anh biết giữ mình.

Trở lại sáu năm trước, bằng chứng rõ ràng nhất là anh thỉnh thoảng bắt đầu hay quên.

Một đêm nọ, điện thoại di động của anh rung rất lâu nhưng anh không bắt máy.

Kỳ lạ, tôi hỏi anh: “Không định bắt máy à?”

Anh chợt tỉnh táo lại, ngẩng đầu nhìn tôi rồi bắt chuyện trước mặt tôi như thể rất khó khăn, không biết phải nói gì, giọng điệu rất lạnh lùng, chỉ nói: “Xin lỗi. Tôi không có thời gian, ngày mai chúng ta sẽ nói chuyện công việc.”

Cúp điện thoại xong, tôi hỏi anh là ai gọi, anh nói là Cố Tiểu Ngôn phát hiện ra vấn đề kỹ thuật trong công ty, muốn bàn gấp.

Tôi chăm chú nhìn anh, là người lớn, chỉ cần nhìn thoáng qua đã có thể ngầm hiểu, có những lời không cần phải nói rõ ràng, tôi tin rằng bất cứ ai không phải kẻ ngốc đều có thể cảm nhận được ý nghĩ ấy, nhưng khi đó, tôi thực sự luôn tin rằng Nhiếp Phong sẽ tự biết vạch rõ giới hạn.

Anh có thể ngưỡng mộ Cố Tiểu Ngôn, và có lẽ ngoài sự ngưỡng mộ, anh có thể có cảm giác “Thật tuyệt nếu bây giờ tôi độc thân”.

Song, chỉ với bấy nhiêu, tôi tin rằng anh sẽ không phản bội tôi.

Chúng tôi đã ở bên nhau quá lâu rồi.

Quả nhiên đêm đó, khi tôi đang mơ màng, anh ôm c.h.ặ.t tôi từ phía sau nói: "Nhĩ Hoài, công ty đang dần ổn định trở lại. Cuối năm nay mình kết hôn nhé."

Tôi nói vâng.

Anh dừng lại, sau đó từ từ siết c.h.ặ.t cánh tay quanh eo tôi, rồi trầm giọng nói: “Anh sẽ sớm nói rõ với cô ấy.”

Anh không nói "cô ấy" là ai, nhưng cả hai chung tôi đều hiểu.

Tôi đặt tay mình lên mu bàn tay anh và thở dài, "Ừ."

Không biết lúc đó Nhiếp Phong cùng Cố Tiểu Ngôn nói chuyện như thế nào.

Thực sự lúc đó tôi rất muốn hỏi anh rằng liệu công ty của anh có thể hoạt động được nếu không có nhân viên này không?

Nhưng lúc đó anh đang đàm phán một vòng tài trợ mới, việc thay đổi nhân sự có thể sẽ gây ra một số tác động tiêu cực, hơn nữa Cố Tiểu Ngôn cũng được coi là hạt nhân của dự án, tôi suy nghĩ một chút và quyết định không nói.

Tôi luôn quan tâm và suy nghĩ về những khó khăn của anh từ góc nhìn của anh.

Tôi không bao giờ ngờ rằng sau khi anh đưa đội của mình đến Thành phố B để đàm phán với các nhà đầu tư, khi anh trở về, cả thế giới sẽ thay đổi.

Thực ra lúc đó chúng tôi đã định đi cùng nhau, nhưng trước khi lên đường, mẹ Nhiếp Phong bất ngờ gặp t.a.i n.ạ.n ô tô, gãy nhiều xương, nghiêm trọng nhất là gãy hai xương sườn, phải phẫu thuật để nối lại.

Nhiếp Phong sống trong một gia đình đơn thân, mẹ anh bị thương nặng đang nằm trên giường, sau khi phẫu thuật bà không thể tự chăm sóc bản thân, cần có người chăm sóc, người chăm sóc không thể lúc nào cũng hoàn hảo, anh cũng không thể hoàn toàn yên tâm.

Để anh yên tâm mọi chuyện, tôi quyết định ở lại thành phố A chăm sóc mẹ anh.

Anh dẫn đoàn ở lại thành phố B hai tuần, còn tôi ở viện hai tuần.

Vì sợ làm phiền anh, hơn nữa tôi cũng bận ở bệnh viện nên chúng tôi chỉ gọi cho nhau vài cuộc điện thoại.

Hai tuần, lần nào tôi cũng vội vàng kể cho anh nghe về hoàn cảnh của mẹ anh rồi cúp máy.

Tôi là con gái duy nhất trong gia đình, từ nhỏ được bố mẹ nâng niu nuôi dưỡng.

Tôi là một đứa mù đường, ngay cả trong xóm nhỏ chỗ tôi, nhiều khi tôi cũng có thể bị lạc.

Nhưng trong thời gian mẹ Nhiếp Phong nằm viện, tôi đã đi đăng kí, làm thủ tục nhập viện, nộp viện phí rồi tìm mẹ Nhiếp Phong.

Các toà nhà trong bệnh viện thì đều na ná giống nhau, các kiến trúc lại phức tạp, tôi phải tìm số tầng và số phòng, rồi lại phải đi mua nhu yếu phẩm hàng ngày, đi tìm căng tin,…

Tôi còn phải đợi ngoài phòng mổ, sau ca phẫu thuật còn phải lo việc tắm rửa, xoa bóp, ăn uống cho mẹ anh.

Lúc đó tôi không dám rời đi, chỉ dám nằm cuộn tròn trên ghế nhìn chằm chằm vào điện tâm đồ của mẹ anh, không dám rời mắt.

Khi mẹ anh có thể ra khỏi giường và đi lại được thì tôi lại ngất xỉu ở hành lang bệnh viện vì quá sức và hạ đường huyết.

Khi tỉnh lại trên giường bệnh, việc đầu tiên tôi thấy là những bức ảnh về bữa tiệc ăn mừng của anh cùng đám bạn chung của chúng tôi.

Họ như đang sống ở một thế giới khác, náo nhiệt, ồn ào, ca hát nhảy múa. Ai cũng nâng ly cười nói rôm rả.

Trong ảnh, Cố Tiểu Ngôn ngồi sát cạnh Nhiếp Phong, miệng cười rạng rỡ, cả người nghiêng hẳn vào lòng anh.

Nhiếp Phong nghiêng đầu, chăm chú nhìn cô ta, khóe miệng cũng nở nụ cười, một nụ cười nhẹ nhõm và dịu dàng.

Tay anh vòng ra sau, âm thầm đỡ lấy lưng cô ta, như sợ cô ta ngã.

Một sự bảo vệ lặng thầm, không lời.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tám Năm Mà Anh Đã Quên - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD