
Tâm Ta Giờ Đây Như Nước Lặng
Thuở thiếu thời, ta vốn là thứ nữ của chốn hào môn. Thế nhưng, chỉ vì chút hiềm khích với vị đích huynh không cùng huyết thống mà ta bị đuổi khỏi nhà.
Sau khi rời đi, ta sống kiếp lưu lạc dọc theo dòng sông Tứ Thủy, vô tình học được một tay nghề giết cá tuyệt kỹ.
Dù vậy, những lúc tự tay làm cá, ta vẫn thường hay suy nghĩ xem tâm ý của vị đích huynh hờ kia rốt cuộc là thật hay là giả.
Cho đến ngày hôm đó.
Ta đang đứng nói dăm ba câu đùa cợt lả lơi với gã chủ sạp hương liệu kế bên.
Vừa ngẩng đầu lên, ta bỗng thấy vị đích huynh vốn tính thanh cao lạnh lùng của mình đang đứng ngay trước sạp hàng của ta.
Ánh mắt hắn lạnh lẽo, sâu thẳm chẳng thấy đáy.












