Tâm Ta Giờ Đây Như Nước Lặng - 5
Cập nhật lúc: 07/07/2026 13:03
Chúc Trường An nghe thấy ta bảo phải về Thanh Châu, liền tiến lại gần lật tung hành lý của ta lên.
Ta vội vàng phân trần: “Những thứ này đều là tiền tự tay ta làm ra rồi mua, ta không hề lấy một món đồ nào của Chúc phủ cả.”
Hắn không đáp, chỉ tay vào bọc b.út mực giấy nghiên kia mà hỏi: “Ngươi là một đứa con gái làm nghề chài lưới, mua mấy thứ này làm cái gì?”
Trong đầu ta thoáng hiện lên dáng vẻ của Tạ Hoài Viễn.
Ánh mắt ta đảo quanh, đáp giọng ngập ngừng: “Nữ t.ử chài lưới thì không được đọc sách luyện chữ sao?”
Hắn cười lạnh một tiếng: “Là mua cho gã thư sinh nghèo kia chứ gì.”
Ta cúi đầu đỏ mặt, thật đáng c.h.ế.t, sao cái gì hắn cũng nhìn ra được vậy chứ.
Hắn chẳng nói chẳng rằng, thẳng tay xới tung cái bọc b.út mực giấy nghiên của ta thành một đống lộn xộn.
Sau đó hắn buông một câu với ta: “Ngươi không cần về Thanh Châu nữa, cứ ở lại đây đi, chờ tang lễ của phụ thân xong xuôi rồi tính tiếp.”
Ta kinh ngạc, hắn định làm cái trò gì thế này?
Nhưng hắn không thèm giải thích với ta, quay người một cái liền đi thẳng ra tiền sảnh.
Nhìn cái bóng lưng thẳng tắp của hắn, ta hừ lạnh một tiếng:
“Ai thèm nghe lời ngươi chứ.”
“Bây giờ ta có còn là người của Chúc gia nữa đâu, ta muốn đi lúc nào là quyền của ta.”
Dứt lời, ta lại bắt tay vào thu dọn hành lý một lần nữa. Sau đó ta đeo cái bọc lớn bọc nhỏ trên vai, định bụng lẻn ra ngoài bằng cửa sau.
Thế nhưng vừa mới tới cửa sau, gã sai vặt đã giang tay cản ta lại:
“Vân tiểu thư, đại thiếu gia đã dặn dò rồi, lệnh cho người tạm thời không được rời khỏi phủ.”
Cái gì cơ?
Chúc Trường An rốt cuộc là đang giở trò quỷ gì thế?
Ta đùng đùng nổi giận đi về phía tiền sảnh, muốn tìm Chúc Trường An để hỏi cho ra lẽ.
Nhưng mới đi được vài bước, ta lại bị một gã sai vặt khác chặn đường:
“Vân cô nương, tiền sảnh đang có khách khứa đến viếng, người không được phép qua đó.”
Đi ra ngoài cũng không được, đi tìm người để hỏi cũng chẳng xong.
Bất lực, ta đành phải quay trở về khách phòng. Nhưng trong lòng ta từ đầu đến cuối vẫn không tài nào nghĩ thông suốt, vì sao Chúc Trường An lại nhất quyết không cho ta về Thanh Châu.
Rõ ràng hắn chán ghét ta đến xương tủy cơ mà.
Hắn hận không thể để ta c.h.ế.t khuất mắt hắn ngay lập tức.
Một kẻ như vậy, cớ sao lại muốn giữ ta lại trong Chúc phủ?
Nghĩ tới nghĩ lui, trong đầu ta chỉ còn lại một câu trả lời duy nhất.
Hắn muốn trừ khử ta, muốn khiến cái đứa con gái vốn là nỗi ô nhục của Chúc gia này hoàn toàn biến mất khỏi cõi đời.
Dù sao thì mười năm trước, hắn chính là kẻ đứng đầu trong đám người dứt khoát đòi dìm giếng ta.
Nghĩ đến đây, sống lưng ta bỗng truyền đến một cảm giác lạnh toát.
Sau một hồi hoảng loạn, ta ép bản thân phải trấn tĩnh lại để tìm cách trốn thoát khỏi nơi này.
Cũng may là trước đây ta từng có khoảng thời gian sống trong Chúc phủ.
Ta nhớ mang máng ở phía hậu hoa viên có một đoạn tường thấp, với vóc dáng của ta thì việc trèo qua đó chẳng phải là chuyện gì quá khó khăn.
Sau khi cẩn thận hình dung lại sơ đồ các gian nhà trong Chúc phủ, ta liền vạch sẵn một lối đi trong đầu.
Thừa lúc gã sai vặt không để ý, ta liền khom người lẻn ra ngoài.
Dựa vào ký ức sống ở Chúc phủ thuở thiếu thời, ta chẳng tốn chút công sức nào đã mò được đến đoạn tường thấp kia.
Nhưng người tính không bằng trời tính, ta vẫn tính sót mất một nước.
Việc trèo tường thì không tốn mấy sức lực, ngặt nỗi lúc nhảy xuống đất, trên người ta đeo quá nhiều đồ đạc nên vô tình bị trẹo chân.
Cú trẹo chân này khiến ta không nén nổi mà phát ra tiếng động hơi lớn.
Ngăn cách bởi một bức tường thấp, ta nghe thấy có tiếng bước chân của đám gia nhân Chúc phủ đang lục đục đi về phía này.
Trong tình thế cấp bách, ta chỉ còn cách cố lết cái chân đau chạy về hướng chợ b.úa.
Ta nghĩ bụng, dù cho Chúc gia có thế lực hiển hách đến đâu thì cũng chẳng dám làm gì ta ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
Khốn nỗi cái chân của ta đau nhức thấu xương.
Mới đi được vài bước, ta đã nghe thấy tiếng la hét của gã sai vặt đuổi theo phía sau:
“Vân tiểu thư, người định đi đâu thế? Người không được đi!”
Ta đời nào thèm nghe gã, cứ bấm bụng kéo cái chân thương tật chạy tập tễnh vào trong chợ.
Nhưng vừa mới đặt chân vào chợ, ta đã bị mấy đứa trẻ ranh đang chạy đùa nghịch đ.â.m sầm vào người, ngã nhào ra đất.
Mấy bọc b.út mực giấy nghiên mang theo bên mình lập tức rơi vãi tung tóe khắp nơi.
Cái chân bị trẹo vốn đã đau đớn, nay bị tụi trẻ con đ.â.m trúng một cú này, ta cảm giác như xương chân mình sắp gãy lìa ra vậy.
Mắt thấy đám gia bộc của Chúc gia đã đuổi đến sát nút.
Ta muốn gượng dậy nhưng bất lực không đứng lên nổi, chỉ đành trương mắt ra nhìn bọn họ bao vây lấy mình.
Gã sai vặt được giao nhiệm vụ trông chừng ta thở hồng hộc vì mệt.
Gã cằn nhằn: “Vân tiểu thư, người định đi đâu vậy hả, tiểu nhân đuổi theo người mà suýt chút nữa thì đứt hơi rồi đây này.”
Ta hốt hoảng vơ vét những thứ đồ đạc đang rơi vãi trên nền đất.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, giọng nói đầy áp lực của Chúc Trường An lại một lần nữa vang lên từ trên đỉnh đầu ta:
“Ngươi định đi đâu?”
Giọng nói của hắn khiến tim ta lập tức thắt lại.
Ta thầm nghĩ, xong rồi, phen này chắc chắn là không trốn thoát nổi nữa rồi.
Lòng dạ Chúc Trường An độc ác như vậy, e là cái mạng nhỏ này của ta sắp đi tong một cách thê t.h.ả.m rồi.
