Tận Hoan Giữa Hồng Trần - Chương 1
Cập nhật lúc: 14/08/2026 13:06
Tân khoa Thám hoa Chu Nguyên Bạch chặn một cỗ kiệu nhỏ ngay giữa phố.
Trong kiệu là một nha hoàn vừa bị người ta lén lút bán đi.
Hắn xé nát khế ước bán thân, nâng khuôn mặt nàng lên rồi nói: “Oanh Oanh, công danh lợi lộc ta đều có thể từ bỏ.”
“Đời này, ta tuyệt đối không để nàng phải lưu lạc chốn yên hoa thêm lần nào nữa.”
Ta đứng ở cuối con phố dài, toàn thân lạnh buốt.
Thì ra hắn cũng đã trọng sinh.
Chu mẫu chê nha hoàn trong phòng hắn quyến rũ khiến hắn chẳng còn chí cầu tiến, nên nhân lúc hắn thi đỗ, lại vừa hay nhà ta có ý kết thân, bà ta liền âm thầm bán Liễu Oanh Oanh đi rồi gấp rút định ngày thành hôn.
Kiếp trước, ta chẳng hề hay biết chuyện gì, cứ thế vui mừng hớn hở gả cho hắn.
Ta thay hắn chu toàn chốn quan trường, lại sinh con dưỡng cái cho hắn.
Cuộc sống vừa mới khởi sắc, hắn lại nghe tin Liễu Oanh Oanh đã c.h.ế.t vì bệnh trong kỹ viện.
Suốt mấy năm sau đó, hắn coi ta như không tồn tại, chỉ khi ở trên giường mới dùng đủ mọi cách lăng nhục ta.
Về sau, hắn nhận lấy chén rượu độc được đưa tới, chỉ để lại một câu: “Chính nàng đã làm lỡ dở đời ta, cũng hủy hoại cả nàng ấy. Nếu có kiếp sau…”
Đến tận hôm nay, ta cuối cùng cũng hiểu được phần còn lại của câu nói chưa trọn vẹn ấy.
Sống lại một đời, hắn chỉ mong có giai nhân kề cạnh.
Vậy cũng tốt, đời này ta chỉ cần sống thật tốt với thân phận quý nữ danh môn của mình.
1
Liễu Oanh Oanh khóc nức nở trong lòng Chu Nguyên Bạch.
“Công t.ử… Oanh Oanh cứ ngỡ đời này không còn được gặp lại người nữa…”
Chu Nguyên Bạch chẳng màng đến ánh mắt của người qua đường, thẳng tay xé nát tờ khế ước bán thân.
“Trong túi này có năm lượng bạc.”
“Bốn lượng là tiền chuộc thân của Oanh Oanh, một lượng còn lại là tiền t.h.u.ố.c men cho ngươi.”
Dứt lời, hắn tung một cước đạp ngã tên buôn người vốn đang đ.á.n.h xe.
Tên buôn người ôm bụng lăn lộn dưới đất, không ngừng kêu gào t.h.ả.m thiết.
Bách tính vây xem ghé tai bàn tán, ai nấy đều tấm tắc lấy làm lạ.
Đường đường là tân khoa Thám hoa, vậy mà lại ôm ấp một nha hoàn giữa phố.
Hắn còn vì nha hoàn ấy mà chẳng màng danh tiếng, công khai đ.á.n.h người ngay giữa đường.
Chuyện náo nhiệt hiếm lạ thế này, ngay cả thoại bản cũng chẳng dám viết.
Ta đứng nơi góc khuất cuối con phố dài, lặng lẽ nhìn cảnh tượng trước mắt.
Chỉ cần nhìn một cái, ta đã biết Chu Nguyên Bạch cũng trở về rồi.
Tiểu nha hoàn Tri Hạ bên cạnh sốt ruột kéo mạnh tay áo ta.
“Tiểu thư, kia chẳng phải Chu công t.ử sao?”
“Người… người trong lòng hắn là ai vậy?”
“Ngày mai chính là ngày tiểu thư và Chu gia làm lễ định thân!”
“Chu công t.ử là phu quân tương lai mà lão gia đã dày công chọn lựa cho tiểu thư, người tuyệt đối không thể để kẻ khác thừa cơ chen chân!”
Ta không trả lời, bởi ánh mắt ta đang dừng trên khuôn mặt Chu Nguyên Bạch.
Trên gương mặt ấy là niềm mừng rỡ như phát cuồng sau khi tìm lại được thứ đã mất.
“Tiểu thư, người mau nói gì đi chứ!”
Tri Hạ vẫn kéo tay áo ta không buông.
Ta hé miệng định nói, nhưng khi trông thấy nốt ruồi nơi khóe mắt Liễu Oanh Oanh, cổ họng lại như bị một b.úi bông chặn kín.
Chu gia và Thẩm gia vốn là chỗ thế giao.
Khi Chu phụ còn sống, ông và phụ thân ta xưng huynh gọi đệ, hai nhà mỗi dịp lễ Tết đều thường xuyên qua lại.
Sau khi Chu phụ qua đời vì bệnh, cửa nhà Chu gia lập tức trở nên quạnh quẽ.
Đám thúc bá trong tộc thấy nhà họ chỉ còn cô nhi quả phụ, liền muốn chia gia sản, chiếm đoạt cơ nghiệp.
Chính phụ thân ta đã đứng trước linh đường tuyên bố: “Nguyên Bạch là con trai của người bạn cũ đã khuất, ta xem nó như con ruột. Kẻ nào ức h.i.ế.p nó, chính là ức h.i.ế.p ta.”
Nhờ vậy mới ngăn được những bàn tay đang nhăm nhe vươn tới.
Khi ấy Chu gia không đủ bạc mời một vị tiên sinh đàng hoàng, phụ thân ta liền mang bái thiếp đích thân đến tận nhà đại nho Trần phu t.ử.
Ông tự bỏ tiền chuẩn bị lễ nhập môn, cầu xin Trần phu t.ử thu nhận Chu Nguyên Bạch làm đồ đệ, giúp hắn tiếp tục con đường học vấn.
Phụ thân ta nói văn chương của hắn có cốt cách, ngày sau nhất định sẽ làm nên nghiệp lớn.
Sau khi hỏi Chu mẫu và biết hắn chưa có người trong lòng, phụ thân ta liền cùng hắn trao đổi canh thiếp, định ra hôn sự.
Hai nhà chỉ chờ hắn thi đỗ cử nhân là sẽ làm lễ định thân.
Ta từng lén đứng sau bình phong nhìn hắn vài lần.
Hắn có dung mạo thanh tú tuấn nhã, lời nói ôn hòa lễ độ, đối với mẫu thân cũng hết sức cung kính.
Tâm tư thiếu nữ vốn khó giấu, chỉ qua vài lần gặp mặt ấy, ta đã động lòng với hắn.
Kiếp trước, ta lén chạy ra ngoài mua bánh táo hoa cho mẫu thân, tình cờ trông thấy Chu Nguyên Bạch thất hồn lạc phách đứng giữa phố.
Ta xách váy chạy tới, hỏi hắn đã xảy ra chuyện gì.
Vừa trông thấy ta, hắn sững sờ nhìn hồi lâu rồi bất ngờ kéo ta vào lòng.
“Chúng ta vẫn chưa thành thân, làm vậy không hợp lễ nghĩa.”
Hắn không trả lời ta, chỉ khàn giọng nói: “Oánh Oánh, nàng gả cho ta có được không? Ngày mai làm lễ định thân rồi mau ch.óng thành hôn, ta không thể chờ thêm được nữa.”
Ta cứ ngỡ hắn tình sâu nghĩa nặng nên mới không thể chờ đợi dù chỉ một khắc.
Mãi về sau ta mới biết, khi ấy mắt hắn đỏ hoe là vì Liễu Oanh Oanh vừa bị Chu mẫu lén lút bán đi.
Chu mẫu nói với hắn rằng chỉ khi hắn làm nên thành tựu trên quan trường, bà mới chịu cho hắn biết tung tích của Liễu Oanh Oanh.
Hắn cưới ta chẳng qua chỉ vì muốn lợi dụng ta.
Đêm thành thân, hắn vén khăn hỉ của ta lên rồi dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng ấn vào nốt ruồi dưới mắt ta.
“Nốt ruồi này mọc thật đẹp.”
Mỗi khi động tình, hắn đều dùng môi khẽ chạm vào nốt ruồi ấy.
Khi hắn c.ắ.n nhẹ vành tai ta, gọi hai tiếng “Oánh Oánh”, hơi thở nóng bỏng đến mức như muốn thiêu đốt da thịt.
