Tận Hoan Giữa Hồng Trần - Chương 2
Cập nhật lúc: 14/08/2026 13:06
Ta từng cho rằng đó là biểu hiện của tình yêu sâu đậm đến tận cùng.
Nhưng trong tên Liễu Oanh Oanh cũng có một chữ “Oanh” đồng âm với chữ “Oánh” trong tên ta.
…
Trong mấy năm đầu sau khi thành thân, phụ thân ta thay hắn lo liệu các mối quan hệ, lại tiến cử hắn với nhiều người.
Phần lớn những tiến sĩ cùng khoa vẫn còn phải mòn mỏi tích lũy tư lịch trong Hàn Lâm viện, hắn đã trở thành Thiếu khanh Quang Lộc Tự.
Chỉ trong vòng hai ba năm, Chu Nguyên Bạch lại được thăng làm Viên ngoại lang của Lễ bộ.
Chu mẫu nắm tay ta, nói Nguyên Bạch cưới được ta đúng là phúc phần do mồ mả tổ tiên Chu gia bốc khói xanh.
Năm ta sinh trưởng t.ử, phụ thân ta bị giáng chức, điều khỏi kinh thành đến một nơi khác nhậm chức.
Trước khi rời đi, phụ thân dặn ta phải sống cho thật tốt.
Khi ấy Chu Nguyên Bạch còn an ủi ta, nói chờ hắn thăng quan sẽ nghĩ cách đưa phụ thân ta trở về.
Không ngờ đến ngày tổ chức tiệc đầy tháng cho con, hắn lại như biến thành một người khác.
Hôm ấy, Chu Nguyên Bạch trở về rất muộn, trên mặt phủ đầy vẻ u sầu.
Ta nói chuyện với hắn, hắn chẳng đáp lại một câu, chỉ nhốt mình trong phòng suốt ba ngày.
Trên bàn ăn, ta gắp thức ăn cho hắn, hắn liền dời bát sang một bên.
Ta mang canh nhân sâm đến thư phòng, hắn lại đổ thẳng vào bồn hoa ngay trước mặt ta.
Ta chỉ lặng lẽ thu dọn bát, hôm sau vẫn đến thỉnh an Chu mẫu như thường lệ.
Đêm khuya, hắn say khướt trở về, ta tiến tới giúp hắn cởi ngoại bào.
Hắn bất ngờ siết c.h.ặ.t cổ tay ta, đôi mắt đỏ ngầu, tràn ngập hận ý.
Bất chấp tiếng con khóc quấy, hắn đẩy ngã ta xuống giường.
“Chẳng phải nàng thích ta đối xử với nàng như thế này sao?”
Vì sợ hãi, ta theo bản năng đưa tay ôm lấy eo hắn.
Hắn lại bóp c.h.ặ.t cổ ta.
“Ngay trước mặt con mình mà nàng vẫn còn muốn quyến rũ ta?”
“Thẩm Oánh, quý nữ kinh thành cũng chỉ đến thế mà thôi, chưa chắc đã cao quý hơn đám kỹ nữ trong thanh lâu.”
Nói xong, hắn buông tay ra.
Hắn quay người bế con ta lên.
Ta nhào tới muốn giành lại đứa trẻ, nhưng hắn nghiêng người né tránh, cánh tay còn nâng cao thêm mấy phần.
“Chu Nguyên Bạch, chàng điên rồi!”
Hắn chẳng hề để ý đến lời ta nói.
“Muốn nó sống sao?”
Giọng hắn rất khẽ, nhẹ như tiếng thì thầm, nhưng từng chữ lại nện mạnh vào màng nhĩ ta.
“Vậy thì lấy bản lĩnh thường ngày của nàng ra đi. Chẳng phải nàng giỏi nhất là lấy lòng người khác sao?”
“Ở bên ngoài, nàng ra vẻ đích nữ danh môn, đi đến đâu cũng có thể khiến người ta yêu mến, còn ở trên giường của ta…”
Hắn dừng lại, ánh mắt chậm rãi trượt từ khuôn mặt ta xuống dưới, như đang đ.á.n.h giá một món đồ.
“Nàng cũng nên biết phải làm thế nào mới khiến ta vui lòng.”
Đứa trẻ không còn sức đạp chân, chỉ khe khẽ cất tiếng khóc.
“Chàng đặt con xuống đi, chàng muốn ta làm gì, ta cũng thuận theo.”
Trước khi gả cho Chu Nguyên Bạch, ta cũng từng là một cô nương tự do phóng khoáng, chưa bao giờ phải chịu nỗi nhục nhã đến thế.
Nhưng giờ đây vì con, ta đành phải thỏa hiệp.
“Nàng quả nhiên vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, đúng là tiện nhân.”
Khi nói câu ấy, giọng điệu của hắn giống như đang mắng ta, lại giống như đang mắng chính mình.
Ta duỗi tay tháo dải lụa bên hông hắn, nhưng những ngón tay cứng đờ, thử mấy lần vẫn trượt khỏi nút thắt.
Đứa trẻ nằm ngay phía trên đầu ta, yếu ớt khóc không ngừng.
Mỗi lần ta tháo được một nút, tiếng khóc ấy lại như khoan sâu thêm một tấc vào tai.
Thế nhưng hắn vẫn không ngừng buông lời sỉ nhục.
“Tuyền Nhi, nhìn đi.”
“Nhìn xem mẫu thân con hầu hạ người khác thế nào, sau này lớn lên nhớ học theo phụ thân con.”
“Chọn nữ nhân thì phải giống phụ thân con, chọn loại ở ngoài giường là quý nữ, lên giường lại biến thành dâm phụ.”
Ta không biết đêm ấy dài đến nhường nào, chỉ nhớ đến cuối cùng đã nghe hắn nói một câu.
“Cảm thấy nhục nhã sao? Nỗi nhục nàng ấy từng chịu còn gấp trăm lần nàng.”
Ta không hiểu vì sao một phu quân từng dịu dàng săn sóc lại đột nhiên dùng đủ mọi cách lăng nhục ta.
Mãi về sau, ta dò hỏi khắp nơi, chắp vá từng mẩu tin mới biết được nguyên do.
Liễu Oanh Oanh là nha hoàn hầu hạ hắn từ thuở nhỏ, tính tình hoạt bát hiếu động, thường lôi kéo hắn bày ra đủ trò mới lạ.
Chu mẫu cảm thấy nàng ta khiến con trai mình chẳng còn chí cầu tiến, bèn lấy cớ Chu gia sắp định thân với ta, mà ta lại không dung thứ được nàng ta, âm thầm bán nàng ta đi.
Giờ đây phụ thân ta đã chọc giận long nhan, trong khi con đường làm quan của Chu Nguyên Bạch lại đang rộng mở.
Chu mẫu liền nảy sinh ý định muốn hắn bỏ ta để cưới người khác.
Sống với nhau nhiều năm như vậy, dù chưa thể nói là yêu sâu đậm, nhưng giữa chúng ta rốt cuộc vẫn có vài phần tình cảm, cho nên Chu Nguyên Bạch không đồng ý.
Vì vậy, Chu mẫu mới nói cho hắn biết tung tích của Liễu Oanh Oanh, đồng thời bảo rằng nàng ta đã c.h.ế.t.
Bà ta nói nơi cuối cùng Liễu Oanh Oanh bị bán đến là kỹ viện hạ đẳng nhất phía đông thành, khi c.h.ế.t trên người còn mang đầy bệnh tật.
Chu mẫu còn đổ toàn bộ nguyên nhân cái c.h.ế.t của Liễu Oanh Oanh lên đầu ta.
Bà ta nói gia đình ta ỷ quyền thế chèn ép người khác, nói ta không dung được Liễu Oanh Oanh.
Bà ta còn nói chính ta nhất quyết ép bà phải bán Liễu Oanh Oanh vào kỹ viện hạ đẳng nhất mới chịu bỏ qua.
Cho dù từ đầu đến cuối ta chưa từng quen biết nàng ta, nhưng qua lời Chu mẫu, ta lại trở thành kẻ vì lòng đố kỵ mà hại c.h.ế.t nàng ta.
Ta cảm thấy con người đã có miệng thì không thể vô duyên vô cớ chịu oan mà chẳng biện giải.
