Tận Thế Thiên Tai: Tôi Tích Trữ Khối Hàng Trăm Tỷ, Nhàn Nhã Dẫn Theo Con Nhỏ Sống Qua Ngày. - Chương 100
Cập nhật lúc: 12/03/2026 00:22
Ông Trương nói: "Thời tiết này g.i.ế.c thịt xong để được lâu lắm, chẳng lẽ cô định mang về nuôi tiếp?"
Lạc Vạn Ninh tiếp lời: "Làm thịt xong để đông đá cũng được, hoặc làm thịt sấy khô cũng ngon. Thế là nhà mình khỏi lo thiếu thịt trong một thời gian dài rồi."
Tô Nghiên thì sao cũng được. Nhưng cô gợi ý cho Lạc Vạn Ninh và ông Trương: "Nếu hai người thiếu các vật dụng khác, có thể mang một phần đi đổi, giữ lại một phần để ăn. Muốn đổi được giá tốt thì tốt nhất là để sống."
"Đêm nay chúng ta chỉ làm thịt ba con bò thôi. Gà với ngỗng thì cứ trói c.h.ặ.t c.h.â.n rồi quẳng lên thùng xe. Đóng kín cửa thùng lại chở về, chắc chắn sẽ có rất nhiều người muốn đổi. Nếu không, chỉ với ba người chúng ta, làm quần quật một ngày một đêm cũng chưa chắc xong. Hôm nay chúng ta đã giành được lợi thế trước, biết đâu sáng sớm mai lại có người tìm đến đây."
Bên trên ngọn lửa đang bùng cháy trong nhà, một chiếc nồi cỡ đại đầy ắp nước đã được bắc lên.
Ông Trương tháo tung hai cánh cửa của căn nhà cấp bốn ra, đặt nằm trên khoảng đất trống trước nhà. Các dụng cụ như d.a.o phay, rìu, dây thừng, xô nước, chậu thau... đều được bày biện sẵn sàng.
"Ông Trương, cháu có đem theo d.a.o đây, ông xem có con nào dùng được không."
"Được đấy. A Ninh, A Nghiên, hai người đi trói lũ gà lại đi. Ba con bò kia bị lạnh cóng thoi thóp hết rồi, một mình tôi dư sức xử lý."
Ông Trương lúi húi chọn b.úa sắt, d.a.o lóc xương, d.a.o bầu, d.a.o thái, móc sắt từ đống dụng cụ. Vừa chọn, ông vừa thầm cảm thán trong lòng: A Nghiên chu đáo thật đấy, cần thứ gì là có thứ đó. Chứ nếu chỉ trông cậy vào hai con d.a.o phay của ông, chắc hì hục cả đêm cũng chưa chắc xong một con bò.
Chuẩn bị xong xuôi d.a.o kéo, ông Trương ra dắt bò. Dù con bò đã bị lạnh cóng đến mức thoi thóp, nhưng việc dắt nó cũng chẳng dễ dàng gì. Người và bò cứ như đang kéo co với nhau.
Cuối cùng cũng kéo được con bò đến chỗ hai cánh cửa đã đặt sẵn trước nhà. Ông Trương dùng móc sắt móc mạnh một cú vào chân con bò. Con bò vừa ngã khụy xuống, ông lập tức dùng dây thừng trói gập hai chân sau của nó lại.
Con bò dường như đã lờ mờ nhận ra cái c.h.ế.t đang cận kề, nó vùng vẫy tuyệt vọng. Không đứng dậy nổi, nó lăn lộn cuồng loạn trên mặt đất.
Trói c.h.ặ.t được hai chân sau rồi, giờ phải xử lý tiếp hai chân trước.
Hai chân trước của bò khó trị hơn nhiều so với chân sau. Con bò liên tục húc đầu về phía trước. Ông Trương dùng móc sắt móc vài lần mà vẫn trượt. Cuối cùng, ông đành vung chiếc b.úa tạ giáng mạnh một nhát xuống đầu nó.
Cú nện như b.úa bổ khiến con bò choáng váng, bất tỉnh nhân sự.
Sau khi đã trói c.h.ặ.t cả bốn chân, ông dùng d.a.o bầu đ.â.m một nhát chí mạng vào tim con bò rồi bắt đầu chọc tiết.
Trời lạnh giá, tiết bò vừa chảy ra khỏi cơ thể đã lập tức đông cứng lại.
Cắt tiết xong thì chuyển sang công đoạn lột da bò.
Bên phía Tô Nghiên và Lạc Vạn Ninh cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Hai người phụ nữ cứ chạy loăng quăng đuổi bắt gà. Ông Trương đã hạ gục xong một con bò mà họ mới tóm được vỏn vẹn chục con gà. Để trói hết hơn trăm con gà này, chắc phải làm đến tết Tây mất.
"Chị Lạc, cách này không ổn đâu, mệt c.h.ế.t đi được, phải tính kế khác thôi."
"Em có cao kiến gì không? Giá mà có cái lưới, lùa chúng vào góc rồi quăng lưới bắt là xong. Sau đó cứ việc nhặt từng con lên mà trói."
"Có lưới đấy, để em ra xe lấy."
Trên xe có hay không chẳng quan trọng, Tô Nghiên bảo có thì ắt sẽ có. Cô chạy ra xe, lấy ngay một tấm lưới bắt cá từ trong không gian ra.
Có lưới rồi, việc bắt gà vịt trở nên nhàn hạ hơn hẳn.
Phải mất hai tiếng đồng hồ mới trói xong xuôi toàn bộ lũ gà ngỗng. Tổng cộng có 90 con gà và 23 con ngỗng.
Lùa hết lên thùng xe xong, Tô Nghiên mới nhận ra trên người mình nồng nặc mùi phân gà.
"Đừng có chê mùi nữa em ơi, một lát nữa trên người không chỉ có mùi phân gà đâu, mà còn có cả mùi m.á.u tanh, mùi hôi của bò nữa đấy. Chúng ta còn phải đi rửa sạch đống nội tạng bò kia. Kho một nồi nội tạng ăn mới gọi là sướng miệng."
"Kho một nồi ạ? Hay quá, vậy chúng ta đi rửa một ít để hầm một nồi phá lấu bò trước đã."
"Em có mang theo hương liệu không đấy?"
"Tất nhiên là có rồi!"
Có là tốt rồi. Lạc Vạn Ninh tiện tay lôi hai thanh xà ngang rơi rụng cạnh chuồng gà ra, dùng rìu chẻ thành củi để nhóm lửa.
Đường đường là một bác sĩ nội khoa tiền đồ xán lạn, đôi tay vốn quen cầm d.a.o mổ, vậy mà giờ đây vung rìu chẻ củi cứ gọi là điêu luyện.
"Chị làm từ từ thôi, cẩn thận tay đấy."
"Có gì mà phải cẩn thận, còn cơ hội nào để cầm d.a.o mổ nữa đâu."
Lạc Vạn Ninh đương nhiên hiểu ý Tô Nghiên muốn cô bảo vệ đôi tay, nhưng cô chẳng màng đến chuyện đó nữa.
