Tân Triều Quỳ Dưới Chân - 7

Cập nhật lúc: 14/07/2026 13:03

Bà cúi mắt nhìn bàn tay ta đang bấu lấy vạt váy, ánh mắt như nhìn thứ bẩn thỉu.

Ma ma bên cạnh lập tức xông tới, mạnh tay gỡ tay ta ra.

“Chiêu nghi nương nương, xin chớ làm bẩn y phục của Hoàng hậu nương nương.”

Ta bị đẩy ngã ra sau, chật vật chống tay ngồi dậy.

Lúc này cô mẫu mới bật cười.

“Nhìn xem, chỉ mấy ngày không gặp, ngay cả quy củ cũng quên hết rồi.”

Bà nâng chén trà sâm bên cạnh lên nhấp một ngụm, rồi cầm một miếng bánh hạt sen, c.ắ.n nhẹ một miếng.

Đĩa điểm tâm đặt trước mặt ta, hương sen ngọt dịu tỏa ra từng chút.

Cổ họng ta không tự chủ được mà nuốt khan.

Giọng cô mẫu mềm mại: “Muốn ăn không?”

Ta xấu hổ đến nước mắt trào ra, nhưng vẫn gật đầu.

“Muốn, xin cô mẫu thưởng cho ta một miếng.”

Cô mẫu cười: “Trước kia ở bên bản cung, có món ngon nào ngươi chưa từng nếm?”

“Bây giờ vì một miếng bánh, ngay cả thể diện nữ nhi cũng không cần nữa.”

Nói xong, bà tùy tay ném miếng bánh hạt sen đã c.ắ.n dở xuống chân ta.

Mấy ma ma bên cạnh đều cúi đầu nhịn cười.

Ta nhìn miếng bánh trên mặt đất, chậm rãi đưa tay nhặt lên, rồi vội vàng nhét vào miệng.

Vị ngọt nghẹn nơi cổ họng, càng nuốt lại càng đắng.

Ta ăn rất nhanh, như một con ch.ó đói sắp c.h.ế.t.

Cô mẫu cuối cùng cũng thấy hả dạ, đưa tay vuốt đầu ta.

“Như vậy mới ngoan.”

“Tuyết nhi, ngươi phải nhớ kỹ.”

“Phú quý hôm nay của ngươi, là bản cung cho ngươi.”

“Bản cung có thể đưa ngươi lên long sàng, đương nhiên cũng có thể kéo ngươi từ chín tầng mây xuống bùn.”

Ta phủ phục sát đất, tôn nghiêm đã bị nghiền nát: “Thiện Tuyết nhớ rồi, cô mẫu, Thiện Tuyết thật sự nhớ rồi.”

Cô mẫu rốt cuộc hài lòng, sai người ban cho ta một bát cháo.

Ta quỳ dưới đất, vội vã ăn từng thìa.

Ngay trong ngày ấy, Thái Cực điện truyền ra thánh chỉ.

Ban hôn cho Thái t.ử Nguyên Tri Dục và nữ nhi Hạ gia, hôn kỳ định vào ba ngày sau.

Trong chiếu viết rằng, bệ hạ dù lâm bệnh vẫn nhớ đến Đông cung, muốn mượn hỉ sự để xua bệnh khí, cũng để an ủi bá quan văn võ.

Hạ Thái phó nhận chỉ ngoài Thái Cực điện, niềm vui hiện rõ trên khóe mắt đuôi mày.

Chỉ cần Hạ Mộng Lam bước vào Đông cung, Hạ gia sẽ là phủ Quốc trượng tương lai.

Những thanh lưu trước đây còn do dự đứng nhìn, nay cũng nên biết phải ngả về phía nào.

Cô mẫu sống trong hậu cung nhiều năm, quả thật tính toán cực kỳ chuẩn xác.

Đông cung có danh phận Thái t.ử, Hạ gia có thanh danh thanh quý.

Lại mượn thế lực quân đội cũ của Lam gia, ba bên hợp lại, Tam hoàng t.ử muốn lật bàn e rằng khó như lên trời.

Đợi bệ hạ băng hà, Thái t.ử phụng chiếu đăng cơ.

Hạ gia giúp hắn trấn an văn võ bá quan, cựu bộ Lam gia giúp hắn áp chế hoàng cung.

Còn Tam hoàng t.ử.

Một khi tội danh mưu phản giáng xuống, Thẩm Quý phi dù thanh cao đến đâu cũng chỉ có thể quỳ xuống kêu oan.

Cô mẫu bắt đầu để ta hầu hạ sắc t.h.u.ố.c bên giường.

Thuốc thái y sắc xong đưa vào, phải qua tay bà trước, rồi mới giao cho ta.

Ta quỳ bên long sàng, từng thìa từng thìa đút t.h.u.ố.c.

Chỉ cần khóe mắt cô mẫu thoáng liếc qua, tay ta đã run rẩy không giữ nổi.

Ta lại trở thành Lam Thiện Tuyết ngoan ngoãn, một lòng nghe theo bà.

Hôm ấy đút t.h.u.ố.c xong, cô mẫu giữ ta lại mài mực bên ngự án.

Nhìn dáng vẻ cúi đầu thuận mắt của ta, bà khẽ thở dài.

“Ngươi xem, trước kia ngoan ngoãn biết bao.”

“Nếu sớm nghe lời cô mẫu, sao đến nỗi rơi vào cục diện hôm nay?”

Ta lập tức quỳ xuống: “Trước đây đều là Thiện Tuyết không hiểu chuyện.”

“Sau này cô mẫu bảo con làm gì, con đều nghe theo.”

Cô mẫu hài lòng nhìn ta.

“Nói ra thì, ngươi cũng xem như nhờ họa được phúc.”

“Nếu không phải bệ hạ bị ngươi và Thái t.ử làm tức đến mức ấy, bản cung còn không biết phải đợi đến ngày nào.”

Ta ngơ ngác ngẩng đầu, đáy mắt lộ ra vẻ mờ mịt.

Bà liếc ta một cái, vẻ đắc ý không hề giấu giếm.

“Thôi, bây giờ ngươi biết nghe lời là được.”

“Đứng lên mài mực đi.”

Ta không dám hỏi thêm, vội đứng dậy đến bên ngự án.

Trên án đã đặt sẵn những bản sắc phong, trong đó thậm chí còn có tên của vài cựu thần vốn chỉ nghe mệnh lệnh bệ hạ.

Trong cung đã lâu không náo nhiệt đến vậy.

Lụa đỏ treo từ Đông Hoa môn đến tận Đông cung, đèn l.ồ.ng sáng rực như ban ngày.

Cô mẫu đứng ngoài Thái Cực điện, nhìn pháo hoa bay lên trời cao, ánh lửa phản chiếu rõ dã tâm trong mắt bà.

“Đến giờ rồi, bưng t.h.u.ố.c của bệ hạ tới.”

Ma ma nhanh ch.óng bưng một bát t.h.u.ố.c tới.

Bên mép giường, cô mẫu quay sang nhìn ta.

“Thời cơ đã tới, nên đút cho bệ hạ chén t.h.u.ố.c cuối cùng.”

Ta quỳ sụp xuống đất, cầu xin bà: “Cô mẫu, nhất định phải đi đến bước này sao?”

“Không thể đợi thêm một chút nữa ư?”

Nụ cười của cô mẫu chậm rãi nhạt đi.

“Ngươi nói bản cung nghe, còn có thể đợi thế nào?”

“Đợi bệ hạ tỉnh lại tiếp tục nghi kỵ Đông cung, hay đợi ông ta giẫm lên lưng Thái t.ử để nâng Tam hoàng t.ử lên?”

Ta bị bà ép lùi từng chút: “Nhưng đó là bệ hạ, cũng là phu quân của con mà.”

Cô mẫu như nghe được chuyện nực cười nhất, đưa tay bóp c.h.ặ.t cằm ta.

“Đồ hèn hạ không biết điều!”

“Bản cung đưa ngươi lên long sàng, là để ngươi trải đường cho Đông cung, không phải để ngươi đem trái tim đi sưởi ấm một lão già.”

“Xem ra ngươi cũng giống cha ngươi, uổng mang dòng m.á.u Lam gia, lại chẳng có nổi một nửa phần tàn nhẫn.”

Bà đoạt bát t.h.u.ố.c, nhét mạnh vào tay ta.

“Đêm nay trong cung có hỉ yến, trong ngoài hoàng thành đều là người của bản cung.”

“Chỉ cần bệ hạ uống bát t.h.u.ố.c này, Thái t.ử lập tức giám quốc.”

“Trước khi trời sáng, tấu chương buộc tội Tam hoàng t.ử mưu phản sẽ đặt trước mặt bá quan.”

“Đến lúc đó, ai còn dám nói một chữ không?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tân Triều Quỳ Dưới Chân - Chương 7: 7 | MonkeyD