Tân Triều Quỳ Dưới Chân - 8
Cập nhật lúc: 14/07/2026 13:03
Ngày này, bà đã chờ quá lâu.
Chỉ cần bước thêm một bước, bầu trời phía trên Phượng Nghi cung sẽ hoàn toàn thuộc về bà.
Hiền huệ, độ lượng, nhìn sắc mặt người khác mà sống, tất cả đều không phải thứ bà muốn.
Điều bà muốn, là thiên hạ phải phủ phục dưới chân mình.
Ta nhìn ngọn lửa đang cháy trong mắt bà, cho bà cơ hội cuối cùng.
“Cô mẫu, người và bệ hạ phu thê nhiều năm, lẽ nào thật sự muốn đi vào con đường không thể quay đầu này sao?”
Hai chữ phu thê vừa rơi xuống, sắc mặt bà lập tức lạnh buốt, một cái tát mạnh giáng xuống mặt ta.
“Phu thê? Ngươi lại cảm thấy bản cung và ông ta là phu thê tình sâu nghĩa nặng sao?”
“Năm đó bản cung vào cung, ông ta nắm tay bản cung, nói đời này sẽ không phụ.”
“Kết quả thì sao? Binh quyền Lam gia bị chia năm xẻ bảy, Thẩm thị lại được ông ta nâng đến mức dám đè đầu bản cung.”
“Ngay cả Tam hoàng t.ử do Thẩm thị sinh ra, ông ta cũng luôn miệng khen thông minh, giống ông ta thuở thiếu thời.”
“Những năm này, bản cung giả vờ hiền lương, giả vờ rộng lượng, đều là do ông ta ép bản cung đến tận bước này.”
“Nếu ông ta chưa từng nghĩ để lại đường sống cho bản cung, bản cung dựa vào đâu phải giữ đường sống cho ông ta?”
Bà siết cằm ta, hoàn toàn mất kiên nhẫn: “Đút t.h.u.ố.c!”
“Nếu ngươi còn dám mềm lòng, bản cung sẽ g.i.ế.c cha ngươi trước, rồi kéo ngươi ra bồi táng cùng bệ hạ!”
Bát t.h.u.ố.c nóng bị bà ép vào tay ta.
Hơi nóng bỏng rát lòng bàn tay, nhưng ta không dám buông.
Bên ngoài vẫn vang tiếng nhạc mừng.
Qua lớp cửa điện nặng nề, âm thanh ấy lại giống tiếng trống tang vọng về từ nơi rất xa.
Ta bưng bát t.h.u.ố.c, nước mắt rơi xuống khi xoay người.
Chỉ cần đưa bát t.h.u.ố.c này vào, sau khi trời sáng, mọi chuyện sẽ thành kết cục đã định.
Thí quân sẽ biến thành băng hà vì bệnh, mưu phản sẽ trở thành tội danh của Tam hoàng t.ử.
Còn ta, chỉ là một Lam Chiêu nghi bị Hoàng hậu ép đút t.h.u.ố.c, rồi vừa khéo trở thành kẻ thế tội bị đẩy ra ngoài.
Nước mắt rơi vào bát t.h.u.ố.c, thoáng chốc đã bị màu đen nuốt sạch.
Một bước.
Lại một bước.
Khi ta vừa muốn bước sang bước thứ ba, sau lưng bỗng vang lên tiếng cười nhẹ.
“Trẫm thật không biết.”
“Phu thê mấy chục năm, Hoàng hậu lại oán hận trẫm sâu đến vậy.”
Cửa điện lặng lẽ mở ra, Nguyên Lang Chiêu bước ra từ bóng tối, chiếc áo sam xanh trên người lờ mờ vương vài vệt đỏ sẫm.
Cô mẫu quay phắt đầu nhìn về phía long sàng.
Sau màn trướng, bóng người vẫn nằm im không động.
Bà gượng gạo quay lại, chỉ cần nhìn thoáng qua, sắc m.á.u trên mặt đã biến mất sạch.
Cuối cùng bà cũng hiểu.
Những ngày qua, bà thay hắn truyền chỉ, thay hắn ban hôn, thậm chí sai người đưa từng bát t.h.u.ố.c đến giường bệnh.
Tất cả, hóa ra đều diễn trước mặt một kẻ thế thân.
Nguyên Lang Chiêu đi đến trước ngự án, cầm một bản sắc phong đã soạn sẵn lên xem qua, rồi tùy tay ném trở lại.
“Mấy ngày này, Hoàng hậu quả thật vất vả.”
“Quan lại thanh lưu trên triều, cựu bộ Đông cung, ngay cả vài lão thần trung thành bên cạnh trẫm, nàng cũng sắp xếp ổn thỏa thay trẫm rồi.”
“Nhìn qua, còn giống Hoàng đế hơn cả trẫm.”
Nhưng cô mẫu rốt cuộc vẫn là Hoàng hậu.
Sau thoáng mất khống chế, bà rất nhanh đã cố lấy lại bình tĩnh.
“Nếu bệ hạ không ở Thái Cực điện, càng nên ra ngoài chủ trì triều chính.”
“Mấy ngày qua, thần thiếp áo chưa kịp thay, ngày đêm túc trực tại Thái Cực điện, thay bệ hạ ổn định cục diện.”
“Đến cuối cùng, bệ hạ lại dùng cách này lừa gạt thần thiếp.”
Nguyên Lang Chiêu nhìn bà, nụ cười trên môi dần tan.
“Nếu không lừa nàng, trẫm làm sao biết dã tâm của nàng và Đông cung đã lớn đến mức nào?”
“Làm sao biết trong đám người tự xưng trung thần bên cạnh trẫm, có bao nhiêu kẻ đã không chờ nổi muốn đổi chủ?”
“Hơn nữa, mấy chục năm nay, trẫm cũng chỉ lừa nàng đúng lần này.”
“Còn số lần nàng lừa trẫm, chẳng lẽ lại ít?”
Nghe câu ấy, sắc mặt cô mẫu lập tức biến đổi.
Vẻ bình tĩnh vừa gắng gượng dựng lên bắt đầu lung lay như sắp đổ.
“Bệ hạ nói vậy… thần thiếp thật sự không hiểu.”
Nguyên Lang Chiêu nhìn bà, ánh mắt từng chút một trầm xuống.
Nhiều năm đã qua, trận mưa năm ấy ở Thiều Châu như lại rơi xuống trước mắt.
Khi đó, Tiên đế sai hắn xuôi nam giám sát trị thủy.
Hắn còn trẻ, tính tình cứng cỏi. Vừa đến Thiều Châu không lâu, trên đường đã gặp tập kích, chân bị thương nặng.
Nha môn cũ kỹ, ẩm thấp lạnh lẽo, t.h.u.ố.c thái y mang theo lại không đủ tốt, chẳng bao lâu vết thương đã thối rữa.
Đêm đến hắn đau đến không ngủ nổi, ban ngày vẫn phải nghe cấp dưới trình tấu.
Người thì nói thuyền lương không vào được, người thì nói Tây Cừ không thể khai thông. Nói tới nói lui, toàn là lời trốn tránh trách nhiệm.
Nguyên Lang Chiêu tức giận, chống gậy đích thân đến xem miệng đê.
Lúc trở về, đế giày dính đầy bùn nước, vết thương cũng lại nứt ra.
Thị vệ khuyên hắn dưỡng thương.
Hắn ngồi dưới mái hiên, trong lòng bực bội, thuận tay b.ắ.n rơi một con bồ câu đang bay lạc.
Trên chân bồ câu buộc một ống trúc nhỏ, bên ngoài niêm phong bằng sáp có dấu Lam gia.
Bên trong là một bản đồ thủy thế.
Trên bản đồ đ.á.n.h dấu rõ đê Thiều Châu, chỗ nào nên sửa, chỗ nào nên xả, ngay cả thuyền lương nên theo đường thủy nào cũng được viết tường tận ngay ngắn.
Cuối thư không đề danh, chỉ vẽ một nhành cỏ Hành.
Khi ấy, theo hắn xuôi nam hỗ trợ trị thủy chính là người của Lam gia.
Nguyên Lang Chiêu lập tức sai người làm theo bản đồ, không ngờ lại chính xác đến không sai một li.
Đêm đó, hắn đích thân viết hồi âm.
“Ngươi nói không được chặn đê Đông, nếu không chặn, lấy gì giữ thành?”
Người kia hồi thư rất nhanh.
“Chặn đê Đông, nước tất chảy ngược vào thành.”
“Mở Tây Cừ, dỡ tường cũ Nam Thương, dẫn nước vòng khỏi thành. Giữ được thành hay không, không nằm ở đê Đông, mà ở Nam Thương.”
