Tân Triều Quỳ Dưới Chân - 9
Cập nhật lúc: 14/07/2026 13:04
Hắn làm theo thư.
Ba ngày sau, mực nước trong thành quả nhiên hạ xuống nửa thước.
Từ đó, hai người thường qua lại thư từ.
Từ chuyện lũ lụt nói đến thuyền lương, từ thuyền lương lại nói đến đám quan lại Thiều Châu rối ren như tơ vò.
Nàng nói thẳng, đám quan trong nha môn kia ai cũng mở miệng thương dân, nhưng đế giày sạch đến mức có thể soi mặt.
Nguyên Lang Chiêu đọc thư, cười đến suýt động vết thương.
Hắn có thể tưởng tượng dáng vẻ của nàng.
Thông tuệ, sinh động, lại mang chút tinh nghịch không giấu nổi.
Trong thư, hắn mấy lần hẹn gặp nàng, cũng từng sai người chuyển lời muốn gặp mặt.
Nhưng nàng chỉ hồi âm: “Lũ chưa yên, không có tâm tư gặp mặt.”
Cuối cùng hắn không nhịn được, sai người đi hỏi Lam hầu đang tùy tùng theo mình.
Lam hầu kính cẩn đáp rằng tiểu nữ nhà mình ngoan cố, vì lo chuyện lũ lụt nên mới sai người gửi thư.
Hắn biết danh tiết nữ nhi quan trọng, cũng không tiện hỏi sâu.
Chỉ đành viết thêm một phong thư.
“Cô rốt cuộc cũng nên biết, người giúp cô suốt ba tháng qua là ai chứ?”
Lần này, bồ câu cách hai ngày mới mang thư tới.
Trên giấy chỉ có một chữ: “Hành.”
Hắn cảm thấy cái tên ấy thật hay.
Trong vị đắng có hương thơm dịu nhẹ.
Không tranh lợi trước mắt, lại khiến người ta nhớ mãi chẳng quên.
Hắn thậm chí từng nghĩ, người có tầm nhìn như vậy, dung mạo hẳn cũng rất đẹp.
Đôi mắt nàng nhất định sáng trong. Nếu bị người khác đoán trúng tâm tư, có lẽ còn thẹn quá hóa giận.
Mang tâm tư ấy, hắn trở về kinh thành.
Ngày đó, bá quan vây quanh, ánh mặt trời chiếu lên dáng vẻ oai phong của hắn.
Hắn đang cười nói cùng mọi người, bất chợt ánh mắt chạm phải một đôi mắt trên lầu t.ửu quán.
Nữ t.ử kia mặc áo nhạt màu, tỳ nữ bên cạnh dùng quạt che bớt dung mạo.
Nhưng nàng lại cố ý vén nửa rèm trúc, nâng chén rượu kính hắn từ xa.
Quý nữ kinh thành coi trọng thanh danh nhất.
Nữ t.ử chưa xuất giá, nhìn nam nhân bên ngoài lâu thêm một chút cũng sợ người đời bàn tán.
Hắn nghĩ, chỉ có A Hành của hắn mới có thể phóng khoáng như vậy.
Sau đó, hắn sai người thăm dò.
Lam gia quả thật có một vị đích nữ, khuê danh có chữ Hành, dung sắc thanh lệ rực rỡ.
Lam gia là võ tướng huân quý, Lam hầu lại được phụ hoàng trọng dụng.
Một gia tộc như thế, gả cho hắn cũng không tính thiệt thòi.
Nguyên Lang Chiêu gần như không do dự, lập tức vào cung cầu Tiên đế ban hôn.
Sau khi hôn sự định xong, hắn cũng từng hỏi nàng chuyện trị thủy Thiều Châu.
Nàng đáp không sai một li.
Chỉ là khi nói những lời ấy, nàng dịu dàng hơn trong thư rất nhiều, thiếu đi vài phần sắc bén.
Khi đó, hắn chỉ nghĩ nàng giữ quy củ khuê phòng.
Mãi đến rất nhiều năm sau, hắn mới hiểu.
Có vài điểm không phải do nàng thay đổi.
Mà ngay từ đầu, vốn đã không phải cùng một người.
“Lam phu nhân năm ấy sinh một đôi nữ nhi song sinh. Một đứa biết khóc biết cười, ai nhìn cũng khen là có phúc.”
“Một đứa vừa sinh ra đã không khóc, lớn thêm mấy tuổi cũng chẳng nói lời nào.”
“Đứa bé câm ấy bị xem là điềm xấu, Lam gia giấu rất kín, người ngoài gần như không ai biết.”
“Nhưng dần dà, Lam gia phát hiện đứa bé câm kia cực kỳ thông minh, sách chỉ cần xem một lần liền thuộc.”
“Người ngoài tưởng Lam hầu dụng binh như thần, thật ra người đứng sau bày mưu cho ông ta lại là nữ nhi không thể nói ấy.”
Môi cô mẫu trắng bệch: “Bệ hạ muốn trị tội thần thiếp thì cứ trị, hà tất phải dựng nên những lời hoang đường ấy.”
“Có hoang đường hay không, trong lòng ngươi tự biết.”
Ánh mắt Nguyên Lang Chiêu lạnh đầy trào phúng.
“Năm ấy bức thư bồ câu mà trẫm b.ắ.n rơi, vốn là gửi cho Lam hầu.”
“Không ngờ lại rơi vào tay trẫm.”
“Lam hầu thuận thế đẩy thuyền, đưa ngươi đến trước mặt trẫm.”
“Ngươi và nàng cùng mẹ sinh ra, dung mạo giống nhau không khác. Ngươi biết chuyện trị thủy Thiều Châu, cũng biết nhành cỏ Hành cuối thư.”
“Chỉ cần Lam Hề Hành thật sự biến mất khỏi đời này, còn ai có thể vạch trần ngươi?”
Khóe miệng cô mẫu giật nhẹ, thân thể bà loạng choạng như sắp ngã.
Chân tướng bị bụi phủ mấy chục năm, cuối cùng cũng bị kéo ra dưới ánh đèn.
Qua từng ấy năm, có lẽ bà đã thật sự quên mất mình vốn là Lam Hề Nhuệ.
“Không! Bản cung chính là Lam Hề Hành!”
“Gia phả viết rõ ràng, bản cung mới là Lam Hề Hành thật sự!”
Nguyên Lang Chiêu bước đến gần hơn.
“Ngươi là Lam Hề Hành hay Lam Hề Nhuệ, trong lòng ngươi hiểu rõ nhất.”
“Ngươi oán trẫm chia cắt binh quyền Lam gia.”
“Trẫm hỏi ngươi, sau khi Lam Hề Hành c.h.ế.t, Lam gia còn từng đ.á.n.h thắng một trận vang danh nào không?”
“Nếu trẫm không chia cắt, chẳng lẽ phải đợi Lam gia biến biên quân thành gia binh riêng, rồi mới khóc một câu quốc nạn trước mắt?”
“Ngươi nói trẫm nâng đỡ Thẩm thị. Vậy có cần trẫm nhắc ngươi nhớ, năm đó hài nhi trong bụng những phi tần gia thế không bằng ngươi trong hậu viện đã mất đi thế nào không?”
Tiếng nhạc mừng ngoài điện không biết đã ngừng từ bao giờ.
Cô mẫu ngẩng đầu, ánh nến lay động, khuôn mặt người trước mặt lại lạnh cứng như sắt đá.
“Ha.”
“Vậy thì sao? Hôm nay ngươi đến để báo thù cho nó sao? Nguyên Lang Chiêu, đừng giả vờ mình là kẻ nặng tình đến thế.”
“Một thứ câm điếc, sinh ra đến khóc cũng chẳng biết, dù gặp được ngươi thì đã sao?”
“Thứ Lam gia cần là một vị Hoàng t.ử phi, không phải một con bé câm vô dụng!”
“Người xứng đứng bên cạnh ngươi chỉ có thể là Lam Hề Nhuệ ta!”
