Tan Vào Hư Vô - Chương 1

Cập nhật lúc: 23/08/2026 06:00

Tôi cứ nghĩ mình sẽ yêu Tùy Hoài rất lâu nếu như tôi không nhìn thấy bài đăng đó của Bùi Trì. Cô ấy đăng một tấm ảnh chụp mưa từ trong xe nhìn ra ngoài, kính mờ hơi nước, đèn đường loang thành từng vệt. Kèm theo chỉ một câu: "Bao nhiêu năm rồi vẫn chỉ có anh chịu bỏ ba tiếng đồng hồ đợi em tan ca." Thời gian đăng là 20:17, đúng ngày sinh nhật tôi. Mà hôm đó tôi ở nhà đợi Tùy Hoài đúng ba tiếng, từ lúc lẩu sôi đến lúc lẩu nguội rồi lại hâm lại. Tôi biết Tùy Hoài yêu Bùi Trì, không chỉ tôi biết mà cả trường, cả công ty đều biết. Bốn năm đại học họ công khai rầm rộ, nếu không phải vì tốt nghiệp Bùi Trì ra nước ngoài thì có lẽ họ đã không chia tay. Còn chuyện tôi với Tùy Hoài, ngoài hai đứa ra thì chẳng ai hay. Vì thích anh quá nên tôi nghĩ mình có thể đợi. Đợi đến ngày mây tan trăng sáng, đợi đến lúc cái cây to trong lòng anh mọc ra, mỗi chiếc lá đều khắc tên tôi. Nhưng đến khi nhìn thấy bài đăng đó tôi mới hiểu, tôi không đợi được nữa. Vì trong lòng Tùy Hoài chưa từng gieo một hạt giống nào có liên quan đến tôi. Tôi ngồi ngẩn người rất lâu thì nghe tiếng mở cửa, gió lạnh ùa vào rồi tan trong phòng đang bật điều hòa. Tùy Hoài cởi áo khoác, thấy tôi thì khựng lại một giây rồi nói: "Anh quên mua t.h.u.ố.c rồi." Kỳ kinh của tôi vốn đau, không có t.h.u.ố.c thì nằm cũng không nổi. Chiều nay tôi nhắn anh tiện đường mua giúp vì trong nhà hết sạch. Bình thường tôi sẽ hiểu chuyện gật đầu rồi bảo "không sao, anh bận mà". Nhưng hôm nay tôi đột nhiên không muốn bao che cho anh nữa. Tôi nghĩ nếu người nằm trên giường đau đến không dậy nổi là Bùi Trì thì anh có quên như vậy không? Không, anh chỉ là không yêu tôi. Tất cả lý do đều là tôi tự lừa mình, mà đáp án thì tôi đã biết từ lâu. Tôi không nói gì, đứng dậy đi thẳng ra cửa. Đi ngang qua nhau, Tùy Hoài kéo tay tôi lại, cau mày hỏi: "Em giận đấy à?" Giọng điệu đó như đang hỏi "Em dựa vào cái gì mà giận? Em vô lý cái gì?". Tôi cũng ước mình chỉ đang vô lý. Ước chúng ta có thể cãi nhau một trận rồi làm hòa như bao cặp khác. Nhưng tôi biết không phải. Vì tôi đau đến mức nhận ra mình chẳng còn buồn nữa. Tôi chỉ muốn rút tay ra để đi mua t.h.u.ố.c. Nếu anh không thể quan tâm tôi thì ít nhất tôi phải tự lo cho mình. Cánh cửa đóng lại, gió lạnh tạt vào mặt làm tôi tỉnh hẳn. Tôi chợt nghĩ, hình như tôi không còn yêu Tùy Hoài nữa rồi. Cửa hàng tiện lợi dưới lầu ghi 24/24 nhưng đến nơi đèn đã tắt. Thế giới này vốn không mấy chân thành, đến cửa hàng tiện lợi còn có thể thất hứa thì sao trách Tùy Hoài không yêu tôi. Mà anh vốn cũng chưa từng hứa gì với tôi. Trong túi chỉ có một hộp Ibuprofen mà cầm lại thấy nặng. Tôi thở ra một hơi, khói trắng tan trong đêm lạnh. Lạnh quá. Đột nhiên tôi thấy một bóng người dựa bên cửa. Tùy Hoài không mặc áo khoác, chỉ có áo len cổ cao màu đen, hai tay đút túi nhìn tôi. Tôi định lách qua thì một bàn tay đưa ra lấy túi t.h.u.ố.c từ tay tôi, tay kia nắm lấy tay tôi. "Sao lạnh thế?" Hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang. Tay anh to, các đốt ngón tay có chai. Mũi tôi cay xè vì tôi chợt nhận ra mình không nhớ nổi lần cuối cùng nắm tay anh là khi nào. Anh không thích đi dạo, ra ngoài ăn cũng đi rất nhanh. Anh ghét mấy đôi dính lấy nhau nên tôi cũng ngoan ngoãn không làm phiền công việc của anh. Tôi từng tự an ủi rằng anh bận, lúc rảnh sẽ nhớ đến tôi. Nhưng tôi sai rồi. Người không yêu thì giống như hạt bụi, như một ô trống, như cỏ dại không tên. Thỉnh thoảng lướt qua cũng chẳng ai để ý. Tôi cúi đầu đáp khẽ: "Ừ." Chắc Tùy Hoài không ngờ tôi trả lời cụt thế. Mọi lần anh hỏi một câu tôi sẽ vui đến mức nhảy cẫng. Tùy Hoài mím môi: "Hôm nay là anh không tốt, sau này anh sẽ không quên nữa." Tôi ngẩng đầu nhìn anh, hơi bất ngờ vì anh lại nói được câu đó. Nhưng ngoài bất ngờ ra tôi chẳng nặn ra được cảm xúc gì khác. "Sau này" thì có ích gì? Đau cũng đau rồi, thất vọng cũng đủ rồi. Tôi gật đầu: "Cảm ơn anh." Tùy Hoài nhìn tôi, định nói gì đó rồi lại thôi. Đèn đường vàng hắt xuống, kéo dài cái bóng của hai người. Tay phải tôi ấm, tay trái thì lạnh. Tôi ở bên Tùy Hoài ba năm. Hồi đại học anh là hình mẫu trong mộng của tất cả nữ sinh. Tôi nhớ nhất hôm anh phát biểu tân sinh viên, cả hội trường tối om chỉ có sân khấu sáng, ánh đèn đổ lên người anh như tung tóe. Lúc đó anh và Bùi Trì là cặp đôi khiến ai cũng ghen tị. Năm tư nhà Bùi Trì cho cô ấy đi du học, cô ấy chủ động chia tay. Tôi không hiểu sao có người nỡ bỏ một người tốt như vậy. Cô ấy không thấy Tùy Hoài buồn sao? Nhưng tôi vẫn phải cảm ơn cô ấy. Nếu ngày đó cô ấy không dứt khoát thì Tùy Hoài đã không đồng ý lời tỏ tình của tôi. Lúc anh gật đầu tay tôi run đến mức không cầm nổi đồ. Tôi nghĩ Bùi Trì không cần anh thì tôi cần, tôi sẽ yêu anh thật lòng. Nhưng tôi quên mất tình cảm một phía thì không có kết quả. Giống như ai cũng nghĩ mình là chiếc chìa khóa cuối cùng. Nếu ngày đó tôi không tỏ tình thì sao? Ba năm rồi tôi chưa từng nghĩ. Hồi đó theo đuổi tôi cũng không ít người, họ không bằng Tùy Hoài nhưng nếu ở bên lâu thì biết đâu tôi cũng sẽ thích. Hai người cùng thích nhau, yêu nhau bình thường như bao người khác. Tôi giật mình ngồi bật dậy, lau mồ hôi lạnh trên trán. Ác mộng à? Tùy Hoài cũng ngồi dậy, nghiêng đầu nhìn tôi lo lắng: "Em sao thế?" Tôi gật rồi lại lắc. Tùy Hoài xỏ dép: "Anh đi làm bữa sáng cho em." "Thôi khỏi," tôi gọi lại, "trong bếp có bánh mì nướng." Anh quay lại, có chút bất ngờ. Tôi mới nhớ ra ba năm nay anh chưa từng nấu cho tôi bữa nào. Tôi nhìn anh xem có giận không thì thấy Tùy Hoài cười: "Em muốn ăn bánh mì thì ăn đi." Ở bàn ăn anh mang ra một hộp sữa: "Uống cái này." Tôi nhận rồi lấy thêm lát bánh mì hạt. Tùy Hoài sững lại: "Em không dị ứng hạt à?" Tôi nhìn anh: "Người dị ứng hạt là Bùi Trì, anh nhớ nhầm rồi." Vừa dứt câu không khí đông cứng. Nụ cười trên mặt Tùy Hoài tắt ngấm. Anh cau mày, giọng bực: "Em nhắc cô ấy làm gì?" Tôi thấy mệt đến bất lực, chẳng muốn nói nữa: "Không có gì, em lỡ miệng." Tùy Hoài khựng lại, chắc không ngờ tôi bỏ qua nhanh vậy. Anh kéo ghế đứng dậy: "Anh no rồi, em ăn đi." Cửa đóng lại, tôi cười nhạt nhìn hộp sữa. Ba năm rồi anh vẫn không nhớ tôi bị bất dung nạp lactose. Cả ngày hôm đó tôi với Tùy Hoài im lặng, ở chung một nhà mà yên đến lạ. Chiều anh mặc áo khoác ra ngoài. Một lát sau điện thoại báo: "Tối nay anh có việc, không ăn cơm." Tôi liếc rồi tắt máy. Lồng n.g.ự.c nghẹn lại. Tôi đoán được là chuyện gì. Bùi Trì vừa đăng story nói phải tăng ca, chắc Tùy Hoài đang dưới lầu chờ cô ấy. Tối nay anh có về không? Tôi hít sâu, cầm chìa khóa đi ra ngoài. Mùa đông chưa qua, gió khô, cây trụi lá nhưng chưa có tuyết. Tôi đi vô định, đến giờ cơm cũng không thấy đói. Trong đầu toàn nghĩ Tùy Hoài và Bùi Trì đang làm gì. Chắc ăn xong rồi. Trước đây tôi với anh đi ăn, tôi thích lẩu nướng nhưng anh chê dầu mỡ cay nóng. Còn đi với Bùi Trì thì anh ăn hết những thứ cô ấy thích nhỉ? Ba năm qua tôi mới hiểu, tình cảm của tôi đã biến thành cố chấp và không cam lòng. Ở bên Tùy Hoài tôi luôn nghĩ đến Tùy Hoài và Bùi Trì. Nếu cô ấy là bông hồng trong lòng anh thì tôi là cái gai ghim trong tim tôi. Ba năm, cái gai đ.â.m càng lúc càng sâu đến lúc tê liệt. Tôi đi ngang một quán bar, tiếng hát từ cửa hé mở kéo tôi vào. Trong quán vắng, ca sĩ ngồi ôm đàn trên sân khấu. Tôi gọi một ly rượu ngọt, ngồi xa nhìn lên. Đèn mờ nên chẳng thấy rõ mặt ai. Uống hết một ly mặt tôi nóng bừng. Tửu lượng kém nên tôi đứng dậy ra về. Ngoài trời tối hơn và lạnh hơn. Tôi run lên, định gọi xe thì sờ túi không thấy điện thoại. Phía sau có người gọi: "Quả Quả? Tôi giữ điện thoại cho cậu này." "Quả Quả" là biệt danh cấp ba của tôi, mặt tròn hay đỏ nên bạn bè đặt vậy. Tôi quay lại thấy người chạy đến là ca sĩ vừa hát trên sân khấu. Cậu ấy thở hổn hển, nhét điện thoại vào tay tôi: "Cậu làm rơi này, may tôi nhặt được."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tan Vào Hư Vô - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD