Tan Vào Hư Vô - Chương 6
Cập nhật lúc: 23/08/2026 06:01
Tôi Lục chìa khóa mở cửa, quay đầu lại đáp: "Ừ."
Ai ngờ cửa vừa mở ra, con Golden lập tức lao tọt vào trong, hai tai ve vẩy, trông vui vẻ hết chỗ nói.
"Ru Xung!" Trình Hàm đứng ngoài kêu. Nhưng con ch.ó chẳng hiểu sao càng lúc càng phấn khích, mặc kệ cậu gọi.
Trình Hàm gãi đầu ngượng ngùng, giống hệt vẻ bất lực của phụ huynh khi con nghịch ngợm.
Tôi nhìn cậu mà không nhịn được bật cười, rồi nghiêng người nhường cửa: "Vào ngồi chơi chút đi."
Tôi đưa cho Trình Hàm một ly cà phê rồi cũng ngồi xuống sofa.
"Chưa hỏi cậu," tôi nói, "dạo này cậu làm gì vậy?"
Trình Hàm cúi đầu uống một ngụm cà phê, giọng chậm rãi: "Từ khi về nước thì chơi trong ban nhạc được hai năm. Sau ban nhạc tan rã thì tự khởi nghiệp."
Tôi cười chọc: "Vậy cái Mercedes bữa đó là Trình tổng tự mua à?"
Trình Hàm nheo mắt, vẻ mặt thần bí, cuối cùng chậm rãi nói: "Không phải. Của ba tớ."
Tôi còn chưa kịp đáp thì cậu đã nói tiếp: "Nhưng mà có một chiếc Porsche là tự tớ mua đấy."
Mắt tôi mở to, suýt sặc cà phê: "Cậu cố ý để mình hồi hộp đúng không?"
Trình Hàm bật cười, nhướng mày: "Thì phải dìm rồi nâng chứ."
Cậu lại hỏi: "Còn cậu thì sao?"
Con Golden chắc chạy mệt rồi, nằm dài dưới chân Trình Hàm, đôi mắt to tròn nhìn tụi tôi lom lom.
Tôi cười: "Mình ở tòa văn phòng bên cạnh khu này, làm thiết kế. Nhưng mình nộp đơn rồi. Năm sau sẽ chuyển về trụ sở chính."
Trình Hàm khựng lại, hỏi một câu nghe vu vơ nhưng thật ra rất sát: "Chia tay với bạn trai rồi hả?"
Tôi liếc cậu một cái rồi cười khẽ gật đầu.
Trình Hàm nhìn tôi như muốn nói gì đó rồi thôi.
Tôi nói: "Không sao đâu. Ở thành phố này lâu vậy rồi, cũng đến lúc đổi chỗ sống mới."
Trình Hàm gật đầu: "Cậu đi thì nhớ nói với tớ một tiếng để tớ tiễn."
Tôi cũng cười đáp lại: "Ừ."
Mấy hôm sau khi dọn nhà xong, tôi nhận được tin nhắn từ một số lạ:
"Chiều mai 2 giờ, quán cà phê trên đường Nhân Dân."
Tôi nhìn tin đó, trong lòng mơ hồ đoán được là ai. Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng tôi vẫn quyết định đi.
Chiều hôm sau mưa lâm râm. Trên đường nước đọng đầy. Tôi vừa xuống taxi đã lỡ giẫm ngay vào vũng nước, ống quần dính vệt bẩn.
Có lẽ vì mưa nên quán cà phê vắng người. Tôi vừa đẩy cửa bước vào đã thấy cô ấy ngồi bên cửa sổ kính.
Người khiến Tùy Hoài nhung nhớ bao nhiêu năm. Ngoại hình đương nhiên không tầm thường.
Hồi còn đi học, cô ấy như một bông dành dành thơm nức đi qua đám đông mà hương còn vấn vít mãi. Hôm nay cô ấy trang điểm khá đậm nhưng vẫn không giấu nổi vẻ mệt mỏi dưới mắt.
Tôi kéo ghế đối diện ngồi xuống: "Cô tìm tôi có chuyện gì?"
Ánh mắt Bùi Trì nhìn thẳng vào tôi như muốn soi ra điều gì đó. Một lúc sau, cô ta nói: "Tôi và Tùy Hoài sắp kết hôn rồi. Đến báo cho cô biết một tiếng."
Nói xong liền tựa lưng vào ghế, nhìn tôi bằng ánh mắt kênh kiệu.
Tôi hơi cười, đưa tay ra: "Thiệp mời đâu?"
Ánh mắt Bùi Trì dừng lại trên tay tôi, thoáng cứng đờ.
Nụ cười trên mặt tôi càng rõ hơn, rồi tôi thu tay lại: "Cô không đưa ra được đúng không?"
Nụ cười trên mặt Bùi Trì biến mất. Cô ta im lặng không đáp.
Tôi tiếp tục: "Nếu thật sự chuẩn bị cưới với Tùy Hoài, cô đâu cần diễn cái điệu hống hách khẳng định chủ quyền này trước mặt tôi. Bùi Trì, là vì cô phát hiện ra vị trí của mình trong lòng Tùy Hoài không còn như trước nữa, đúng không?"
Nghe xong câu đó, vẻ mặt Bùi Trì thoáng đau đớn rồi nhanh ch.óng trở nên dữ dằn: "Có phải cô nói gì với anh ấy không? Tùy Hoài đã đợi tôi 3 năm. Giờ tôi quay về rồi mà tại sao anh ấy thậm chí không chịu gặp tôi?"
Tôi hơi sững lại. Tôi đoán được tình cảm của Tùy Hoài dành cho Bùi Trì sẽ nhạt đi, nhưng không ngờ lại tới mức này.
Sau khi chia tay, Tùy Hoài bắt đầu uống rượu giải sầu. Tôi cứ tưởng đó là thời cơ tốt nhất để quay lại.
Ai ngờ Bùi Trì nhắm mắt đầy đau khổ: "Ai ngờ anh ấy lại nói hối hận. Hối hận vì khi xưa không dứt khoát với tôi."
Nghe đến đây, tôi nhất thời không biết nên đáp thế nào.
Tình cảm giữa con người thật lạ lùng. Đến rất nhanh, đi cũng rất nhanh. Người từng miệng nói yêu có thể quay lưng bỏ rơi. Còn người từng bỏ rơi lại trở thành người quan trọng nhất.
Điều duy nhất tôi cảm thấy may mắn là mình đã thoát ra khỏi vòng xoáy đó.
Tôi ngừng một lát, cuối cùng nói: "Đó là chuyện giữa hai người. Không liên quan gì đến tôi. Tôi cũng không quan tâm."
Nói xong, tôi đứng dậy, bước qua bên cạnh Bùi Trì định đi.
Một người phụ nữ vì yêu mà điên cuồng thế nào, tôi hiểu rất rõ. Vì tôi từng như vậy nên bây giờ tôi càng ghét phải nhìn thấy cảnh đó. Tôi sợ nhìn thấy hình bóng của chính mình trong họ rồi lại rơi vào đau khổ không dứt ra được.
Ai ngờ giây sau Bùi Trì cũng vội đứng dậy gọi tôi lại: "Lâm Niên Tứ! Tôi xin cô. Cô trả Tùy Hoài lại cho tôi đi được không? Tôi thật sự không thể sống thiếu anh ấy."
Tôi không quay đầu: "Tôi thật sự không thể trả lại. Cái gì gọi là trả lại chứ? Đã coi người ta như đồ sở hữu của mình thì sao còn bỏ đi ba năm không hỏi han gì. Lúc có thì không biết trân trọng. Mất rồi mới không cam lòng níu kéo."
Tôi quay đầu nhìn Bùi Trì đã khóc thành người đầy nước mắt. Trong mắt tôi chỉ còn lại vẻ chán ghét.
Cô ta và Tùy Hoài là cùng một loại người. Không đáng thương hại.
Mấy ngày Tết, tôi về nhà một chuyến.
Ba mẹ thấy tôi về một mình cũng không nói gì, chỉ vui vẻ hỏi thăm cuộc sống dạo này ra sao.
Tôi nói mình ổn. Đã dọn nhà, giờ gần công ty hơn. Thông báo của công ty cũng đã xuống. Làm thêm nửa năm nữa là được thăng chức chuyển về trụ sở chính.
Chính lúc đó tôi chợt nhận ra, hóa ra trước đây tôi ở khu đó chỉ vì nó gần chỗ làm của Tùy Hoài.
Mình rõ ràng sớm đủ điều kiện chuyển đi mà đã lặng lẽ từ chối mấy lần chỉ để không phải xa anh.
Tôi luôn nhường nhịn anh, luôn phụ lòng chính mình.
Giờ thì trong mắt và trong lòng tôi cuối cùng cũng chỉ còn lại chính tôi.
Nghe tôi nói sắp được thăng chức, ba tôi mừng rỡ lắm, mở luôn chai rượu cất bao năm ra uống đến đỏ mặt.
Mẹ thì nắm tay tôi, dặn đi dặn lại: "Con gái một mình bên ngoài phải tự biết bảo vệ mình."
Tôi cũng cười gật đầu lia lịa.
Qua mấy ngày Tết nhẹ nhàng ấm áp. Quay lại làm việc, không còn vướng víu chuyện tình cảm nữa, tôi thấy cuộc sống mình dễ chịu hơn hẳn.
Tôi dậy đúng giờ, ăn sáng thứ mình muốn. Ở trong căn hộ trang trí theo phong cách mình thích. Lâu lâu chiếu mấy bộ phim lên tường để xem.
Chỉ là thi thoảng tôi lại gặp Trình Hàm. Khi thì trong thang máy, khi thì trên lối đi trong khu, thậm chí cả trong siêu thị.
Lần nào cậu cũng dắt Lục Xung. Lần nào cũng hỏi: "Ăn cơm chưa?"
Có hôm mưa to, tôi quên mang ô. Vừa ra khỏi tòa nhà đã thấy Trình Hàm đứng đó, tay cầm hai cái ô.
Thấy tôi, cậu ném cho tôi một cái: "Tầng trên, về chung không?"
Tôi gật đầu. Đi dưới một cái ô, vai áo cậu ướt một mảng.
"Tránh ra một chút." Trình Hàm kéo tôi lại gần hơn.
"Không ướt cậu."
"Không sao."
Về đến nhà, tôi pha một bình trà gừng. Trình Hàm ngồi trên sofa, Lục Xung nằm dưới chân.
"Quả Quả." Cậu đột nhiên gọi.
"Hả?"
"Cậu thấy tôi thế nào?"
Tôi ngơ ra: "Cái gì thế nào?"
Trình Hàm nhìn tôi, rất nghiêm túc: "Làm bạn trai. Cậu thấy tôi có đủ tư cách không?"
Tôi sặc trà. Ho đến đỏ mặt.
Trình Hàm vội vỗ lưng tôi: "Nói đùa thôi. Căng thẳng thế làm gì."
Tôi trừng cậu: "Không vui."
"Ừ, không vui." Trình Hàm cười, lộ ra răng nanh. "Nhưng là thật."
Tôi im lặng. Ngoài cửa sổ mưa vẫn rơi.
Rất lâu sau tôi mới nói: "Trình Hàm, tôi vừa mới học cách yêu chính mình."
Trình Hàm gật đầu: "Tôi biết. Cho nên tôi đợi."
"Đợi cái gì?"
"Đợi đến lúc cậu sẵn sàng để người khác yêu cậu."
Tôi nhìn cậu. Ánh mắt đó không có ép buộc, không có đòi hỏi.
Chỉ có kiên nhẫn.
Giống như năm 16 tuổi, cậu ngồi sau tôi chép bài, vừa chép vừa nói: "Cậu giảng chậm thôi, tôi dốt lắm."
Tôi bật cười, nước mắt lại rơi.
Lần này không phải vì đau.
Mà vì có người cuối cùng cũng chịu đứng ở tầng dưới đợi tôi.
Trình Hàm đưa khăn giấy cho tôi: "Khóc cái gì. Tôi xấu lắm à?"
Tôi lắc đầu, cầm khăn lau: "Không xấu. Rất phiền."
"Phiền thì đúng rồi." Trình Hàm đứng dậy, xách Lục Xung lên. "Về đây. Phiền cậu cả đời."
Cửa đóng lại.
Tôi ngồi đó rất lâu.
Ngoài kia mưa đã tạnh.
Trong lòng tôi, lần đầu tiên sau ba năm, nắng lên.
