Táng Thần - Chương 8
Cập nhật lúc: 23/06/2026 11:04
CHƯƠNG 8: SỔ SINH TỬ THIẾU MỘT TÊN
Quy Khương Thánh Địa sừng sững trên đỉnh núi cao chín tầng mây.
Khác xa với một Đại Hoang hoang tàn và kiêu linh, nơi này quanh năm linh khí mịt mù, ngưng tụ thành từng làn sương trắng bao phủ các cung điện ngọc thạch.
Những đệ t.ử mặc bạch y, phi kiếm lướt qua những cây cầu ngọc nối liền giữa các đỉnh núi như tiên nhân thật sự.
Tiếng chuông sớm thanh thoát ngân vang, chấn nhiếp hồng trần.
Nằm sâu trong cấm địa của Thánh Địa là Điện Sinh Tử, một tòa kiến trúc lạnh lẽo, trang nghiêm ngập tràn trận pháp phòng ngự bí ẩn.
Nơi này phụ trách giám sát và ghi chép một phần luân hồi, sinh t.ử của các sinh linh trong khu vực Đại Hoang.
Một vệt sáng tím xé rách màn đêm, mật thư từ Thành Thiên Hà chuẩn xác rơi vào tay người phụ trách trực đêm.
Hắn mở ngọc giản ra, chỉ liếc nhìn dòng mật báo đầu tiên, sắc mặt lập tức đại biến, cắt không còn giọt m.á.u.
"Đại Yêu c.h.ế.t, hồn phách không vào luân hồi..."
Hắn run rẩy lẩm bẩm, không dám chậm trễ nửa hơi thở, vội vàng lao thẳng vào cấm địa sâu nhất để trình lên các trưởng lão.
Cánh cửa đá nặng nề của điện mở ra giữa đêm, phá vỡ sự tĩnh lặng nghìn năm.
Bên trong Điện Sinh Tử, ba bóng người chầm chậm bước ra từ trong bóng tối, khí thế áp bách.
Người đứng đầu là Tần Mộ, một lão giả mặc trường bào xám, chịu trách nhiệm tra cứu Sổ Sinh Tử, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng.
Người thứ hai là Huyết Nghiêu, dung mạo nhìn qua vô cùng ôn hòa, nở nụ cười tủm tỉm, nhưng trong đôi mắt lại lộ ra vẻ âm trầm thấu xương.
Người cuối cùng là Bạch Cốt Tử, toàn thân khô gầy như một bộ xương di động, quanh người quấn quýt từng làn t.ử khí nhàn nhạt.
Tần Mộ phất ống tay áo, một cuốn sổ bằng da thú cổ xưa, tỏa ra ánh sáng u minh lơ lửng giữa không trung.
Đây là bản sao của Sổ Sinh Tử.
Lão lật đến trang ghi chép yêu tộc của vùng Đại Hoang, ngón tay dừng lại ở vị trí của Viễn Cổ Địa Long.
Trang giấy trống rỗng.
Không có vết mực gạch bỏ, không có ký hiệu cho thấy đã đi đầu t.h.a.i chuyển kiếp.
Cái tên đó giống như bị một bàn tay vô hình xóa sạch hoàn toàn khỏi quy tắc của thiên địa.
Ba vị trưởng lão nhìn chằm chằm vào trang giấy trống không, cả tòa đại điện bỗng chốc rơi vào sự trầm mặc đến đáng sợ.
"Trừ phi là Đại Đế xuất thế, dùng đại thần thông nghịch thiên cải mệnh, nếu không絕 đối không thể xóa sạch dấu vết sinh t.ử sạch sẽ đến mức này." Tần Mộ khàn giọng lên tiếng, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt.
Huyết Nghiêu khẽ vuốt chòm râu, nụ cười trên môi biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng:
"Hay là có kẻ dùng tà thuật cực đoan, luyện hóa hoàn toàn hồn phách của nó?"
"Không phải." Bạch Cốt T.ử lắc đầu, giọng nói như tiếng hai khúc xương khô cọ xát vào nhau. "Nếu là tà thuật, oán khí của một con yêu thú Nguyên Anh hậu kỳ sẽ ngập trời, Sổ Sinh T.ử sẽ cảm ứng được."
"Đằng này, nó biến mất như thể bị một thứ gì đó chôn cất hoàn toàn khỏi thiên địa này."
Lời vừa nói ra, nhiệt độ bên trong điện như giảm xuống điểm đóng băng.
Một bảo vật có thể cắt đứt hoàn toàn nhân quả luân hồi, che giấu tai mắt của Thiên Đạo, đó chính là món cấm kỵ tối cao.
Nếu món đồ này rơi vào tay Quy Khương Thánh Địa, họ có thể tùy ý mạt sát linh hồn của vô số kẻ thù, nắm giữ quyền sinh sát tối thượng.
Nhưng nếu nó nằm trong tay một kẻ ngoại đạo, đó sẽ là mối họa diệt môn đối với sự thống trị của họ.
Tần Mộ b.ắ.n ra một luồng linh lực vào miếng ngọc giản mật thám gửi về.
Một bức ảnh tượng bằng ánh sáng huyền ảo lập tức hiện lên giữa đại điện.
Trong bức hình, một thiếu niên tóc bạc nửa đầu, mặc trường y đen, sau lưng vác một cỗ quan tài đá đen kịt quấn đầy xích sắt.
Hắn vung kiếm, một vệt đen cắt ngang, Viễn Cổ Địa Long liền bị c.h.é.m làm đôi.
Ngay sau đó, cỗ hắc quan mở ra một khe hở, nuốt chửng hoàn toàn t.h.i t.h.ể và linh hồn của Đại Yêu một cách tàn nhẫn.
Ba vị trưởng lão nheo mắt lại, quan sát từng chi tiết nhỏ nhất không bỏ sót.
"Hắn còn quá trẻ." Huyết Nghiêu đ.á.n.h giá, ánh mắt lóe lên tia khinh thị. "Tu vi bên ngoài d.a.o động không ổn định, dường như đan điền có vấn đề."
"Nhưng thanh kiếm và cỗ quan tài đó quá quái dị, kiếm khí mang lực hút giống như hố đen." Tần Mộ cau mày.
Huyết Nghiêu bỗng bật cười, nụ cười tràn đầy sự tham lam: "Bảo vật bực này, một con kiến hôi phàm trần lấy tư cách gì để nắm giữ?"
Bạch Cốt T.ử tiến lên một bước, t.ử khí quanh thân bùng phát: "Chỉ cần g.i.ế.c hắn, cỗ quan tài đó tự động đổi chủ."
Từ sâu trong nội điện, một luồng ý niệm vĩ đại, tôn nghiêm đột ngột giáng xuống, hóa thành một đạo pháp chỉ bằng ánh sáng vàng.
Thánh chủ không xuất hiện, nhưng ý chí của người đã rõ ràng.
Tần Mộ đưa tay đón lấy pháp chỉ, thần sắc nghiêm túc đọc lớn:
"Đem người và quan tài về Thánh Địa. Nếu không thể bắt sống, đưa quan tài về. Nếu không thể đoạt bảo, hủy sạch tất cả dấu vết, tuyệt đối không để món đồ này rơi vào tay thế lực khác."
Ba vị trưởng lão đồng loạt cúi đầu: "Tuân lệnh Pháp chỉ."
Họ nhận nhiệm vụ này với tâm thái vô cùng thoải mái, không mảy may có nửa điểm lo âu.
Một tên thiếu niên xuất thân từ vùng Đại Hoang hoang dã, cho dù có kỳ ngộ nắm giữ thần binh, thì trong mắt các tu sĩ Nguyên Anh như họ cũng chỉ là một kẻ đưa bảo vật tới cửa.
"Hắn đang đi về hướng đông." Tần Mộ bấm ngón tay tính toán. "Chúng ta sẽ chặn hắn ở dãy Tuyết Táng Sơn."
"Nơi đó quanh năm tuyết phủ, hoang vắng không người, rất thích hợp để g.i.ế.c người đoạt bảo." Huyết Nghiêu cười lạnh.
Bạch Cốt T.ử liếc nhìn hai người, khàn giọng nói: "Để cẩn thận, mang theo Huyết Luyện Trận Kỳ của ta."
Trong khi ba vị trưởng lão đang bí mật lên đường, tin tức về trận chiến ở Thành Thiên Hà đã như một cơn bão quét qua khắp các quán trà, t.ửu lầu của tu chân giới.
"Nghe nói gì chưa? Một thiếu niên vác quan tài đen, một kiếm c.h.é.m đôi Viễn Cổ Địa Long!"
"Kẻ đó rốt cuộc là thần thánh phương nào? Có người bảo hắn là ma đầu tái thế, chuyên ăn thịt linh hồn!"
"Không phải, có người ở thành nói hắn là hậu nhân duy nhất còn sống của một đại kiếm tông cổ xưa đã bị diệt vong."
Lời thoại lạnh lùng của hắn trước cổng thành cũng theo đó mà lan truyền đi với tốc độ ch.óng mặt: “Cứu người ta không giỏi, chôn cất người c.h.ế.t thì ta khá giỏi.”
Qua mỗi một cái miệng của các tu sĩ, câu nói ấy lại càng được thổi phồng lên, mang theo vầng hào quang quỷ dị, đáng sợ.
Có những kẻ yếu nghe danh liền run rẩy sợ hãi, có những thiên tài nghe xong liền tò mò dâng trào chiến ý.
Tất nhiên, cũng không thiếu những lão quái vật ẩn thế bắt đầu nảy sinh lòng tham lam đối với cỗ hắc quan kia.
"Táng Thiếu Niên." Một người kể chuyện trong quán trà đập mạnh thước kinh đường, chính thức gọi ra danh hiệu này.
Mà lúc này, Mặc Táng Sinh vẫn đang bước đi, hoàn toàn không biết mình đã trở thành tâm điểm của cả thiên hạ.
Mặc Táng Sinh bước đi một mình trên con đường mòn đầy tuyết trắng.
Sau lưng hắn, chiếc Hắc Quan đá đen vẫn im lìm nặng nề, những sợi xích sắt quấn quanh thỉnh thoảng khẽ va vào nhau tạo nên tiếng động cô độc.
Hắn đi không nhanh, cũng không vội vã.
