Táng Thần - Chương 8.2
Cập nhật lúc: 23/06/2026 11:04
Sau khi nuốt chửng linh hồn và tinh huyết của Viễn Cổ Địa Long, chiếc Hắc Quan dường như rơi vào trạng thái ngủ say để tiêu hóa, không còn truyền ra ý niệm đói khát nữa.
Mặc Táng Sinh nhắm mắt, cảm nhận rõ ràng bên trong kinh mạch mới được rèn lại của mình, đang có một luồng Hỗn Độn kiếm khí rực cháy, dù nhỏ như sợi tóc nhưng vô cùng bá đạo.
Thứ sức mạnh này không giống với linh lực tu luyện bình thường, nó không giúp hắn đột phá cảnh giới trực tiếp.
Nhưng mỗi một chu thiên vận chuyển, nó lại gột rửa, rèn đúc cho thân thể và kiếm ý của hắn trở nên kiên cố, sắc bén hơn.
Hắn hiểu, chiếc Hắc Quan này đang dùng một phương thức tàn khốc nhất để nuôi dưỡng kiếm đạo của hắn.
Mỗi một lần chôn cất một tồn tại mạnh mẽ, chính là một lần hắn rèn lại bản thân.
Nhưng cái giá phải trả cũng rất rõ ràng, hắn sẽ trở thành miếng mồi ngon bị vạn người thèm khát, sóng gió sẽ không bao giờ ngừng lại.
"Đứng lại!"
Một tiếng quát lớn vang lên, cắt đứt mạch suy nghĩ của Mặc Táng Sinh.
Từ trong khu rừng đầy tuyết bên cạnh, bảy tám bóng người vọt ra, phong tỏa toàn bộ lối đi của hắn.
Đây là một nhóm tán tu vùng biên thùy, tên cầm đầu là một gã đại hán râu quai nón, tay cầm một cây đại đao rỉ sét, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ.
Họ nghe phong phanh tin đồn có một thiếu niên vác bảo vật đi qua đây, nhưng nhìn thấy vóc dáng gầy guộc của hắn, lại không hề biết hắn chính là người đã diệt sát Địa Long.
"Nhóc con, muốn sống thì để lại cỗ quan tài đá sau lưng xuống, rồi cút!" Gã đại hán chỉ đao vào mặt hắn, quát lớn.
Mặc Táng Sinh dừng bước, đôi mắt đen kịt không có lấy một tia cảm xúc, nhìn lướt qua nhóm người.
Hắn không lập tức rút kiếm, cũng không tức giận, chỉ nhàn nhạt hỏi một câu:
"Các ngươi... từng g.i.ế.c người chưa?"
Gã đại hán ngẩn ra, sau đó cùng đồng bọn bật cười hô hố, đầy vẻ chế giễu:
"Thằng nhóc này bị dọa ngốc rồi à? Đi trên con đường tu tiên này, đứa nào trên tay không dính vài mạng người? Hỏi nhảm nhí!"
"Keng."
Hắc quan sau lưng Mặc Táng Sinh đột ngột khẽ động một cái, phát ra tiếng reo trầm đục.
Mặc Táng Sinh không nói câu thứ hai, ngón tay trỏ tay phải khẽ đẩy nhẹ chuôi kiếm.
"Xoẹt."
Một vệt đen chớp nhoáng cắt ngang qua màn tuyết, nhanh đến mức mắt thường không thể nắm bắt.
Chỉ trong vòng một hơi thở, tiếng cười của nhóm tán tu đột ngột dừng lại.
Bảy tám cái đầu cùng lúc lìa khỏi cổ, m.á.u tươi phun ra nhuộm đỏ cả một vùng tuyết trắng tinh khôi, thân thể ngã rạp xuống đất không kịp giãy giụa.
Mặc Táng Sinh tra kiếm vào vỏ, đứng im nhìn đống x.á.c c.h.ế.t dưới đất, tâm niệm khẽ động, muốn để Hắc Quan thu dọn.
Nhưng chiếc Hắc Quan sau lưng hắn lại hoàn toàn im lìm, không có nửa điểm phản ứng, nắp quan tài không hề dịch chuyển.
Hắn hiểu ra, những kẻ này quá mức yếu ớt, tu vi quá rác rưởi.
Họ không đủ tư cách để được chiếc thần quan này chôn cất.
Mặc Táng Sinh gỡ thanh Táng Thiên Kiếm xuống, dùng mũi kiếm bắt đầu chậm rãi đào một chiếc hố nông bên vệ đường.
Hắn không có lòng thương xót đối với kẻ thù, nhưng năm mươi năm làm người giữ mộ đã biến việc chôn cất người c.h.ế.t thành một thói quen ăn sâu vào xương tủy.
Một tên tu sĩ tình cờ đi ngang qua phía xa, lén lút nhìn thấy cảnh tượng một thiếu niên áo đen đang lẳng lặng đào hố chôn xác những kẻ mình vừa g.i.ế.c, liền sợ đến mức tè ra quần, cắm đầu chạy thục mạng.
Tin đồn sau đó lại một lần nữa bị thổi phồng lên một tầm cao mới.
Người ta truyền tai nhau rằng Táng Thiếu Niên g.i.ế.c người có quy tắc cực kỳ tàn nhẫn, trước khi g.i.ế.c còn phải chọn phong thủy, tự tay chôn cất vô cùng quỷ dị.
Danh hiệu của hắn, vô hình trung càng trở nên đáng sợ và thần bí hơn trong mắt thế gian.
Vài ngày sau, Mặc Táng Sinh chính thức đặt chân vào dãy Tuyết Táng Sơn.
Nơi này là một vùng núi non trùng điệp, quanh năm bị bao phủ bởi lớp băng tuyết dày cộp, không khí lạnh thấu xương.
Sâu dưới lớp tuyết trắng kia là vô số hài cốt của những tu sĩ bỏ mạng vì tranh đoạt bảo vật qua các thời đại.
"Loảng xoảng!"
Chiếc Hắc Quan sau lưng hắn đột nhiên chủ động phát ra tiếng xích sắt va đập nhè nhẹ.
Đây không phải là sự sợ hãi, mà là một lời cảnh báo hưng phấn, nó cảm nhận được có sát khí mạnh mẽ đang mai phục phía trước.
Mặc Táng Sinh dừng bước ngay trước một cây cầu bằng băng bắc ngang qua vực thẳm.
Ở phía đầu bên kia của cây cầu, ba bóng người đã đứng chờ sẵn từ lâu, khí thế áp bức khiến tuyết rơi xung quanh tự động tản ra.
Tần Mộ, Huyết Nghiêu và Bạch Cốt T.ử đồng thời xuất hiện, ba cặp mắt sắc lẹm đồng loạt khóa c.h.ặ.t vào Mặc Táng Sinh.
Không khí trên núi tuyết lập tức trở nên ngột ngạt đến mức cực điểm, gió tuyết bay lượn xung quanh họ nhưng tuyệt đối không thể chạm vào một góc vạt áo của ba người.
Tần Mộ bước lên một bước, khuôn mặt già nua hiện lên một nụ cười vô cùng lịch sự, chắp tay nói:
"Quy Khương Thánh Địa ta ngưỡng mộ danh tiếng của các hạ đã lâu, hôm nay đặc biệt đến đây mời các hạ về Thánh Địa làm khách."
Huyết Nghiêu bên cạnh cười híp mắt, giọng điệu tràn đầy sự ban ơn:
"Thiếu niên, vùng Đại Hoang này quá nhỏ bé. Chỉ cần ngươi chủ động giao cỗ quan tài đá sau lưng ra, Thánh Địa có thể bảo đảm cho ngươi vinh hoa phú quý cả đời, giữ lại cho ngươi một mạng sống."
Bạch Cốt T.ử đứng phía sau lại không có kiên nhẫn như vậy, lão khàn giọng hét lớn, uy áp Nguyên Anh bùng phát:
"Nói nhảm với hắn làm gì! Nhóc con, thức thời thì quỳ xuống dâng bảo vật, nếu không ta sẽ luyện hồn ngươi thành tro bụi!"
Mặc Táng Sinh lặng lẽ nhìn ba vị trưởng lão đứng trước mặt, nét mặt hắn vẫn phẳng lặng như nước hồ thu.
Hắn không thèm đáp lại lời mời giả dối, cũng không mảy may sợ hãi trước lời đe dọa, chỉ nhàn nhạt buông một câu:
"Các ngươi... tới để đưa tang?"
Ba vị trưởng lão nghe vậy liền ngẩn cả người ra, dường như không tin vào tai mình.
Ngay sau đó, Huyết Nghiêu bật cười thành tiếng, nụ cười đầy vẻ điên cuồng và chế giễu: "Ha ha ha! Đúng là một con nghé mới sinh không sợ hổ, ngươi thật sự không biết hai chữ sống c.h.ế.t viết như thế nào!"
"Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!"
Ba vị trưởng lão không nói thêm lời nào, thân hình lập tức tản ra ba hướng Đông, Tây, Bắc, hoàn toàn phong tỏa mọi đường lui của Mặc Táng Sinh.
Mấy thanh trận kỳ màu m.á.u âm thầm cắm sâu vào lòng tuyết dày, một luồng sát trận vô hình bắt đầu vận chuyển.
Mặc Táng Sinh cảm nhận được sát ý nồng nặc của đối phương, hắn biết họ không định mời khách, mà là định g.i.ế.c người đoạt bảo ngay tại đây.
Hắn chậm rãi đặt lòng bàn tay lên chuôi của Táng Thiên Kiếm.
"Keng..."
Chiếc Hắc Quan sau lưng hắn lúc này bỗng nhiên trở nên phi thường im lặng, không còn rung động nữa.
Sự im lặng này của Thần Quan, đối với Mặc Táng Sinh mà nói, nghĩa là ba kẻ đứng trước mặt này... hoàn toàn đủ tư cách để được nó nuốt chửng và chôn cất.
Kiếm ý vô hình từ trên người hắn bộc phát ra ngoài, khiến lớp tuyết dày xung quanh chân hắn lập tức bị cắt xẻ thành những hạt bụi tuyết mịn nhỏ, bay múa đầy trời.
"Bắt sống hắn!" Tần Mộ lạnh giọng hạ lệnh.
"Nhớ kỹ, đừng làm tổn hại đến cỗ quan tài đen!" Huyết Nghiêu lớn tiếng nhắc nhở.
Bạch Cốt T.ử là người mất kiên nhẫn nhất, lão gầm lên một tiếng, thân hình gầy guộc hóa thành một luồng hắc phong lao v.út đi.
Bàn tay khô gầy, móng tay dài đen ngỏm của Bạch Cốt T.ử xuyên qua màn tuyết dày đặc, mang theo kịch độc và t.ử khí kinh người, hung hãn chộp thẳng về phía cổ của Mặc Táng Sinh.
Ba vị trưởng lão của Quy Khương Thánh Địa đều tự tin nghĩ rằng mình chính là những thợ săn lão luyện đang dồn con mồi vào chân tường.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc ấy, chiếc Hắc Quan đá đen sau lưng Mặc Táng Sinh... bỗng chốc chủ động mở ra một khe hở rất nhỏ.
