Táng Thần - Chương 11
Cập nhật lúc: 23/06/2026 11:05
CHƯƠNG 11: CỬA MỘ CHƯ THẦN
Bầu trời phía bắc Đại Hoang đột ngột nứt ra một khe rãnh khổng lồ màu vàng đen.
Thần quang ch.ói lòa từ vết rách phóng thẳng xuống giang sơn, chiếu sáng vạn dặm hoang vu trong chớp mắt.
"Hú... Gào..."
Từng làn gió lốc cuộn lên mang theo tiếng gào thét u uất của những tàn hồn cổ xưa vây hãm không gian.
Trên những ngọn núi đá trọc gần đó, hư ảnh của vạn vạn thần ma đã ngã xuống triệu năm trước đồng loạt hiện hình, sừng sững giữa trời mây.
"Phong ấn lỏng lẻo rồi! Thần Ma Trủng mở cửa rồi!"
Một tu sĩ ẩn thế già nua rú lên một tiếng, điên cuồng ngự kiếm lao về phía bắc.
Tin tức chấn động này chỉ mất nửa ngày để truyền khắp toàn bộ tu chân giới ngoài cõi hoang dã.
Tại khắp các tòa thành lớn nhỏ, những trận pháp truyền tống ngàn năm phủ bụi bấy lâu nay đồng loạt phát ra ánh sáng ch.ói mắt.
Vùng đất Đại Hoang vốn bị Thiên Đạo bỏ rơi, nghèo nàn rách nát, bỗng chốc trở thành tâm điểm của cả thiên hạ.
Mặc Táng Sinh dừng bước bên một gò đất cao, lẳng lặng ngước nhìn khe nứt khổng lồ đang không ngừng phun trào thần quang trên chín tầng trời.
Trên các nẻo đường dẫn về phía bắc, vô số tán tu đang chen chúc, bàn tán xôn xao không ngớt.
"Nghe nói bên trong chiến trường cổ đó có chứa thần cách hoàn chỉnh!"
"Thần cách? Mẹ kiếp, ai đoạt được thứ đó chẳng phải sẽ một bước lên trời, tương lai chắc chắn chứng đạo Đại Đế sao?"
"Các ngươi nghĩ hay quá, nơi chôn cất thần ma triệu năm trước, sẩy chân một cái là tan xương nát thịt." Một thanh niên gầy gộc hừ lạnh.
Một lão nhân râu tóc bạc phơ lắc đầu thở dài: "Cổ thư ghi lại, từng có Thánh chủ đời trước của một thánh địa đi vào, kết cục sống không thấy người, c.h.ế.t không thấy xác."
Mặc Táng Sinh vác hắc quan đi ngang qua đám người, hắn không để tâm đến hai chữ "thần cách" hay "Đại Đế".
Hắn chỉ chú ý đến chữ "trủng" – nghĩa là phần mộ.
"Loảng xoảng."
Càng tiến lại gần khe nứt vòm trời, chiếc Hắc Quan trên lưng hắn càng rung lên những tiếng xích sắt dồn dập, nặng nề.
Nó hoàn toàn không thèm khát những thứ truyền thừa hay thần cách mà người phàm thèm muốn.
Nó chỉ ngửi thấy khí tức của thời đại cũ, khí tức của những kẻ đáng lẽ phải nằm sâu dưới ba thước đất.
"Oanh! Oanh!"
Một tiếng nổ lớn vang lên trên tầng mây, một chiếc chiến thuyền khổng lồ vàng rực, chạm khắc long phượng của một Đế tộc viễn cổ từ từ đáp xuống.
Cách đó không xa, một tòa sen trắng khổng lồ thuần khiết của vị phương bắc Thánh địa cũng chầm chậm bay tới, tỏa ra ánh đạo quang hộ thể.
Những cổ giáo ẩn thế thì dùng những cỗ chiến xa to lớn, được kéo bởi những con dị thú hung hãn chân đạp lôi đình.
Các tông môn nhỏ và tán tu địa phương bị áp lực kinh hoàng ép phải lui ra xa ngoài rìa mấy dặm, không dám đứng gần.
Đệ t.ử của các đại thế lực đứng trên boong thuyền cao v.út, cúi đầu nhìn xuống vùng đất khô cằn dưới chân bằng ánh mắt khinh thị tột cùng.
"Đại Hoang quả nhiên chỉ là một bãi rác hoang dã, thứ nơi rách nát này cũng xứng giữ cơ duyên của thần linh sao?" Một đệ t.ử Đế tộc cười nhạo.
Mặc Táng Sinh đứng lẫn trong đám đông tán tu rách rưới, thần sắc bình thản, dường như những lời nh.ụ.c m.ạ kia không chạm được tới hắn.
Nhưng chiếc Hắc Quan đá đen thô kệch trên lưng hắn, quấn quanh bởi những sợi xích sắt rỉ sét, lại quá mức nổi bật giữa đám đông.
"Tránh ra! Các người có tai không, không thấy Băng Liên của Thánh nữ đang tới à?"
Một tiếng quát tháo vang lên, một nữ thiên kiêu của một tòa Thánh địa chân đạp băng liên tỏa ra hàn khí buốt giá, kiêu ngạo mở đường đi qua.
Ở hướng khác, một vị Kiếm t.ử của cổ giáo vung tay phóng ra một đạo kiếm khí sắc lẹm lên trời, chấn nhiếp bốn phương, khiến người người trầm trồ quỳ lạy.
Một thiếu chủ Yêu tộc mặc chiến giáp vảy vàng, cưỡi trên lưng con hắc lân thú hung bạo, nghênh ngang đi vào khu vực trung tâm trước cửa mộ.
Những người kể chuyện trong đám đông liên tục thốt lên những cái tên danh chấn thiên hạ, khàn cả giọng để giới thiệu thân phận từng thiên kiêu.
So với những nhân vật rực rỡ, được vạn người tung hô đó, Mặc Táng Sinh trông giống như một bóng ma lạc lõng.
Hắn không có chiến xa sang trọng, không có người hầu hạ tùy tùng, nửa đầu tóc bạc xơ xác lộng gió bão.
Hắn chỉ có một chiếc quan tài đá đen kịt gù trên lưng.
"Nhìn kìa, tên kia vác theo quan tài đi xem mở mộ cổ, đúng là kỳ quặc." Một tu sĩ nhỏ giọng cười cợt.
"Chắc là biết lượng sức mình không tranh nổi bảo vật, tới đây để chờ nhặt xác người khác kiếm chác chứ gì." Tên bên cạnh phụ họa.
"Đứng lại cho ta!"
Ba tên đệ t.ử mặc bạch y của một phương Cổ giáo bất ngờ bước ra, chặn ngay trước lối đi của Mặc Táng Sinh.
Tên đi đầu có khuôn mặt kiêu hoành, nhíu mày nhìn chiếc Hắc Quan, vẻ mặt đầy sự chán ghét:
"Hôm nay là ngày đại cát mở cửa Thần Ma Trủng, vạn tông hội tụ, ngươi lại vác một cỗ quan tài thối rách đến đây, không thấy điềm gở xúi quẩy sao?"
"Cút ngay ra ngoài rìa cho ta, đừng có đứng đây làm bẩn mắt các vị thiên kiêu!" Tên thứ hai vung tay đẩy đuổi.
Mặc Táng Sinh không muốn lãng phí thời gian vào những cuộc tranh chấp vô nghĩa này.
Hắn nhàn nhạt nhìn gã, bước chân khẽ dịch sang bên cạnh một bước, nhường ra con đường chính.
Nhưng do thân hình dịch chuyển đột ngột, cỗ Hắc Quan nặng nề sau lưng khẽ nghiêng, tạo nên một tiếng "coong" trầm đục thấu tận tâm can.
Thanh âm ấy trầm悶, lạnh lẽo, khiến mấy tên đệ t.ử Cổ giáo đứng gần bỗng nhiên cảm thấy da đầu tê dại, sống lưng run lên bần bật.
Tên đi đầu cảm thấy mất mặt trước đám đông, thẹn quá hóa giận, hung hãn nâng chân định đá mạnh vào thành quan tài đá đen: "Mẹ kiếp, ngươi dọa ai đó?!"
"Phập."
Bàn chân gã chưa kịp chạm vào mặt đá, bàn tay gầy guộc đầy vết chai của Mặc Táng Sinh đã như một gọng kìm sắt, chuẩn xác nắm c.h.ặ.t lấy cổ chân gã giữa không trung.
Hắn không vận dụng kiếm khí bóp gãy xương gã, chỉ giữ c.h.ặ.t lấy chân gã cố định cứng ngắc, đôi mắt đen kịt lặng lẽ nhìn thẳng vào mặt đối phương.
“Ngươi có thể mắng ta.” Mặc Táng Sinh giọng nói phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng.
“Đừng động vào quan tài.”
"Buông ra! Ngươi muốn c.h.ế.t?" Tên đệ t.ử Cổ giáo bị giữ chân mặt đỏ tía tai, tay phải lập tức đặt lên chuôi kiếm bên hông, định rút kiếm c.h.é.m người.
"Chờ chút! Đừng động thủ!"
Một tên đệ t.ử đi cùng đứng phía sau bỗng nhiên nhìn kỹ chiếc quan tài đá quấn xích sắt, sắc mặt đại biến, vội vàng lao lên kéo mạnh đồng bạn lùi lại.
"Ngươi điên rồi à? Nhìn cỗ quan tài đen đó đi... Hắn có thể là tên Táng Thiếu Niên ở Thành Thiên Hà mấy ngày trước đấy!" Tên đó thì thầm vào tai gã, giọng run cầm cập.
"Táng Thiếu Niên? Cái tên một kiếm c.h.é.m đôi Viễn Cổ Địa Long trong truyền thuyết sao?" Đám đông tán tu xung quanh nghe thấy, lập tức dạt ra xa thêm vài trượng, ánh mắt nhìn Mặc Táng Sinh đầy sự kinh sợ.
"Hừ, chỉ là tin đồn nhảm nhí của lũ dân hoang dã Đại Hoang thổi phồng lên thôi, một tên phế vật đan điền rách nát làm sao g.i.ế.c được Đại Yêu." Tên đệ t.ử kiêu ngạo kia ngoài miệng vẫn cứng rắn, nhưng bàn tay cầm kiếm đã run lên, không dám tiến tới nữa.
Mặc Táng Sinh gỡ tay ra, không thèm truy cứu hay nói thêm nửa lời, hắn không có thói quen g.i.ế.c người chỉ vì vài câu x.úc p.hạ.m nhạt nhẽo.
Tuy nhiên, chiếc Hắc Quan sau lưng hắn lại khẽ khà ra một ngụm t.ử khí nhạt, quỷ dị ghi nhớ kỹ khí tức của gã tu sĩ vừa định đá nó.
Bầu không khí trước cửa mật cảnh vô hình trung trở nên căng thẳng, sóng ngầm cuộn trào.
"Vút! Vút! Vút!"
Từ phía chân trời xa, một đoàn chiến xa màu tím sẫm mang theo khí thế ngút trời chầm chậm đáp xuống khu vực trung tâm cổng đá.
Người của Quy Khương Thánh Địa đến muộn.
Sắc mặt của những vị tu sĩ dẫn đầu vô cùng âm trầm, lạnh lẽo như băng giá mùa đông.
Họ đã nhận được tin tức ba vị trưởng lão Nguyên Anh kỳ cùng vạn tên đệ t.ử bị diệt sát ở Tuyết Táng Sơn, hồn đăng vỡ vụn.
Nhưng trước mặt hàng vạn ánh mắt của các thế lực Đế tộc và Cổ giáo lớn ngoài cõi hoang dã, họ không thể lộ ra hành vi tà đạo luyện đan của trưởng lão mình, càng không tiện trực tiếp ra tay trấn sát ngay tại đây.
Người dẫn đội lần này là một Hộ pháp trẻ tuổi tên Lục Vô Nhai, tu vi Nguyên Anh sơ kỳ đỉnh phong, khí thế bức người.
Hắn đứng trên chiến xa, ánh mắt thâm độc như rắn rết gắt gao khóa c.h.ặ.t vào bóng dáng mặc áo đen của Mặc Táng Sinh đứng xa xa trong đám tán tu.
"Nhóc con, vào bên trong rồi, ngươi sẽ không còn may mắn như ở núi tuyết đâu." Một luồng truyền âm mang theo sát ý thấu xương của Lục Vô Nhai đ.â.m thẳng vào thức hải của Mặc Táng Sinh.
